[Jihan | Twoshots] SECOND LIFE
CP: Jihan [Hong Jisoo (Joshua) + Yoon Jeonghan]Cảm ơn những ai đã ghé vào đọc mẩu fanfic nho nhỏ của mình nhé ❤️~Snowfield~…
CP: Jihan [Hong Jisoo (Joshua) + Yoon Jeonghan]Cảm ơn những ai đã ghé vào đọc mẩu fanfic nho nhỏ của mình nhé ❤️~Snowfield~…
review kiểu ngắn, tóm lược, cập nhật ở danh sách đọc cùng tên.…
ysywq…
Đây là nơi tôi vứt rác, muốn xem thì xem, ko xem thì thôi.…
metmoi…
Tôn Lục Dương ,... một papazari trực thuộc cảnh cục , chuyên đi săn lùng những tin tức , việc làm ăn bất chính của nhóm xã hội đenMọi việc tưởng chừng như đơn giản khi cậu quá quen với những nguy hiểm mà cậu thường gặp, cho đến một ngày ... cậu gặp mối nguy hiểm thật sựMột mối nguy hiểm sẽ khiến cậu đưa anh ta vào tầm ngắm của tình yêu ?!…
Đọc sẽ biết ngay mà lo gì!…
Một review series cực ngắn gọn dành cho những ai lười đọc fic. Và cả những ai muốn chiêm nghiệm lại một câu chuyện dưới góc nhìn của trí tuệ nhân tạo.…
Sẽ review những fic mình đã và đang đọc THEO CẢM NHẬN CỦA MÌNHMình mong được các bạn gợi ý fic để review (1 phần để biết và đọc thêm nhiều fic khác nhau 1 còn lại là để làm đầy cho "Review Fic Taekook /Vkook/Taeguk"…
Ngược nhẹ Bối cảnh trên hoàn toàn là hư cấu chỉ riêng Martin và JuhoonTóm tắt:Martin là một cậu con lai Hàn-Canada, từng sống ở khu phố nhỏ của Juhoon khi còn bé. Cả hai là bạn thân không tách rời, cho đến một biến cố khiến Martin phải rời đi đột ngột mà không kịp giải thích.Mười năm sau, Martin quay lại Hàn Quốc với dáng vẻ trưởng thành và nụ cười vẫn rạng rỡ như ngày nào. Còn Juhoon là chàng trai trầm tính, ít nói giờ đã khác: khép kín hơn, lạnh lùng hơn, nhưng trái tim vẫn cất giữ những ký ức chưa thể buông.Cuộc gặp lại của họ là chuỗi ngày vừa đau - vừa ấm, khi cả hai phải đối diện với quá khứ, với những lời chưa nói và những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn.…
review fic trong fandom bangtan và fandom mcu theo request :3 - spoil mạnh- nhây rất lâunote: closed cho đến khi làm xong hết đơn đợt một…
Chúng mình được sinh ra để loại bỏ những vi khuẩn có hại cho trí não và con mắt của đọc giả…
Sau tầm ống kính của chiếc máy ảnh, em thấy gì?Đôi mắt tôi giờ mờ mịt lắm em à, đời tôi giờ cứ ngỡ như chỉ toàn sắc xám - cái màu mà chỉ khi người ta chẳng còn lưu luyến gì với đời mới hiện lên - tôi không hiểu được cảm giác của em, không cảm được những vẻ đẹp vốn có của cuộc sống mà em luôn nói với tôi vào những ngày chủ nhật cuối tuần bên bờ hiên vắng. Tôi biết chứ, đời tôi kiệt rồi, nhưng kẻ cùng kiệt này lại tham lam ở lại trần gian thêm phút chốc chỉ để ngắm lấy nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh của em, bởi tôi biết mình sắp phải xa mãi nhau rồi...…
những drabble nho nhỏ mà tôi dành tặng cho markjin vì sự ấm áp của họ"bầu trời cần nắng để xua đi bóng tối, nắng cần bầu trời để toả sáng. giống như anh chỉ cần em giữa 7 tỉ người"…
Một người thầy xàm xí từng dạy: " Nguồn gốc của mọi bi kịch là cố chấp, không chịu buông bỏ."Linh Chi mỉm cười nhưng mắt không ngừng rơi lệ.Đã đến lúc nó phải buông bỏ. Buông bỏ cái chết của ba mẹ, buông bỏ tình yêu chết tiệt, buông bỏ sinh mệnh...Linh Chi nhắm mắt, thả người rơi tự do xuống con sông sâu chục mét.Tờ báo nhăn nhúm bám víu bên thành cầu với tiêu đề nổi trội: Vợ chồng son của tập đoàn SONA đón chào cặp song sinh long phụng.******Yêu là gì?Là khi anh và em, âm dương cách biệt, anh vẫn yêu em.Là khi em không thể nhớ lại, cũng không quên đi cách yêu anh.******Đặng Vũ Duy, anh lớn của trường SAGOSCHOOL.Hà Linh Chi, con ngốc từ nước ngoài về.Ảnh: pinterest…
Nguồn: https://drive.google.com/drive/mobile/folders/1rzFaihrNE9NXZOR3iEFODfBTGEchGqdJ?fbclid=IwAR0c4mCWiZaAzYaumL2Aw0d1oeUtWFKQ7fq5Q1gJV3XuSjA0kGvq410EGBUĐăng để đọc offline!!!…
Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…