Simon "Ghost" Riley x ReaderTác giả: Silver RileyWarning: Xa rời nguyên tác, OCCCuộc gặp gỡ giữa một cô gái bị phiến quân phản loạn bắt và một trung úy quân đội. Sau khi được vị trung úy cứu giúp, cô bắt đầu đi theo gã. Không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng bây giờ, bầu trời của cô gái ấy là vị trung úy đã cứu mình. ... "Helena, cảm ơn em đã xuất hiện." "Simon, cảm ơn anh đã đến."...Ngày bắt đầu: 07/11/2023-Ngày kết thúc: 20/07/2024…
fic thuộc project perlight - blue is the warmest color. ấm áp này đến từ màu xanh thẳm, họ thuộc về nhau tại đây.-biển cả dắt tay tiễn anh đi, rồi lại dang tay đón anh về.…
summary:em còn có sở thích chụp ảnh, tấm ảnh cuối cùng chụp cùng chị là vào cái hôm chị tuyệt tình với em. chị vẫn cười xinh ơi là xinh, eunbi vẫn còn giữ để ở trong ví. em quý nó, trân trọng nó như món bảo vật trân quý nhất đời và tự mình xem nó là món quà đầu tiên cũng là món quà cuối cùng chị dành cho em. oneshot - lowercase.…
TasteofshapesBiết muộn còn hơn hông bao giờ biếtTóm lược:Có vẻ như điều tồi tệ nhất đã nằm ở phía sau họ.Vậy nên, thật bất ngờ khi một ngày nọ Ron đến muộn giờ ăn tối, đi đường tắt xuống hành lang không còn được sử dụng và tình cờ gặp Harry đang đẩy Malfoy vào tường.Link gốc trong truyệnBản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
Summary: Tất cả những gì Draco muốn làm là học. Đó là mục đích để cái thư viện được tạo ra. Học Lịch sử pháp thuật, vậy thôi. Không liên quan đến Potter.Tác giả: Faith WoodLink gốc được ghi trong tác phẩm để tránh bị spamTác phẩm không thuộc về tôiBản dịch đã có sự cho phép của tác giả…
Nguồn: Thư Viện Ngôn TìnhLink truyện: http://thuvienngontinh.com/truyen/chi-yeu-minh-em/#listchapterNguồn convert: Củ Lạc TTVChuyển ngữ: Ching Ling + SOLOKAKOBiên tập: IrisĐộ dài: 47 chương + 2 ngoại truyệnVĂN ÁN:Cố Tuần: Theo đuổi rồi đá, đá lại theo đuổi, em chơi vui lắm hả?Tưởng chừng Hổ Phách là người phức tạp nhưng hóa ra là người rất đơn giản.***Phòng ngủ chính và phòng khách trống không là vì Cố Tuần muốn để cho Hổ Phách tự bày trí theo sở thích của mình, thế nhưng trong phòng khách cái gì cũng có, Hổ Phách bị Cố Tuần bế đến giường đôi, vẫn còn rất mù mịt: "Anh nói vậy là có ý gì?"Cố Tuần cười như không cười: "Không có ý gì cả, chỉ là thấy có nên khiến em nhớ lại hay không?"Trong phòng không mở đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ hắt vào, Cố Tuần cầm tay Hổ Phách đặt lên cơ bụng mình, cởi từng cái nút áo ra, "Lúc cởi nút áo lần đó em cũng như thế này..."Ngón tay Hổ Phách nóng lên, muốn rút tay về, da mặt nóng hổi, phủ nhận: "Em không có.""Em dám nói nói em không có à?" Cố Tuần áp xuống một nụ hôn nóng bỏng, như dấy lên ngọn lửa trong người cô.Váy bay đến chân giường.…
_ Tôi dành cả một đời để ngắm chị, tiếc là chưa thể nói với chị một lời._ Từ ngày chị chết đi, ngài ấy cũng chẳng qua lại với ai nữa. Tôi biết ngài ấy yêu chị nhưng cách yêu của ngài ấy đáng sợ quá. _ Đây là thứ tôi để lại cho mình, để lại cho chị và cả cuộc đời đau thương của chị._ Mong hai đứa nhỏ sau này chẳng giống như cha chúng. Đừng làm khổ người chúng yêu như cái cách ngài đã làm với chị.…
Truyện tự viết về OTP vì quá ít người đuEland'orr [ top] x Nakroth [bot]Lưu ý: tác giả viết để tự thỏa mãn trí tưởng tượng.Hỗ sủng thiên côngHỗ sủng thiên côngHỗ sủng thiên công.Điều quan trọng nhắc lại ba lần, ai không thích có thể bỏ qua, vì tác giả quá vã với chiếc OTP không có tý hint gì cả nên đành tự thẩm. Cảm ơnnnnn…
originally written by k00kachu/vietnamese/ written by huimangi*lower case---------------anh có còn nhớ lúc chúng mình nắm tay nhau, cùng nhau chơi xích đu, cùng nhau xem những bộ phim và cùng nhau chúc mừng sinh nhật?…
"chào cô chú, cháu là dean cassano! như cô chú có thể thấy..hiện tại mama của cháu đã bỏ về hàn vì papa cháu dám mắng mama đại nhân. hình như lúc ấy papa ăn gan hùm thì phải" đứa nhỏ thở dài, quá mệt mỏi với cái gia đình này"tiện đây, để cháu kể cho cô chú nghe hành trình đem phu nhân cassano về lại ý của papa cháu gian lao thế nào nhé." dean bật cười, hít nhẹ cái mũi của nó.…