Plot: Đếm ngược về ngày Jae Won đối mặt cái chết.[Kang Hyuk arrives at the hospital and meets Jae Won, a patient being treated there. Jae Won is unlike any patient Kang Hyuk has ever met before. Jae Won has a very difficult disease to cure but he is still very optimistic. Jae Won helped Kang Hyuk a lot at the hospital.At first, Kang Hyuk found this patient strange, but then he gradually liked Jae Won, because of his innocent and naive personality.Unfortunately, when their feelings just started to develop, Jae Won's illness got worse....]…
TẠM THỜI DROP TRUYỆNLas Vegas - nơi thành phố hoa lệ với những ánh đèn lập lòe, nơi những con người mang trong mình đam mê với cuộc chơi, với cảm giác mạnh, với sự phấn khích của ánh sáng và những cú đặt cược không hồi kết. Ở nơi đó, có hắn - một kẻ thuộc về bóng tối pha trộn ánh đèn, quen với nhịp sống về đêm, điềm tĩnh, khó đoán, và mang theo một vẻ bất cần quyến rũ. Hắn không đến Vegas để chơi, hắn là một phần của nó.Còn em - chỉ là một cậu nhóc tò mò, mê khám phá và chạy theo những câu chuyện lấp lánh được kể trong sách báo, phim ảnh. Em đến đây với trái tim mở toang, không mục đích rõ ràng, chỉ biết rằng mình muốn hiểu vì sao nơi này khiến người ta say mê đến vậy.Hai thế giới tưởng như chẳng thể giao nhau, nhưng rồi...Lưu ý : truyện hoàn toàn hư cấu, không có thật…
Sườn mặt nhỏ bé của thiếu niên mới lớn trông dịu dàng dưới ánh đèn đường mờ ảo, thêm chút gì ma mị vô cùng. Cái đẹp là như thế nhỉ, vốn dĩ Akutagawa không phải tuýp người lãng mạn gì cho cam, nhưng cậu hôm nay cũng hiểu chút gì đó về thứ mỹ học mà người ta thường hay tôn sùng.<br />Atsushi như cảm nhận được gì, nó ngưng bặt, tò mò nghiêng đầu nhìn sang, đoạn cất lời.<br />"Mặt tôi có dính gì sao?", nụ cười khó ưa trông kỹ thì cũng dễ nhìn, kỳ quái quá.<br />"Có, sự xấu xí đấy." Akutagawa buông lời lạnh nhạt, quay ngoắt nhìn bầu trời lấm tấm sao, đêm nay không trăng.…
summary: Phác Thành Huấn là ánh trăng kiều diễm soi sáng tâm hồn Phác Tống TinhPhác Tống Tinh là vì sao đem đến hy vọng cho cuộc sống tẻ nhạt của Phác Thành HuấnHai người họ, trăng và sao, tìm thấy nhau trong đêm tối mịt mùng.☆warning: 33k+ words, maybe r16(?), ooc, many bad words cheating, fluff, angst, hurt comfort, slice of life, toxic parents, friends to lovers, childhood trauma, đồng niên, có nói tục, chửi bậy, có đề cập yếu tố quan hệ tình dục, bối cảnh hàn tên hán việt, tất cả tình tiết đều là hư cấu. fic chắc là chậm và hơi lan man(?) hãy đọc khi bạn rảnh♡ fanfic thuộc khuôn khổ project Sân băng có ngàn sao ♡…
Lính tuần phòng hướng đạo dự tính, tư thiết như núi, OOC tràn lan, đạo mộng không gian + hắc khách đế quốc + chuyện nhỏ tám đầu ti táp cơ vừa coi cảm... Duy nhất chỗ tốt là chỉ xà tinh bệnh người không chết.Giá thiên chỉ là một rất tọa không làm chính xác vật thí nghiệm.Tất cả câu chuyện, nhất định HE, các loại BUG, hoan nghênh chủy ta.Chú thích:ESP: Extra Sensory Perception, vượt qua giác quan tri giác / vượt qua ý thức / vượt qua giác quan tiềm năng, nơi này liền trực tiếp làm siêu năng lực cách gọi khác dùng, lười biên...PVS: Persistent Vegetative State, chính là người không có tri giác rồi, không nên suy nghĩ quá nhiều...DBS: Deep Brain Stimulation, độ sâu óc bắt chước.BCI: Brain/Computer Interface, danh như ý nghĩa là tốt dù sao cũng kéo...P TSD: Post Traumatic Stress Disorder, vết thương sau ứng kích chướng ngại.…
Pair: Non-CP.Artist: Yoshitaro (Almendra).Nguồn: https://myreadingmanga.info/almendra-ritsu-no-tanjoubi-present-o-kai-ni-iku-hanashi-mob-psycho-100-dj-eng/Người dịch: https://unnaturalsolace.tumblr.com/( Truyện dịch đã có sự cho phép của người trans Eng, vui lòng đừng re-up )…
"Bản giao hưởng màu đông" là một câu chuyện mang màu sắc chữa lành, xoay quanh Andrew - một diễn viên nổi tiếng sinh ra trong gia đình quân nhân nghiêm khắc, và Oliver - một chàng trai từng lớn lên trên đường phố sau khi trải qua tuổi thơ đầy bạo lực và mất mát. Họ gặp nhau lần đầu trong một đêm Giáng Sinh mưa tuyết, nơi ánh mắt trong veo và giọng hát của cậu bé dơ bẩn đã khắc sâu vào tim Andrew suốt hơn mười năm. Khi định mệnh cho họ gặp lại, hai mảnh vỡ của quá khứ chạm vào nhau, từng vết thương dần được hàn gắn bằng tình yêu, âm nhạc và lòng thấu cảm.…
Hob Gadling thấy người đàn ông kia ngồi im như tượng trong suốt một tuần lễ, trông cực kỳ buồn bã. Hắn thật sự chỉ muốn ăn trưa một cách yên bình nhưng lương tâm không cho phép hắn bỏ mặc một người đang cần giúp đỡ, nhất là khi người đó lại còn là một mỹ nhân sầu khổ.Aka cuộc gặp tình cờ phát triển xa hơn và đem đến cho Morpheus cách để chữa lành aka Hob quyết định làm người tốt rồi có luôn ghệ xịn. Giảng viên Hob x Nhà văn Dream.Tác giả: KonstadtTrans: MattchanimThể loại: Alternate Universe - Human, Hurt/Comfort, Fluff & Smut, Angst with a Happy Ending, PTSD, Overcoming TraumaPairing: Dreamling (Dream of the Endless x Hob Gadling)Tình trạng: Bản gốc đã hoàn thành, tạm ngưng bản dịchPer: Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không repost…
The mirror erised-Một tấm gương không dùng để soi mặt mà để soi những khao khát sâu thẳm nằm sâu bên trong tim. Nó khiến ta đắm chìm vào những ảo ảnh vô thưởng vô phạt, dành hàng giờ chỉ để chìm đắm trong mộng tưởng."Vậy giáo sư đã thấy gì khi nhìn vào nó, giáo sư Dumbledore?"-Harry"Một đôi tất len dày."Làm gì có đôi tất ngu ngốc nào, thứ cụ thấy lại là những kí ức vào những ngày hè năm 1899, khoảng thanh xuân tươi đẹp cùng tình yêu và khát vọng cháy bỏngVà cũng là sai lầm của đời Dumbledore.Ông dành cả phần đời để ca ngợi sức mạnh của tình yêu nhưng lại bị chính thứ gọi là yêu che mờ mắt."Em đã dạy anh cách yêu Gel ạ.""Nhưng em cũng là người huỷ hoại cuộc đời anh."…
Những ngày gần đây, khi chị biết rằng mình không còn nhiều thời gian để ngẫm về em, về gia đình hay mọi thứ xung quanh nữa thì chị bắt đầu viết về nỗi lòng của mình. Mỗi ngày chị vào gmail, cố gắng gõ vài dòng chữ cho đến khi cơn bệnh quái ác đấy một lần nữa cào xé chị, chị phải làm điều đấy, vì nếu không cả chị và em của chị đều sẽ quay về với cõi trời, nơi mà những người còn sống sẽ bị thời gian phủ lên một lớp bụi mờ về sự tồn tại của chị em mình. Chị đặt lịch hẹn gửi thư cho em, nếu em nhận được bức thư đầu tiên thì chị chắc rằng em đã có tài khoản và mật khẩu wattpad, hãy đăng nhập vào và sẽ thấy đoạn mô tả ở đây. Chị mong sau mỗi bức thư gửi em, em sẽ đăng nó lên đây như một cách đánh dấu sự trưởng thành của hai ta cho mọi người đều cảm thấy em và chị đã cố gắng đến mức nào, nhớ nha em... Chị thương em, đứa em trai bé bỏng của chị.…
[ LƯU Ý NẶNG: ĐÂY LÀ ĐU ALLXOC, AI KHÔNG THÍCH XIN ĐỪNG ĐỌC Ạ 😭 TÔI KHÔNG THÍCH NGHE CHỬI VÌ TUI CHỬI LẠI CŨNG CĂNG ĐẾN NỔI NGƯỜI TA MUỐN KHÓC ĐÉO REP TIẾP ]nếu mọi người thấy OC quen thì đúng rồi, tui có đăng ở dạng tiếng anh ở acc khác tên Lynxy và cái acc chính mangatoon tên Kendallcảnh báo lần thứ n: chắc chắn có OCC, truyện theo series, movieskhông buff OC quá nhiều, quá mạnh đến nổi có năng lực siêu nhiênchắc chắn có trauma, OC nào cũng có, méo đứa nào thoát khỏi#taoduAllOCketao #coiduocthicoi #coikhongduocdungcoi…
Họ nói hắn đã chết. Hắn - kẻ tội đồ cuối cùng - đã bị thiêu thành tro bụi và rải xuống biển phía Bắc.Nhưng từ hôm đó, ký ức bắt đầu lặp lại. Những giấc mơ trùng khớp. Những chi tiết méo mó.Và một thế giới được tái sinh trong yên bình... bắt đầu rụng rã từng mảnh như trí nhớ của một kẻ đang hấp hối.Elias Calvaren - người anh hùng sống sót sau chiến tranh - bắt đầu nhận ra:Thế giới này không phải thật.Nó là di chúc cuối cùng của phản diện. Một vũ trụ ký ức sống - được lập trình như một lời nguyền.Và tất cả những gì Elias từng tin là đúng... đang tan chảy thành một sự thật không thể tha thứ. "Mặt trời đã mọc rồi. Nhưng ai bảo với ngươi đó là thật?"…
toàn bộ câu chuyện , nhân vật, tình huống đều dựa trên trí tưởng tượng của tôivậy nên mong mọi người đừng thắc mắc và đòi hỏi sự thật này kiamọi người nếu muốn comment bộc lộ cảm xúc hay gì đó mong đừng chửi bậy nha, mình sẽ rất buồn đóthể loại : boy x boy , song tính nhân, he ( mong vậy),biến thái lạnh lùng công x quyến rũ ngạo kiều thụ.Đọc qua thể loại rồi nếu ai không thích có thể trực tiếp out , mình cảm ơn!Mọi người hãy thoải mái bắt lỗi chính tả mình nhé! mình rất cảm ơn vì việc đó giúp tác phẩm của mình càng hoàn thiên hơn"Giờ thì đọc thôi ! đợi gì nữa !* tách tách*" Mau chóng chụp lại hiện trường!"" bản tin sáng sớm, hôm nay ngày 14/10 tại TRAUM HOUSE ( seochon ) vào lúc 5h , một người phụ nữ tên Byun Ky Sook tự nhận là một người giúp việc đã tìm thấy thi thể của cô Jeon Nayoung bị đâm vào giữa trán một nhát , theo camera ghi lại được thì trước đó có một câu thanh niên cao khoảng 1m80 đi vào , hiện cảnh sát đã vào cuộc để điều tra kẻ đã sát hại nữ chủ tịch tập đoàn SJK."* tách tách* Tiếng máy ảnh vang lên không ngừng" cậu Jeon Jungkook , lý do gì đã khiến cậu ra tay với lại em gái mình vậy?"..." đừng lảng tránh nữa. hãy trả lời đi!" một bác gái tầm trung niên đứng bên đường gào to" đúng vậy"..." Tôi nói không giết, ... anh tin sao? Tôi nói tôi bị hãm hại , anh tin sao? Anh có tin tôi đâu ... Làm gì có ai tin tô..."" Tôi tin""Hả?"" Tôi nói , tin cậu."...." Nhanh lên , nhịp tim đứa bé đang chậm dần..."" Không kịp rồi.."…
"người ta thường nói thời gian sẽ chữa lành tất cả nhưng tự thân thời gian lại chẳng có quyền năng chữa lành " Vế đầu của câu nói giống như một liều thuốc an thần mà thế gian thường trao nhau khi gặp biến cố. Chúng ta tin rằng thời gian là một dòng chảy kỳ diệu, có thể bào mòn những góc cạnh sắc nhọn của ký ức, làm mờ đi những vết sẹo rỉ máu. Ở khía cạnh này, thời gian đóng vai trò như một khoảng lặng. Nó tạo ra khoảng cách giữa ta và cơn bão, khiến cảm xúc không còn bùng nổ dữ dội như giây phút đầu tiên.Thực chất, thời gian đóng vai trò như một "khung chứa" khổng lồ, nơi những bộn bề của cuộc sống không ngừng đổ đầy vào để lấp đi những khoảng trống sâu hoắm của tổn thương .Chúng ta bị cuốn vào vòng xoáy của những sinh hoạt thường nhật vặt vãnh, từ tiếng chuông báo thức mỗi sáng đến những lo toan cơm áo gạo tiền. Những thứ ấy, vô tình hay hữu ý, đã đè nén nỗi đau xuống tận đáy lòng. Đôi khi, thời gian còn mang đến những "món ngọt" - những niềm vui mới, những thành công nhỏ bé hay một mối quan hệ vừa chớm nở. Chúng đóng vai trò như một chiếc đệm mềm mại, ngăn cách chúng ta với nỗi đau bằng cảm giác dịu dàng và êm đềm, khiến ta lầm tưởng rằng mình đã khỏi bệnh vì cuộc đời này dường như vẫn rất đáng sống.Tuy nhiên, vế sau của câu nói mới là sự thật nghiệt ngã: Thời gian không có quyền năng tự thân để chữa lành. Nó chỉ là một lớp sương mù che phủ. Nỗi đau bị đè nén xuống đáy lòng không có nghĩa là nó đã tan biến; chỉ đang nằm yên dưới sức nặng của những lớp đệm cuộc đời .…
THE SKIN Salvatore Mangione, MD "The power of making a correct diagnosis is the key to all success in the treatment of skin diseases; without this faculty, the physician can never be a thorough dermatologist, and therapeutics at once cease to hold their proper position, and become empirical." —Louis A. Duhring (1845-1913) "Beautys but skin deep." —John Davies of Hereford (1565-1618) BASIC TERMINOLOGY AND DIAGNOSTIC TECHNIQUES 1. How many skin diseases exist? What are the two main categories of skin lesions? There are more than 1400 skin diseases. Yet, only 30 are important, common, and worth knowing. The first step toward their recognition is the separation of primary from secondary lesions (Table 3-1). • Primary lesions result only from disease and have not been changed by additional events (such as trauma, scratching, or medical treatment; see Table 3-1). To better identity primary lesions, pay attention to their colors, shape, arrangement, and distribution. • Secondary lesions instead have been altered by outside manipulation, medical treatment, or their own natural course. 2. What are the major primary lesions? • Hanel's: Flat, nonpalpable, circumscribed areas of discoloration cm in diameter. Typical macules are the familiar freckles. • Patches: flat, nonpalpable areas of skin discoloration >0.5 cm in diameter (i.e., a large macula). A typical patch is the one of yitillgo. • Papules: Raised and palpable lesions <0.5 cm in diameter. They may or may not have a different color from the surrounding skin. A typical papule is a raised nevus. >0.5 are 0.5 cm…