Tags:
27 Truyện
Cầu con

Cầu con

2 0 1

16 năm chạy chữa hiếm muộn, dì tôi đã cạn kiệt cả tiền bạc lẫn hy vọng. Trong lúc tuyệt vọng nhất, dì đã nghe theo sự chỉ dẫn của người quen lên cầu con trước tượng Quan Âm Tống Tử tại chùa Huyền Quang. Kỳ lạ thay, trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh, dì tôi đã có con. Sự xuất hiện của đứa bé là món quà hay phải đánh đổi bằng điều gì, chính tôi cũng không biết.Nhiều năm sau, khi tôi dần quên đi chuyện đó, một người bạn cũ xuất hiện đã kéo tôi vào những sự kiện tâm linh chấn động. Bí ẩn nào đang ẩn giấu phía sau sự linh nghiệm "cầu con" tại chùa Huyền Quang? Kẻ dám cầu xin sẽ phải đánh đổi điều gì?…

Ký Ức Không Còn Gọi Tên

Ký Ức Không Còn Gọi Tên

193 0 56

"Ký Ức Không Còn Gọi Tên" là hành trình tình cảm kéo dài suốt gần một thập kỉ giữa hai người bạn thanh xuân Seo Yoon và Ji Hwan - những cảm xúc chưa từng gọi tên, những lần bỏ lỡ, những lựa chọn tưởng chừng bình thường mà hóa ra đã định hình cả tuổi trẻ.-----Seo Yoon chống cằm, nhìn trời một chút như thể đang cân nhắc rất nghiêm túc, rồi lắc đầu cười:"Được rồi. Nếu và chỉ nếu cậu tăng được 100 hạng vào cuối kỳ này, thì tớ sẽ suy nghĩ."Ji Hwan nghiêng đầu, nhíu mày:"Suy nghĩ? Không được. Cậu phải hứa sẽ thực hiện một yêu cầu của tớ. Chỉ một thôi."Seo Yoon khựng lại một nhịp, rồi chép miệng như thể chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả:"Ờ, được thôi. Nếu cậu thật sự tăng được 100 hạng, thì tớ đồng ý làm một việc cậu yêu cầu. Nhưng mà-"Cô nghiêng đầu, cười nửa miệng, "Đừng có yêu cầu gì ngốc nghếch kiểu cõng cậu quanh sân trường đấy nhé."Ji Hwan cười tươi hơn cả ánh nắng sau lớp mây mỏng."Yên tâm, tớ có kế hoạch rồi."Seo Yoon liếc nhìn cậu một cái, thấy cái vẻ mặt hớn hở đó, bỗng nhiên... tim cô đập chậm đi nửa nhịp....…

Tiểu Dược Bao

Tiểu Dược Bao

269 12 8

Lâm Dược hai mươi mấy năm cũng chưa từng thích ai, vất vả lắm mới thích một người, đối phương lại cao lãnh độc miệng, hơn nữa còn không thích cô."Nếu như cậu thích người ta mà người ta lại không thích cậu thì làm sao bây giờ?" Bạn của cô hỏi."Tớ theo đuổi anh ta." Lâm Dược tràn đầy tự tin nói. ****Khi Lâm Dược tốt nghiệp cao trung đã gặp nam chính."Em gái, em có thể bán cái nón này cho anh không? Anh sợ bạn gái bị phơi nắng." Nam chính."Em cũng sợ phơi nắng." Lâm Dược nói.Nam chính đen mặt nhìn như muốn lấy mạng nữ chính.Bao nhiêu năm sau......Lâm Dược: "Anh còn nhớ anh thiếu tôi một chiếc nón không? Anh nói tìm không thấy? Vậy anh đáp ứng một điều kiện của tôi."Nam chính: "Điều kiện gì."Lâm dược: "Làm bạn trai tôi."Nam chính: "Cô có phải có bệnh hay không?" ****Tớ lấy nguồn convert từ tàng thư viện: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=147136lĐây là truyện đầu tiên tớ edit cùng với bạn @QuanQuan2k4 và sự cố vấn siêu dink từ bạn @doannguyetminh234, nếu có sai sót mong mọi người có thể góp ý với tớ và Quân nhaa :D…

(TẬN THẾ) Liễu Ánh chi phiêu động!

(TẬN THẾ) Liễu Ánh chi phiêu động!

77 16 5

_NM: Đọc tên truyện đừng hiểu nhầm đấy nhé! Nó không có ý nghĩa tầm bậy đâu!_Tên khác: Hành trình phiêu lưu của Liễu Ánh!_Tác giả: YangYuMei._Thể loại: Tận thế, phiêu lưu, hành động, hài hước, nữ cường, không dị năng..._VĂN ÁN:Tháng 3 năm 3021:Đột nhiên có một thiên thạch từ ngoài vũ trụ đâm thẳng xuống bề mặt Trái Đất nơi con ngươi đang sinh sống khiến cho thế giới bị thiệt mạng không ít người...Từ đó, các vụ động đất, núi lửa phun trào, dich bệnh hoành hành thường xuyên xảy ra làm cho cuộc sống nhân loại ngày một khó khăn hơn...Sự việc đó cứ thế kéo dài khoảng 20 năm liền dừng lại và biến mất hoàn toàn như nó chưa từng xuất hiện...Các nhà khoa học đã cố gắng nghiên cứu ra hiện tượng kì lạ này nhưng đến nay vẫn chưa có lời giải đáp hợp lí...Nhưng...Họ đã không biết rằng...Vào đúng tháng 3 năm 3041, tức 20 năm sau, nó đã quay trở lại...Và mang theo đó là cái giá đắt mà con người sẽ phải trả...****** ****** ****** ****** ****** ******NM: Tôi đã viết nhiều truyện mạt thế, dị năng rồi nên lần này tôi sẽ không viết dị năng nữa mà sẽ là hành trình phiêu lưu của Liễu Ánh (Nữ chính) trong tận thế đầy rẫy sự nguy hiểm đang rình rập ở khắp mọi nơi này!*Cấm sao chép dưới mọi hình thức!…

[tuấn tài × quang thịnh]thanh xuân

[tuấn tài × quang thịnh]thanh xuân

106 13 1

tuấn tài × quang thịnh…

Luận về Nhân Quả - Thích Chân Quang

Luận về Nhân Quả - Thích Chân Quang

225 42 36

Luật Nhân Quả Nghiệp báo đã được nói đến tại Ấn Độ trước khi Đức Phật ra đời, và nó trở thành một giáo lý quan trọng của đạo Phật. Điều này nói lên hai ý nghĩa:Một, những Đức Phật quá khứ, những vị Bích Chi Phật đã từng tuyên giảng về Nghiệp báo và giáo lý này lan truyền đến Phật Thích Ca.Hai, đối với những giáo lý có sẵn, nếu là chân lý, luôn luôn được đạo Phật chấp nhận và phát huy, nếu phi chân lý, sẽ bị đạo Phật loại trừ. Đây là tinh thần khách quan bao dung của đạo Phật.Vì nhận thấy tầm quan trọng trong việc nhận thức đường đi của Nhân Quả cho Đạo Đức của xã hội, nhất là Phật tử, nên chúng tôi chẳng ngại sự thiển cận của mình, đã cố gắng phân tích mọi khía cạnh của luật Nhân Quả để góp ý kiến trong kho tàng văn hóa của Đạo Phật. Nhưng dĩ nhiên sự phân tích này không thể nào hoàn chỉnh, mong mọi người thứ lỗi cho chúng tôi.Chúng tôi bắt đầu viết luận bản này trước khi đến nương với thầy trụ trì tu viện Chân Như Thích Thông Lạc, và hoàn thành luận bản này tại đây với sự dạy bảo góp ý rất nhiều của Người.Chúng tôi xin cảm ơn những tác giả mà chúng tôi có trích những đoạn vào luận bản mặc dù chúng tôi không có điều kiện để tìm gặp trực tiếp, nhất là Hòa Thượng Thích Minh Châu với tạng kinh Nikaya vô giá.Công đức này thuộc về những vị thầy đã dạy bảo nuôi nấng chúng tôi, thuộc về những huynh đệ yêu mến đã chung sống đùm bọc chúng tôi, thuộc về các đạo hữu đã hỗ trợ chúng tôi, và thuộc về tất cả chúng sinh trong pháp giới.Chân Như, Đông 1988. Chân Quang…

[Đam Mỹ] Thực Chỉ Hoạ Phong_Hoa Phong Nhan

[Đam Mỹ] Thực Chỉ Hoạ Phong_Hoa Phong Nhan

246 33 13

Tên truyện: Thực Chỉ Hoạ Phong (tạm dịch: Ngón Tay Trỏ Vẽ Gió)Tác giả: Hoa Phong NhanThể loại: Đam mỹ, 1x1, huyền huyễn, sủng, ngược, trước ngược công sau ngược thụ, sắc, HEVân Lung Ngân là ma vương ma giới, tính tình hắn nửa lạnh nửa nóng. Ma vương thì thế nào? Chẳng qua cũng chỉ là cái danh xưng thôi, hắn cũng chẳng buồn để tâm.Vậy nếu như một ngày ma vương nhà ta đi tu tiên thì sao?Thế thì tại sao hắn lại tu tiên? hẳn là có uẩn khúc nào đó đi.Ngươi nghe, tiếng chuông du dương thanh tịch.Ngươi Xem, cây hoa hoè này vẫn trắng như hôm qua.Nước hồ đã thôi không gợn sóng.Ánh nắng đã thu lại màu sắc.Như ngươi và ta.Nhất bái thiên địa, một bái này dệt mộng lung linh.Trước tạ trời cao, đã cho ta và ngươi một đoạn duyên hồng.Cho ta giữa ngàn vạn người gặp được ngươi.Ta sẽ không buông bỏ ngươi.Nhất bái thiên địa.Yêu hận nàyTrở về với đất bụi.Bái quỳ đất này, cho hai ta một chốn tĩnh lặng.Xin hãy nhận lấy.Nụ cười trên môi ngươi.Hẹn kiếp sau...kiếp sau...gặp lại...(trích: Nhất Bái Thiên Địa [一拜天地])Ta luôn là cái bóng ở phía sau ngươi. Đôi khi cảm thấy chạm vào ngươi như chạm vào khối nham thạch nóng bỏng tay. Chỉ có thể nhìn mà không thể chiếm hữu. Ngươi như gió ngự trên tay ta. Tuy có được nhưng không thể chạm tới. Cố gắng đuổi theo chỉ để nắm được góc áo của ngươi, một chút thôi cũng tốt rồi. Nhưng chợt nhận ra càng đuổi theo thì ngươi càng đi xa. Đoạn tâm tư này chắc là sẽ không thành. Vậy nên ta chỉ đành ngắm nhìn ngươi lần cuối. Sẽ không còn là cái bóng theo sau ngươi được nữa.…