khi các creepypasta đem lòng yêu một người thì họ sẽ có những mối tình đẹp cho riêng mình. Và đương nhiên để nối dõi cá pasta thì đó là con của bọn họ. Bắt đầu với seri này thôi:33*P/s:Cả đám này đc dựa trên các Creepypasta gốc nên đừng ai nói tui tạo ra các Mary Sue nhé....Còn mấy đứa xuất hiện sau thì...chịu :))**P/ss: Không dành cho các thanh niên nghiêm túc,làm ra để giải trí nên đừng ném đá... Khuyên các newbie ko nên đọc vì có thể hiểu lầm :>*…
Thanh xuân của tôi chính là những tháng ngày tâm hồn trôi lãng đãng như mấy cụm mây trắng trên trời. Bên cạnh tôi là hội bạn, thân hay không thân tôi không cần biết. Tôi chỉ biết rằng khi ở bên chúng nó, tôi cảm nhận được sự yêu thương.Hóa ra, đã từng có quãng thời gian tôi hồn nhiên đến thế...*Tập tùy bút tôi viết cho tuổi thanh xuân, tổng hợp những mẩu chuyện không đầu không cuối về những trò mèo thời còn đi học.Vui lòng không sao chép, chuyển thể dưới mọi hình thức. Hãy tôn trọng quyền tác giả.Cảm ơn @-thisismia vì đã tài trợ cover đẹp lung linh này <3#trampepper…
Nguyên tác thế giới xem Conan đồng nghiệpKhông ở rạp chiếu phim, Nhật Bản không trung xuất hiện màn hình lớnXem xong tùy cơ số lượng video, tùy cơ thả xuống vai chính một con ~ hai chỉ, địa điểm tùy ý, khả năng sẽ thả xuống đến cầm rượu bên cạnhCó làn đạn* ( * = bình luận)Làn đạn là chỉ xem qua Conan nguyên tác, không thấy quá đồng nghiệpNguyên tác thời gian tuyến: Amuro Tooru vừa ra sân khấuLàn đạn thời gian tuyến: Amuro Tooru quay ngựa sauConan đồng nghiệp thời gian tuyến: Quá nhiều liền không nói, chờ bọn họ lên sân khấu lại nóiVề video: Màn hình truyền phát tin cốt truyện có ma sửa, hoặc là trực tiếp biên chuyện xưaCòn sẽ phóng các loại cp hướng video tới mê hoặc mọi người, tỷ như bạch thạch bên kia sẽ phóng hắc bạch, thấu hắc.Chủ là muốn che giấu một chút sự tìnhTưởng tượng đến vai chính có điểm nhiều, ta có điểm vựng!( Ta cũng muốn vựng (;ŏ﹏ŏ) )ooc cảnh cáo!!!!Đã droppp, ai có hứng thú đọc tiếp thì xem link gốc trong " cuộc hội thoại" ( cố lướt chút nhé)…
Nhằm đáp ứng nhu cầu đọc truyện offline của mk nên mk reppost truyện lại trên trang: https://memoryriver.wordpress.comBạn trai siêu nhân của tôi(My Superman boyfriend)Tác giả: Du Du TiênEdit: Rùa RiverConvert: Hazuka - Tàng Thư ViệnThể loại: Xuyên không, đồng nhân phim Superman.Độ dài: 64 chapBạn nào thích cặp Clack Kent - Lois Lane thì đừng vào đây!!!…
Tác giả: Khinh ẢmThể Loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, đô thị tình duyên, kim bài đề cửSố chương: 127 chương + 28 chương ngoại truyệnNguồn: truyenfull.vnEditor & beta: Yến"s TeamVăn án:Lúc nhỏ, Đồ Tiểu Ninh đi xem bói, thầy bói phán rằng ngũ hành của cô là hỏa, khắc kim, làm nghề tài chính thì sẽ không chỉ phát tài, mà còn có quý nhân giúp đỡ nữa. Nhưng cô làm ở trong ngân hàng ba năm, làm ra thì không được bao nhiêu mà tiêu thì nhiều, cho nên cô cóc tin lời thầy bói nữa, mãi cho đến khi gặp Kỷ Dục Hằng, hả? Có vẻ như là có quý nhân thật?Lần đầu tiên, quý nhân hỏi cô: "Có phải cô đã quên cái gì rồi không?"Lần thứ hai, quý nhân lại hỏi cô: "Cảm ơn là xong à?"Lần thứ n, Đồ Tiểu Ninh nói: "Quý nhân, tôi không có gì để báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp."Hồi cấp hai, anh học giỏi lại còn là hot boy của trường, mà cô chỉ là một cô học sinh yếu kém vô danh. Sau khi gặp lại nhau, mối quan hệ của hai người rất phức tạp--Kỷ Dục Hằng: "Sau này, buổi trưa em đừng tùy tiện tới đây nữa."Đồ Tiểu Ninh: "Sao vậy? Sợ người ta nói anh dùng quy tắc ngầm à?"Kỷ Dục Hằng kéo lại cà vạt, nói: "Nếu còn lộn xộn nữa thì mời em đi ra ngoài.""Sếp à...""Em cứ đứng ở đó đi, đừng lại gần.""Sếpppp~""Ăn nói đàng hoàng.""À, ông xã, vừa nãy ăn son môi có ngon không?"Một câu văn án: Núi non chìm nổi, vạn vật sinh sôi, tôi chỉ là kẻ vô danh nhưng cuộc đời lại may mắn có được anh làm chồng.Học sinh yếu & nhân viên ngốc nghếch VS hot boy trường & tầng lớp ưu tú của xã hộiVợ chồng công sở + cưới trước yêu sau, r…
Mẩu chuyện nhỏ khi mà BTS trở thành nhân vật chính của truyện kinh dịKhông dành cho người yếu vía, đàn ông cho con bú, fangirl mơ mộng và dân không thích horror.*Đây chỉ là chuyện tưởng tượng không có thật, không muốn gây war hay có bất kì hành động, từ ngữ sai trái nào.…
Quà tặng cho ngdepp @prettygirlbigdickThôi Nhiên Thuân: Choi YeonjunThôi Tú Bân: Choi SoobinThôi Phạm Khuê: Choi BeomgyuKhương Thái Hiền: Kang TaehyunHưu Ninh Khải: Huening KaiBên cạnh, Thôi Tú Bân ngồi phấp phới như một tiểu hài tử. Y hết nghịch hỷ tráp, lại vươn tay nghịch tua rua trên hỉ bào của "tân nương". Mỗi khi chạm phải tay áo đỏ, y liền reo lên:"Đẹp quá... Khuê Khuê đẹp hơn cả công chúa trong truyện mẫu thân ta kể... Tóc công chúa chẳng thế đen bóng như người."Âm thanh trong vắt, ngây ngô mà chân thành, khiến toàn sảnh bật cười. Ai nấy đều khen: "Thái tử thật có phúc, cưới được giai nhân như tiên."Nhưng với Nhiên Thuân, từng chữ rơi xuống tựa như kim châm cốt tủy. Người bên cạnh, y hệt tiểu hài tử, dồn hết lòng chân thành vào một thứ hư vọng.Ánh mắt Nhiên Thuân khẽ rủ xuống. Lòng chàng dâng lên một nỗi xót xa nặng nề:- Ta đã lừa dối ngươi... Tú Bân. Một ngày kia, nếu ngươi biết ta chẳng phải Phạm Khuê, liệu nụ cười ngây thơ kia còn tồn tại?*Lưu ý: Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu.Không được phép đăng tải truyện dưới bất kì hình thức nào nếu không có sự cho phép của tác giả.…
Quà tặng ngdepp @strveclipwzeLưu ý không được phép đăng tải hay sao chép truyện dưới bất kì hình thức nào nếu không ghi cre hay có sự cho phép của tác giả.có sự tham khảo idea từ nhiều nguồn (không phải của các soojun hay yeonbin author khác)Góc spoil:~một em fic không phù hợp với nàng nào yếu tim~Soobin chết sững. Mắt cậu mở to, tay đang cầm túi hoa quả suýt đánh rơi xuống đất. Hình ảnh con vịt béo ụ mình dắt đi tối qua hiện lên rõ mồn một, tiếng quang quác còn vang vẳng bên tai... rồi biến mất, nhường chỗ cho cảnh tượng nó nằm trong nồi lẩu ngay trước mặt.Cậu từ từ xoay đầu, ánh mắt chất chứa cả ngàn vạn tia trách móc. Ánh nhìn dừng lại trên Yeonjun - người đang ngồi thoải mái bên bàn, đôi đũa gắp miếng thịt vịt bỏ vào bát, gương mặt toát lên sự mãn nguyện đến phát ghét.Yeonjun liếc qua Soobin, môi nhếch lên một nụ cười... chẳng rõ là khiêu khích hay thật lòng. Rồi cậu tiếp tục cúi đầu thổi nhẹ bát canh nóng, húp một ngụm, khẽ gật gù như vừa thưởng thức mỹ vị nhân gian.Soobin cứng đờ, trong lòng như có tiếng sét nổ ngang tai. "Shit!... Mình chọn lựa suốt nửa tiếng, dắt nó đi cả đoạn đường dài giữa bao ánh mắt cười nhạo, tưởng cậu ta sẽ cảm động... cuối cùng thì cậu ta thản nhiên lôi nó vào nồi lẩu?!"…