Thể loại: Tâm linh, vườn trường, dramaMỗi một con người đều có trong mình những bí mật khó nói thành lời và ngôi trường MSP danh giá này cũng chẳng ngoại lệ. Đằng sau sự huy hoàng của ngôi trường là những câu chuyện thầm kín, những bí mật chẳng muốn được tiết lộ. Liệu Fourth cùng Gemini có tìm ra được chân tướng về người học sinh bị che giấu thông qua những manh mối và sự kiện tâm linh đã diễn ra. Hay chính bản thân cũng sẽ vướng vào tội lỗi của quá khứ..."Tò mò sẽ giết chết con người đấy" "Tôi không cần biết, chuyện này khá thú vị và tôi thích nó, vậy thôi" "Được, đều nghe theo cậu"…
Anh quay về rồi.Em muốn cử động, muốn nói chuyện với anh, muốn anh lại gần để có thể nhìn rõ, nhưng dường như tất cả những chuyện đó đều không thể trở thành hiện thực.Gió gầm rú, thổi mạnh, thời tiết đột nhiên chuyển biến xấu.Cơ thể 22 kg của em lay chuyển dữ dội, chiếc chăn trên chân bay đi mất."Không được rồi, thời tiết xấu quá, về nhà thôi mẹ." Tiếng anh rõ ràng đằng sau lưng em, cả tiếng mếu máo của người kia, rằng trời hôm nay lạnh quá.Em không biết lạnh là gì, cơ thể em cũng không thể nóng như những gì em tự tưởng tượng. Chỉ là nó không thể ngồi yên.…
Giới thiệu:Tiểu thiếu gia Trịnh Bằng vừa tròn 18 tuổi đã vội kiếm một diễn viên vô danh nào đó, muốn tập tành bao nuôi người ta.Ai ngờ lại vớ phải vị tổng tài giả nghèo đi trải nghiệm cuộc sống.-----------------Viết cho vui, đừng đòi hỏi logic, xie xie ~…
Mỗi tập sẽ là một truyện ngắn được tui delulu theo từng sự kiện thực tế của đôi trẻ. Từng tập là các câu chuyện riêng biệt, không liên kết tình tiết với nhau.Vì vậy, thể loại vẫn là oneshot nhưng được tổng hợp thành một series để tiện ôn lại kỷ niệm nhé cả nhà.…
À nho.............. ........đổi gió chút chứ?Đừng nhìn ảnh bìa! Tuôi không muốn đền tiền chữa mắt đâu!!!!!!!!!Ừa t của 4-5 năm trước trẻ chow z đó =))…
"Prem à... đừng khóc nữa... mẹ... mẹ không thích thấy em khóc đâu..."Cậu bé lớn hơn thì thầm, giọng lạc đi, như thể chỉ cần nói ra thành tiếng là sẽ vỡ vụn."Hia... mẹ bỏ tụi mình rồi... mẹ nói sẽ đợi bà đêm bánh qua mà, mẹ đã hứa sẽ đợi em về... mẹ nói..."Prem nghẹn ngào, úp mặt vào vai anh trai, tiếng gọi "mẹ" như bị gió cuốn đi mất giữa đêm Giáng sinh lạnh lẽo.___"Winny ngoan... Con thương mẹ, thương em con nhé. Giữ lấy... cho Prem..."___Đăng: 21/5/2025Hoàn: Vài lời nhắn nhủ:Đào hố là sở thích, lấp hố không phải sở trường. Truyện giả trưởng vui lòng không gán ghép vào đời thực. Chúc mọi người đọc vui vẻ ✨💞…
Severus Snape lúc cha mẹ vừa mất đã có một người đàn ông đến gặp y và nhận rằng mình là ông ngoại của y. Ông ta mang họ Prince, vì là người thân duy nhất nên y cũng sẽ mang họ giống ông ta "Cháu là cháu của ta, đang chảy trong mình dòng máu của ta, dòng máu của Prince. Severus Prince, từ bây giờ, đó là tên của cháu "…
Fourth đi xem mắt, hẹn hò với bác sĩ cấp cứu Gemini, qua nửa năm thì bị Gemini đá.Fourth vì cảm giác tội lỗi nên cố gắng bù đắp lại cho Gemini bằng cả vật chất lẫn tinh thần.Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần được người yêu cũ bù đắp là một lần người yêu mới của Gemini bỏ chạy không quay đầu nhìn lại.---• Đây là bản chuyển ver, truyện gốc thuộc về tác giả: @downpour0721• Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.25/07/2023 #1 fourthnattawat…
2 phần 3.Rồi em tỉnh dậy.Một cách bất thường, em tỉnh dậy.Em nhìn về phía anh, người con trai kín bưng, chỉ để lại mỗi hàng mi run nhẹ mệt mỏi.Em ngẩn ngơ.Có lẽ em nên ngủ tiếp.Em không muốn nghĩ gì cả, không muốn nói gì cả, không muốn làm gì cả.Trên TV đang phát kênh thời sự buổi sáng, ngày 3 tháng 1.Hơn hai tuần rồi.Em đã làm gì trong hơn hai tuần?Anh cũng vậy, anh đã làm gì trong hai tuần vậy Mark?Tai em lại ù đi, đau đớn.Anh mở mắt, nhìn em, thật lâu.Rồi anh nói gì đó.Khoan đã, sao anh lại nói gì đó.Đúng vậy, anh phải nói gì đó.Nhưng mà tại sao anh lại nói gì đó?Phải là anh nói chính xác một cái gì đó và em nghe thấy chứ?Tại sao?Tại em lại nhói lên, một cách đau đớn.Em rên nhẹ, nhưng chính em cũng không nghe thấy chính mình nói gì.Vì sao?Em không thể nghe thấy gì.Em không nghe thấy gì.…
Đây là phần hai của truyện "Hân à! Tớ thích cậu"Câu chuyện dựa trên tí sự việc có thật cộng thêm phần lớn tưởng tượng 😊Lưu ý đây chỉ là truyện nên sẽ kh có thật thế nên đừng ném đá* Nội dungSara và Maru từng có mối tình đẹp thời học sinh nhưng vì một số lí do mà hai người phải tạm chia xa nhưng Sara lại bị tai nạn mất trí nhớ. Liệu rằng tình yêu của Maru có giúp Sara tìm lại kí ức đã mất ? Và chuyện tình của họ có còn trắc trở gì nữa không ?Mời m.n vào truyện nào *^▁^*…
Giữa anh và cô chỉ đơn giản là một bản hợp đồng không hơn không kém. Khi họ nhận ra tình cảm của nhau cũng là lúc bản hợp đồng chấm dứt. Liệu họ sẽ hợp hay tan. Tất cả đều là duyên số và đều do Au quyết định (⌒▽⌒)Ngày up : 07 / 03 / 2019Ngày hoàn : 14 / 02 / 2020Số ngoại truyện : 03…
???? TRUYỆN LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT ♊♎Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên Fourth bị người hàng xóm thân thiết lừa vào làm việc cho 1 quán bar chuyên phục vụ các "nhu cầu giải toả" của đàn ông. Tại đây, cậu bị ép phục vụ cho tên công tử nhà giàu ăn chơi có tiếng. Vì để cứu bà nên cậu buộc phải hi sinh bản thân mình. ______ Hổm lướt FB thấy motip gì mà "Tổng tài và em bé của hắn" cũng hay hay, pẹc pẹc nên lên ý tưởng viết cho G4 1fic ????…
Một ca sĩ không tiếng tăm tại một quán bar nhỏ, lại bất ngờ được theo đuổi bởi một chàng trai kỳ lạ và giàu có. Ford cứ ngỡ, quán bar The Sound chính là nơi đã đưa họ đến gặp nhau. Nhưng chỉ Mark mới biết, nhân duyên giữa họ từ lâu đã sâu sắc hơn thế.…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…