Tính dâm lâu lâu lại trỗi dậy
Lâu lâu đăng vài tấm cho vui…
Lâu lâu đăng vài tấm cho vui…
Mọng được các bạn ủng hộ!!…
đọc roi biett…
tuổi ấy là đoạn đường cuối rồi…
Có nội dung…
sope | yoonseok…
Mikage Reo, một omega từ lúc phân hóa đến giờ vẫn chưa phát ra mùi hương gì, sống trong một ngôi làng mê tín cả làng cho rằng cậu là người bị nguyền rủa nên đã hắt hủi cậu. Chỉ vì có ác ý với cậu mà có người đã lợi dụng khoảng thời gian mùa vụ của cả làng bị gặp trở ngại và mua chuộc một ông thầy bói có tiếng trong làng đưa ra lời suy đoán bịa đặt đồn đại tiếng xầu về cậu. Cả làng đều tin vào lời bói toán đó, trước có ý bài xích với Reo nay lại càng ghét bỏ cậu hơn------------------------------------ CP chính : NagiReo Omega không có mùi hương Reo Mikage x Alpha trội mang hương gỗ Nagi SeishiroThiết lập : Mọi người có thể hóa thành sói để đi săn cũng như chiến đấu OCC nhaMình chỉ viết trên Watt nên mong không có ai bê nó đi chỗ khác ạ.…
T/g: GinnCảnh báo : Ngọt, Ngược, R18,...…
❓❓…
Thanh và Vũ gặp nhau vào một chiều cuối hạ, trong ráng chiều tháng 6 buồn tênh, mắt chạm mắt, tay chạm tay, họ bồi hồi nâng niu những giọt tình thuần khiết. "Xin hãy cho anh được yêu em thêm lần nữa""Một lần và mãi mãi" _______Ngược một chút rồi thôi.…
" anh sẽ chứng minh thực lực của anh có thể xứng với em "…
Khoảnh khắc ngọt ngào của Nami và Robin dưới những tán quýt.[Fic gốc đăng tại AO3 @oblivion_sonder , bản dịch Việt đăng tại Wattpad @handstieddancer . Mọi người có thể ủng hộ bằng cách Kudos/Follow tác giả trên AO3 với Vote/Follow mình trên Wattpad.]…
“Miêu Miêu, ta thực không hề ngốc!”Kẻ ngồi dưới sàn vừa chơi Jenga vừa vu vơ nói, người thì đang ngửa cổ tựa lên thành sô-pha, tay day day hai thái dương nặng trĩu, cất giọng lãnh đạm sau khi nghe kẻ nào đó lẫm bẫm :“Ừ, là ta ngốc! – khuôn mặt dần tối lại – là ta ngốc vì mang theo ngươi đến công ty, là ta ngốc…- bổng ngẫm lại hai chử Miêu Miêu thì tâm tình liền bùng nỗ – Yaaaaaaah, hỗn đản, ta nói lần cuối cùng, ta là Lạc Đồng Đồng, Miêu cái đầu ngốc nhà ngươi, ta hận không thể băm ngươi ra trăm ngàn mảnh đem cho cẩu ăn..."Kẻ tức giận đỏ mặt tía tai ngồi thở hừ hừ, người giật mình ngơ ngẩn nhìn kẻ kia chăm chăm nhưng rồi lại thản nhiên:“Tại sao không thể? Nếu mỹ nhân tỷ tỷ muốn ta đây cũng không ngại cho người băm! Nam nhân đại trượng phu, mặc dù có hơi sợ nhưng, sao ta lại không thể đáp ứng một yêu cầu nhỏ đó của người ta yêu được chứ?”Nàng đơ người, hai má đỏ bừng. Đó là thái độ gì? Hắn nói như vậy là ý gì chứ? “Người…ngươi yêu?”. Tên này…có thể hay không tin hắn là một kẻ ngốc?…
Từng nghĩ có được anh nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng ...…
Hai người, hai nơi, hai trái tim, một tình yêu.Dù xa nhưng vẫn yêu hết mình, hết lòng.…