Độ dài : 77 Chương - 3 Ngoại TruyệnCouple : Sở Hà - An Nại - Sở Đoàn ĐoànAn Nại cô cứ nghĩ rằng cuộc đời cô là chuỗi ngày thong thả trải qua cuộc sống đai học rồi tốt nghiệp. Nhưng rồi đến một ngày khi cô nhìn thấy một bé trai ôm đùi người đàn ông nũng nịu kêu: "Ba ba~~"Người đàn ông:"Được rồi sẽ mua cho con tất"Khiến cô bật cười, bé trai liền quay đầu lại nhìn cô một cái, ánh mắt như bừng sáng lên, cất tiếng gọi :"Ma ma"…
*Tên truyện: Nụ hôn của gió.*Tác giả: Độc Nắng*Tình trạng truyện: Đã hoàn.*Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn.*Giới thiệu truyện:Mỗi người đều có một mối tình đầu. Và với mối tình ấy, người ta lại có những cảm nhận khác nhau.Hạ Huyên nhỏ bé của tôi, là một cô gái được sống trong bao bọc, vốn dĩ có nhiều tình cảm. Đối với tình đầu, cô lại là kẻ quá níu kéo cảm xúc. Vì hoài niệm, những đau thương của mối tình đầu để lại cho cô nỗi đau quá lớn, để cô nhầm tưởng rằng, Song Vũ và cô, gần như phải gắn kết với nhau mà quên rằng, ngoài chàng trai tên Vũ kia, cô còn rất nhiều người khác, mối tình khác đang chờ đợi.Song Vũ lại là một kẻ quá vô tâm. Anh chỉ nhận ra người anh yêu khi Hạ Huyên chẳng thể bên anh nữa. Có thể nói, xứng với câu "Có không giữ, đến khi mất đi mới biết quý trọng".Hải Phong, chính là chàng trai tôi tâm đắc nhất. Tôi muốn dành tất cả tình cảm của mình để thổi vào anh sự chất phác, hiền lành của biển cả. Tôi không muốn anh quá nổi bật, chỉ muốn anh như một chỗ dựa vững chắc của Hạ Huyên, cô gái của tôi sẽ không giống Song Vũ, cô biết quay đầu đúng lúc, để nắm được hạnh phúc của bản thân mình.Mỗi nhân vật trong truyện của tôi đều yêu thương, nhưng mỗi người lại có cách yêu thương của riêng mình. Bằng cách này hay cách khác, cuối cùng, họ cũng sẽ tìm được thứ hạnh phúc mà mình tìm kiếm.…
Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...Văn nghệ cô gái cùng thiết huyết quân nhân giao hòa,Một nửa là nhu tình thủy, một nửa là cứng cỏi cương.Hắn cho rằng: này cô gái nhìn như ôn nhu mà yếu ớt, trong khung đã có dũng cảm mạo hiểm tinh thần, khi thì cẩn thận khi thì rất là lớn mật.Nàng tiếu đáp: người ta rõ ràng cũng rất ôn nhu hiền thục thôi, mục tiêu của ta là muốn làm cái người gặp người thích ôn nhu phái hiền thê lương mẫu.Nàng cả giận nói: lần sau ta muốn đổi cái ôn nhu điểm nam nhân!Hắn bá đạo tuyên bố chủ quyền: đừng làm không thực tế mộng, ta nhưng là chức nghiệp quân nhân. Công chiếm thành trì sau không cho phép quân địch tiến vào!Nàng nhíu mày: chức nghiệp quân nhân rất giỏi a? Kia cũng không thể bắt nạt nhân nha!Hắn cười xấu xa: chức nghiệp quân nhân nhưng là nhược thế quần thể, chịu bảo hộ đối tượng, ngươi đừng bắt nạt ta là tốt rồi.Thoải mái hài kịch, nhiệt huyết mà không cẩu huyết quân ngôn, tuy nói là lãng mạn tình yêu chuyện xưa, nhưng là sẽ có sự thật tình tiết…
Mỗi chúng ta đều từng có một mùa hạ thoáng qua trong đôi mắt, mùa hạ tạm biệt những ngây thơ, tạm biệt cái nắng nhạt trên nền trời xanh lam tháng sáu, mùa hạ tạm biệt mối tình năm 17 tuổi. Có thể đẹp hoặc không nhưng mùa hè năm ấy trong lòng lại day dứt đến lạ khi nhận ra, mình yêu nhau quá nhiều nhưng chẳng thể níu giữ được. Khi trưởng thành chúng ta sẽ nhận ra rằng, đôi khi không thể giữ ai đó bên cạnh, chỉ cất trong lòng là cái giá đau đớn vì bỏ lỡ nhau năm 17 tuổi ấy. Lưu Hạ Vy từng nói với Hứa Dĩ Phong "Năm 17 tuổi, tôi đã bước đủ 999 bước chân nhưng một bước còn lại, cậu đã không tiến đến. Từ lúc ấy, từ chỗ chỉ cách nhau một bước chân, tôi đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cậu, mãi mãi." Đúng vậy, tình yêu là một nghìn bước chân, cậu có thể bước 999 bưỡc, nhưng một bước còn lại, phải do người kia tình nguyện đi. Nếu bạn bỏ lỡ một bước chân đó, có thể, bạn phải bỏ lỡ một đời ở cạnh nhau. Mỗi chúng ta, đi qua quá nhiều tổn thưong, đều sẽ giữ lại một bước chân trong tim cho riêng mình, khi hối hận, họ đi hàng nghìn hàng vạn bước để tìm lại bước chân năm ấy ... nhưng lại ngỡ ngàng nhận ra, chúng ta, không chỉ còn cách nhau một bước... "Cầu xin thế giới hãy dịu dàng với em" - Hứa Dĩ Phong…
Gửi tới các bạn truyện: Ê nhóc! làm bạn gái anh đi.Tác giả: Kiyoko YamaguchiAnh là bạn của anh trai tôi.Em là em gái bạn tôi.Anh là tên biến thái, mặt dày, thần kinh, ngốc,...Em là con nhóc đáng yêu, nhí nhảnh, dễ thương, hay nũng nĩu,...Nhưng tôi lại thích điều đó ở anhNhưng tôi lại thấy em là con nhóc đầu tiên khiến tôi có cảm giác như thế này.Có lẽ tôi thích anh.Có lẽ tôi thích em__________________________________Mở đầu xàm nhỉ -_-truyện có tình tiết bình thường, đôi lúc không trong sáng lắm, mong thông cảm.…
"Có thể hoa mãi không thể ở bên đất, dù đất có níu giữ nhưng hoa sẽ đi theo gióDù gió thích phiêu bạc, dù gió chẳng bao giờ nhận ra tình yêu ấy nhưng đó lại chính là hạnh phúc của hoa.Ai có thể ngăn sự ngốc nghếch của nàng hoa thay tôi không?" --- Lời bộc bạch của đất ---Author: MunCategory: HE, Romance, FunnyRating: PG-13Status: On GoingSummary:Phải Chi Ở Bên Kia Có Nắng là một câu chuyện dài kể về cuộc sống của Trịnh Hân Chi - một cô gái giản dị luôn luôn vui vẻ. bên cạnh cô là hai người bà nhí nhố Lâm Nhã Vân và Đinh Vĩ Tuyền. Trịnh Hân Chi luôn mơ ước cuộc sống của mình sẽ một bước ngoặc nào đó. Đúng như lời nguyện ước của cô, ba chàng trai xuất hiện làm thay đổi cuộc đời cô. Hoàng Dương - một chàng thiếu gia lạnh lùng, sắc bén, nhưng lại biến thành một chàng trai tinh nghịch kể từ khi gặp Hân Chi. Hàn Minh - bạn thân của Hoàng Dương, lạnh lùng không kém, đặc biệt ít nói, kiệm lời của kiệm lời, nhưng vẫn là thay đổi hẳn khi gặp Hân Chi. Và chàng Trịnh Hoàng Thiên - anh em họ hàng xa với Trịnh Hân Chi, cực kì ghét Hân Chi, thích chọc ghẹo chơi xấu Hân Chi, gia nhập hội bàn đào với Trịnh Vĩ - em trai Hân Chi. Và sau đó mọi chuyện bắt đầu...…
Thế gian u tối này chẳng còn lấy một tia sáng, em như bị nhấn chìm trong vũng bùn sâu không thấy đáy, cứ mãi giãy giụa, cứ mãi đợi chờ một vị cứu tinh đến, giải thoát cho tâm hồn đã bị giam cầm này của em. Và Thượng Đế đã thấu hiểu, đã phái anh xuống trần tục này, mở rộng vòng tay ôm em vào lòng, ban cho em một tí hy vọng, cứu khỏi vũng lầy nhơ nhớt ấy, em đã nghĩ rằng anh là định mệnh của em, rằng em có thể dâng hiến cả sinh mạng bé nhỏ này của mình cho anh. Nhưng không, anh phản bội lòng tin của em, phản bội cả tình yêu của hai chúng ta, phản bội luôn hẹn ước của chàng trai ngày nào vẫn thề thốt rằng chân trời góc bể, luôn bên em. Anh bảo em phải làm sao đây? Hận anh ư? Không, em càng hận bản thân mình hơn, vì em ngu ngốc nên mới phải lòng tên khốn kiếp như anh, em đã không thể níu kéo được nữa, em sẽ chứng minh cho cả thế giới này thấy được rằng, cho dù em không có anh, em vẫn kiên cường bất khuất. Nếu thật sự có kiếp sau, hy vọng rằng em và anh sẽ không gặp nhau vào hoàn cảnh éo le này nữa. ---------------------------Tác giả: SiaĐóng góp, sửa đổi tình tiết truyện: Cáo**Giới thiệu bi thương ra đấy thôi chứ kết HE nha mấy tình iu.…
Hồng Tức là một sinh viên nổi tiếng hoàn hảo về mọi mặt. Cho đến ngày bạn gái rời đi, để lại một câu nói nhẹ tênh nhưng có sức nặng lớn:"Anh quá chiếm hữu khiến người khác sợ hãi."Không la hét. Không trách móc. Chỉ là một lời kết luận lạnh lẽo rằng sự quan tâm của anh giống như một chiếc lồng vô hình khiến người khác ngạt thở. Hồng Tức không biện minh. Anh cũng không níu kéo. Bởi sâu trong lòng, anh biết... cô nói không sai.Lục Trầm đứng cách đó không xa, nghe trọn vẹn cuộc chia tay ấy.Là hậu bối, là người luôn đi sau Hồng Tức một bước trong học tập, trong công việc, và trong ánh nhìn thầm lặng kéo dài nhiều năm. Lục Trầm hiểu rõ hơn bất kỳ ai: " Hồng Tức không chiếm hữu vì ích kỷ. Anh ấy chỉ đơn giản là quá yêu."Và điều đó... khiến Lục Trầm cảm thấy vừa quen thuộc, vừa nguy hiểm.Từ khoảnh khắc ấy, Lục Trầm đưa ra một quyết định rất đơn giản: " Nếu thế giới không chịu nổi cách Hồng Tức yêu, thì tôi sẽ là người duy nhất chịu được."…
Harry nhìn xuống bàn tay đang chìa ra trước mặt mình - trắng bệch, những ngón tay dài và thanh tú, như chính chủ nhân của nó. Draco Malfoy đứng đó, dáng người thẳng tắp, gương mặt vẫn giữ vẻ kiêu hãnh quen thuộc, nhưng đôi mắt xám bạc thì khác... không còn lạnh lùng như trước, mà sâu thẳm, đầy điều chưa nói.Harry hít một hơi thật sâu. Trong đầu cậu thoáng hiện lên những năm tháng ở Hogwarts - những cuộc cãi vã, những trận đấu Quidditch, những lời chế giễu. Draco từng là kẻ thù không đội trời chung của cậu. Nhưng hôm nay, mọi thứ đã đổi khác. Cái bắt tay này... Harry biết mình nợ Malfoy điều đó. Có lẽ còn hơn thế nữa.Cậu đưa tay ra, chạm vào bàn tay kia. Cảm giác lạnh lẽo ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một sự chắc chắn kỳ lạ. Hai bàn tay siết chặt lấy nhau, như một lời hứa không thành tiếng."Chào Draco," Harry nói, giọng trầm nhưng rõ ràng. "Harry. Harry Potter."Draco khẽ nhếch môi, một nụ cười mỏng manh thoáng qua."Biết rồi," cậu đáp, giọng nhẹ như gió, nhưng đôi mắt thì sáng lên một tia gì đó - không phải thù hận, mà là... hy vọng?…
"Hạnh ngộ, Nhạc Phong Đại Tiên. "Lần gặp sau cùng ấy, hắn đã tự nhủ với mình chắc chắn sẽ không bỏ qua nàng một lần nào nữa. Vậy mà đến cuối cùng, hắn vẫn không đủ sức giữ nàng lại. Không đủ can đảm để níu kéo nàng. Không đủ can đảm để nói cho nàng biết sự thật. Không đủ can đảm để nhìn nàng chịu tổn thương. "Thà để ngươi cả đời hận ta, còn hơn cả đời hận mình. "Bật cười khinh miệt, tự nói với mình trước đây đâu có như vậy... Khuynh Tuy hoa nở bốn mùa. Hư Kinh mưa rơi không dứt. Mưa rơi ngoài trời hay trong lòng người...? Lời văn đã cạn, mực cũng đã khô, đầu bút gác nghiêng đơn bạc. Sau nhân thế giấu tiếng thở dài chẳng ai biết. Hai vực Thiên Nhai, khó gặp lại người.…
Lời nói đầu:Có lẽ chẳng ai tìm thấy câu chuyện này và đọc nó, nhưng tôi vẫn sẽ cảm thấy rất bất ngờ khi bạn đến được đây, đọc những thứ - mà tôi gọi nó là lảm nhảm - này.Tôi sẽ không gọi đây là một cuốn sách vì vốn nó đã không và chưa từng là một cuốn sách. Tôi coi nó như một hành trình. Một hành trình để sống sâu sắc hơn, để quan tâm nhiều hơn những gì đã và đang xảy ra xung quanh tôi, cho tôi một thứ để "vin" và "níu", để "chạm" và "cảm". À! Tôi sẽ viết về cuộc sống của tôi, công việc của tôi, những suy nghĩ nhỏ bé, nông cạn của một đứa 22 tuổi, chuẩn bị ra trường và đang đếm ngược tám tháng cho đến ngày cầm trên tay tấm bằng đại học. Một phần trong tôi đã muốn bỏ cuộc ngay khi đăng kí tài khoản clone này để bắt đầu "sự nghiệp" viết lách, nhưng một phần rất nhỏ bé khác đã kêu gào rằng:" Mày đã quá cái tuổi để làm mọi thứ một cách hời hợt, nửa vời rồi." Do đó tôi đang ngồi đây, "mổ cò" để nặn ra từng chữ nhét vào description cho nó ra hồn và có chút vẻ văn nghệ sĩ:)) Tôi sẽ cố gắng (cố thôi nhé!) không mang những suy nghĩ nặng nề vào đây vì suy cho cùng tôi cũng chẳng phải người muốn nhìn lại những thứ tiêu cực trong cuộc sống. - 25.10.23 _ 12:30AM -Từ một người không biết viết lách…
Khi ngành kinh tế vĩ mô lại va phải kinh tế vi mô?An Kiến Hạo là người học kinh tế vĩ mô, con người lúc nào cũng khô khan hướng tới vũ trụ,quốc gia và những thứ bao la rộng lớn.Nên khi yêu hắn cũng tập trung vào lý trí hơn là nhịp đập con tim.An Kiến Hạo thà chọn sự nghiệp chứ không theo người thương.Nghiêm Thành Hoàng là người có chiều hướng giải quyết theo cảm xúc nên khi lớn lên chọn theo học kinh tế vi mô là quyết định của em,em luôn hướng tới phạm vi hẹp nhưng chi tiết sâu sắc.Khi yêu em cũng sẽ nghe theo con tim hơn là sự níu kéo từ lý trí.Nghiêm Thành Hoàng thà giành cả đời để giải quyết bằng cảm xúc còn hơn là nói thẳng đều mình nghĩ.Nếu họ gặp nhau sẽ là một cú nổ lịch sử,trận tranh cãi nãy lửa giữa vĩ mô và vi mô,cảm xúc và lý tríAn Kiến Hạo liệu có thể một lần cho con tim tỏa sáng thay lý trí?Nghiêm Thành Hoàng có dám nói ra thứ mình chôn vùi bằng cảm xúc?Oan gia ngõ hẹp nay hóa người tình trong mộng?An Kiến Hạo - Nghiêm Thành Hoàng Bùi Mạnh Tiến - Khiêm Trung HuânChỉ là pha trộn một chút macro và microVĩ mô hay Vi mô đều khó,nhưng khó hơn là để trung hòa lại.…
Tổng hợp những oneshot mình viết về một vài cặp đôi trong Genshin Impact. Là một fan của thể loại "bad end", mình thường đặt câu hỏi A sẽ như thế nào khi B không còn ở bên cạnh nữa. Nó khá là thú vị và mình quyết định thử viết những câu chuyện nhỏ lẻ mang chủ đề này.Mỗi chương sẽ mang một bối cảnh khác nhau và có thể là nhân vật khác nhau. Mình không rành rọt về lore của GI lắm, vậy nên sẽ có chi tiết sai lệch so với bản gốc. Xin hãy nhẹ lời nếu mình có sai.Note từ tác giả: Mình bổ sung thêm tag major character death và character bashing. Số nhân vật chết sẽ rất nhiều. Có chương âm dương, cũng có chương âm âm. Mình cũng không phải thánh nữ, không thể yêu tất cả hay đối xử bình đẳng với mọi thứ. Có nhân vật mình yêu, cũng có nhân vật mình ghét và anti. Đặc biệt là bộ đôi Traveller và thường dân Furina. Nếu mình đụng chạm vào bias của bạn, cứ việc rời đi. Mình không níu kéo gì.…
Mười tuổi, cậu chạy theo nhõng nhẽo với hắn vòi vĩnh đòi mua cho bằng được cái điện thoại giống bạn giống bè. _Appa ah~ Mua cho Seobie đi mà~~ Hai mươi tuổi, cậu bám theo nũng nịu tuôn tràng mật ngọt nịnh hót để xin tiền hắn. _Oppa đợp dzai~ Cho Seobie tiền đi mà~~~ Ba mươi tuổi, cậu vừa về đến nhà đã hét ầm cả lên... _YEOBO!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Trải qua bao nhiêu năm. Một người đàn ông của cả đời cậu. Vẫn là anh, vẫn chỉ anh, vẫn mình anh...…
Tình yêu giữa một nàng bình thường tới mức có thể coi như tầm thường và một chàng học bá. Là một câu chuyện không có thật nhưng xuất phát từ tình cảm có thật, dựa trên câu chuyện có thật. ----------------------------------------------------Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần đủ bận rộn, đủ xa, thì quá khứ sẽ tự động ở lại phía sau.Nhưng hóa ra không phải.Có những con người, chỉ cần nghe lại tên thôi, cũng đủ khiến một khoảng trời cũ trong lòng khẽ rung lên.Và rồi, vào một buổi chiều cuối năm, tôi gặp lại cậu, không phải với tư cách của hai đứa trẻ năm nào mà là hai người xa lạ đang tập làm quen lại từ đầu.-------------------------------------------------------Ý tưởng trong truyện xuất phát từ chính trí tưởng tượng của tác giả, không phù hợp thực tế và mọi kiến thức sử dụng trong truyện đều chỉ mang tính tham khảo. Toàn bộ câu chữ chỉ mang tính chất giải trí, không nên áp đặt để bị ảnh hưởng tới tâm trạng và thực tế.Vui lòng không tham khảo hay đem đi khi chưa có sự đồng ý nhé!Cuối cùng, mong mọi người ngày an lành!…
" Gặp được anh là điều tôi hối hận nhất, nếu như ngày hôm đó ta không va phải nhau thì cả tôi và anh đều sẽ tốt đẹp hơn lúc này, ít nhất là như vậy..." Cô và anh gặp nhau vào ngày trời mưa tầm tã, cái ngày mà thứ tình cảm của cô dường như chết dần, anh là người duy nhất đưa tay níu giữ cô trong khoảnh khắc tồi tệ ấy, cứ ngỡ chỉ như vậy là đã đủ để bên nhau một đời yên ấm. Nhưng thế giới của anh quá cao quý, cô chính là không thể với tới ánh hào quang ấy....Sau bao sóng gió, cô quyết định rời khỏi anh, rời khỏi vòng tay vững chắc mà cô từng nương tựa, từng coi là cả cuộc đời của mình.. Tự bản thân cố gắng dựng nên cơ đồ riêng, mong muốn một ngày nào đó có thế đối mặt với anh, đối mặt với tình yêu của chính mình một lần và đến mãi mãi về sau...Ngày cô đạt được thành quả của những năm tháng vật lộn với cuộc sống khổ cực đã đến, cô phát hiện cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé trong đám tình nhân của anh, chỉ là công cụ giải trí mà anh từng sử dụng... Cô tỉnh ngộ rồi, cô chẳng gặp đúng người đàn ông có thể sánh vai cùng mình đến cuối đời, anh chỉ là người đi ngang qua lúc cô cần nhất, lúc cô yếu mềm nhất, cần người dựa dẫm, cần người chở che.. chỉ vậy thôi.. anh cũng chẳng phải một bông hoa đẹp, không pha tạp chất của cuộc sống, là cô tự mình ảo tưởng, anh cũng chưa bao giờ phủ nhận..…
Dưới ánh trăng bạc, Hoàng Ẩn, chàng thần tộc Ánh trăng, âm thầm theo dõi Linh Ngọc là cô gái nhân gian mang trong mình định mệnh bị trăng chiếu mệnh. Tình yêu giữa họ bị cấm đoán, nhưng ánh mắt dạt dào cảm xúc vẫn níu kéo trái tim hai người. Trong bóng tối, Dạ Kính "thần tộc Bóng tối" bất ngờ gặp Phượng Hoa, cô gái phàm trần, nảy sinh mối tình ngang trái đầy nguy hiểm. Những kẻ thù giấu mặt, những quy luật cổ xưa và các nhân vật phụ, từ đồng minh đến phản bội, liên tục thử thách tình cảm của họ. Xung đột giữa ánh sáng và bóng tối, giữa bổn phận và tình yêu, đẩy mỗi cặp đôi vào bi kịch và lựa chọn sinh tử. Nhưng chính ánh trăng, với quyền năng định đoạt số phận, sẽ chứng minh rằng tình yêu dẫu cấm đoán vẫn có thể chói sáng.…
Thành phố B năm 2011, cái nắng gay gắt của mùa hè không rực rỡ bằng cuộc chạm trán định mệnh giữa hai tâm hồn vốn thuộc về hai thế giới khác biệt. Nguyễn Khánh Ly, cô gái chuyên Văn với tâm hồn hướng nội, mang vẻ đẹp thanh tú của một nhành hoa hải đường: da trắng, mắt tròn và đôi bàn tay thon thả sinh ra để nâng niu những trang bản thảo. Với chiều cao 1m56 nhỏ nhắn, cô nhìn cuộc đời qua lăng kính của những vần thơ đầy cảm xúc và sự nhạy cảm tinh tế. Thế nhưng, thế giới đầy mộng mơ ấy bỗng chốc bị va chấn bởi sự xuất hiện của Trần Gia Bảo - một "biến số" lạnh lùng mang theo vẻ ngạo nghễ của một thiên tài chuyên Toán.Sở hữu chiều cao 1m90 đầy áp đảo cùng đôi mắt hai mí sắc lạnh, Gia Bảo giống như một bài toán khó chưa có lời giải, luôn giữ khoảng cách với thế giới bằng vẻ ngoài lãnh đạm. Một người dùng trái tim để cảm nhận hơi thở của câu chữ, một người dùng lý trí để phân tích sự vận hành của những con số. Khoảng cách 34cm không chỉ là sự chênh lệch về tầm mắt, mà còn là khoảng cách giữa lãng mạn và thực tế. Liệu sự chân thành của cô nàng nhỏ bé có thể làm tan chảy tảng băng của chàng trai cao kều, hay những định kiến ban đầu sẽ mãi là đường thẳng song song không bao giờ giao nhau? Trong không gian chật hẹp của khu chung cư và những hành lang lớp học, một bản tình ca giữa "Văn" và "Toán" chính thức được bắt đầu.…
Ác Ma Bá Yêu Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt Ngào là truyện ngôn tình nói về bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cánh cửa. Cô là con của một nhà giàu có, hưởng sự cưng chiều của ba mẹ, cô còn được sự nâng niu, chăm sóc của người đàn ông tuấn tú. *** " Anh, nếu như anh không thích Thiến Nhi mà thích cái Lục Không Cách đó, em sẽ không nói gì nữa nhưng xin anh không cần tùy tiện tìm một cái lý do như vậy. Giang Thiến Nhi sắc mặt trắng bệnh, ngẩng đầu lên nhìn Giang Triết. Giang Triết xoay người thở dài một hơi " Anh có thể nào để cho em thống khổ?" Anh nói xong rốt cuộc giơ lên cước bộ, châm rãi đi ra ngoài. " Không." Giang Thiến Nhi nhào tới, chợt ôm lấy Giang Triết. " Anh, cầu xin anh, không cần đi." Giang Triết thân thể hơi chấn động một chút, rũ mắt xuống, trong mắt thật sâu là đau đớn. Anh cắn răng, rốt cuộc dùng sức đẩy tay Giang Thiến Nhi ra. " Đã muộn, hảo hảo ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại, đem những chuyện này quên đi, anh vẫn sẽ là một người anh yêu thương em." *** Liệu Giang Thiến Nhi có tìm được hạnh phúc của đời mình hay vẫn mãi hướng nhìn người đó đi cùng người con gái khác? Chuyện tình của họ được khắc họa ngày càng đẹp và trong sáng ở những chương sau khiến bạn đọc cảm thấy thú vị.…
7 năm! Từng nói, từng cười, từng yêu... Chỉ là... đã từng mà thôi. 7 năm thanh xuân chỉ có duy nhất mình anh. Anh vẫn luôn như vậy, chưa từng tin tưởng em. Vì câu nói của cô ấy, chúng ta.... đã đánh mất nhau. Thời học sinh, ngày ngày bên nhau, cùng học, cùng chơi. Lớn lên, cùng nhau cố gắng, đi sớm về muộn, chăm chỉ kiếm tiền chỉ vì.... muốn nhanh chóng được ở bên nhau. Lúc anh nói chia tay, em không níu kéo, vì em biết... chúng ta đã không thể quay trở lại như trước kia được. Giữa chúng ta có khoảng cách quá lớn, một là cô ấy... hai là... bệnh... của en. Mặc dù, sáu tháng còn lại... muốn ở cạnh anh thật nhưng nếu anh không cần... thì thôi. Ngoài chúc phúc cho anh và cô ấy, em không biết nên làm gì. Cô ấy nói, do em nên cô ấy mới bị mù... không hề.. em chưa từng làm. Dù không phải em.. nhưng đôi mắt này.. em sẽ hiến cho cô ấy. Sau này không còn em bên cạnh anh nhưng đôi mắt này vẫn có thể dõi theo anh Chí Khanh, tạm biệt! Chúc anh hạnh phúc ..... Biết rõ mọi chuyện, biết cô đã mất, liệu anh sống thế nào? Anh có hối hận vì những chuyện mình làm không? Anh làm tổn thương cô nhiều như vậy... liệu anh có từng đau khi cô như vậy không? Anh có phải trả giá cho những gì mình làm không? Anh... mất cô thật rồi!!…