Tôi nghĩ tôi yêu em rồi. Chúng ta là anh em, tình cảm điên lọan đó tôi có kìm nén. Ngày em rời đi tôi thực muốn nói em có thể ở lại. Lời ra đến môi cuối cùng lại im lặng. Hạnh phúc nghe em tôi một lòng cầu chúc. Đã đi rồi xin em đừng ngoảnh lại. Tôi không muốn em nhìn thấy tôi vật vã đau thương. Níu quay lại ngày đó tôi mạnh mẽ mở lời có đụpwc không "Em ơi, đừng đi!"…
Chuyện đời thường (hay ngôn?) cr 2 nhân vật là Hân & Hoan ấy mà. Níu thấy chán thì khỏi đọc, zì đây là lần đầu tớ viết. Đừng xúc phạm truyện hay tác giả nhe (coan tym tớ mỏng manh lém). Lời văn của tớ cực kì zở và tớ ko thể bỏ dc 1 số lỗi như sai chính tả, lặp từ ý khó hiểu,... và nhất là TEENCODE nên mong các cậu thông cảm…
Cha !!! Cha ... cha... Là những tiếng đầu tiên nàng nói sau khi thức dậy.Đôi mắt nàng mở to , đồng tử màu đen láy hiện rõ khuôn mặt hắn.Ánh mắt hắn có chút khó tin cũng có chút vui mừng nhưng trên khuôn mặt lại không có biểu hiện gì sâu sắc . "Cha, con muốn ngồi lên đùi cha" nàng nũng nĩu đôi tay cầm vạt áo hắn đưa qua đưa lại " nhé! Nhé nhé"... " Cha , con muốn ăn thịt"" Cha cài tóc cho con ""Cha thứ này rất chán "…
Một Đình Hữu ngốc nghếch, si tình nhưng nhân hậu, đáng yêuliệu có thể sưởi ấm cho trái tim băng lãnh của Hưng Thành, người đã chịu quá nhiều những khổ đau trong cuộc sống.Ai sẽ gục ngã, ai sẽ buông tay, níu giữ hay rời xa mới là quyết định đúng?…
Cuộc sống lắm thứ bộn bề lắm chứ, vì thế ta thường quên đi những thứ vốn dĩ ta cần trân trọng và bảo vệ, thay vào đó lại nâng niu những thứ mà ta không cần. Câu chuyện này không phải của riêng tôi, là của bạn, là của một ai đó, là của chúng ta.Cre pic: Người Đá…
giới thiệu: Những dòng nhật ký vụn vặt của một con nhóc có thể hơi khó ưa với một cái tên rất chi là lừa tềnh. Đây có thể là những gì đã diễn ra...có có thể là những tưởng tượng bay cao bay xa của chủ nhà. Ký ức....đó là niềm vui, là hạnh phúc, là hối tiếc.......là nơi ta cần nâng niu giữ gìn.…
Tôi đi du học tại hàn và sống cùng với 1 người bạn học chung trường đại học của tôi. Và tôi biết rằng anh ấy tuy nhìn có vẻ khó gần nhưng bên trong rất ấm áp. Từng ngày sống chung và gặp nhau trên trường đã khiến anh ấy có tình cảm với tôi, sau đó tôi được anh ấy theo đuổi và tôi đã thấy vẻ nũng nịu mà trước giờ chưa được thấy ở anh ấy…
"Cùng là ruột thịt, nhưng một bên được nâng niu, bên còn lại phải tự sinh tự diệt.""Cùng là sinh mạng, nhưng phải có một người phải hi sinh cho người kia.""Đến cùng, đứa trẻ đáng thương ấy chẳng còn lại gì ngoài trái tim đã chai sạn với đau thương."…
Tuổi trẻ là những năm tháng vội vã mà chúng ta vô tình bỏ lỡ, là thanh xuân con người muốn níu lại. là tiếc nuối cho sự vội vàng của thời gian. và thanh xuân ấy tôi vô tình gặp cậu, người con trai tôi nắm tay cùng trải qua năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời...…
Có duyên ắt sẽ tìm đến, hết duyên muốn níu cũng không được .Gặp nhau năm 17 tuổi có lẽ là một kỉ niệm đẹp không thể nào quên, cứ ngỡ tình ngắn ngủi vậy mà Trọng và Trang lại có thể gặp lại nhau sau ngần ấy năm khi cả hai 29 tuổi.Câu chuyện chính thức khởi đầu ,ngày tháng sau này cứ xem như duyên phận.....…
"Thích cách anh yêu ôm eo, thích cách yêu nâng niu"Mason top x CôngB botSiuuu bạn thân - Mực full vai x ghệ tone hồng⚡Truyện có yếu tố 16+, có ngôn ngữ thô tục, truyện k dành cho người k biết giỡn🕺Nếu người trước màn hình là Xuân Bách hay Thành Công thì "you out !!"…
nói chung là quá mê 2Teepor nên viết truyện nàyđại loại là Tee dàuu có tiền có quyền nhưng luôn tỏ vẻ ăn chơi không đề phòng để tìm ra kẻ thật sự muốn hại cậu nhưng vô tình gặp được Por ở quán bar và câu truyện của 2 bạn trẻ bắt đầu từ đây...các tình tiết trong truyện đều là hư cấu, không có thật…
"Lâu rồi không gặp." 12 năm gặp lại anh ấy. Ánh mắt anh ấy đối với tôi giờ đây đã không còn dịu dàng như trước nữa. Cũng đúng thôi là tôi đã nhẫn tâm trước mà. "Ừ 12 năm rồi, cô vẫn khỏe chứ." "Ừm vẫn khoẻ, em còn việc đi trước đây". Tôi có hàng vạn câu muốn hỏi anh ấy nhưng tôi làm gì có tư cách ấy. Không thể níu kéo anh chỉ có thể giữ anh trong trái tim mình.…
Đôi mắt đỏ ngầu Dụ Triệt Hàn đứng lặng im một chỗ có thốt ra : " Tại sao ko tin tôi " Mọi thứ trở nên ngột ngạt , Sương Tuyết Mai che chắn Phùng Thiên ánh mắt nhíu chặt "Vì cậu căn bản là tên lưu manh" " ......... Dụ Triệt Hàn hỏi " Tại sao lại đến đây " Sương Tuyết Mai bình thản nói " Vì muốn níu kéo kẻ lưu manh như cậu "…
- chúng ta chia tay đi.- vì sao?- không vì sao cả.anh đứng đó, nhìn thân ảnh nhỏ bé ấy dần bước ra khỏi cuộc đời anh. anh vươn tay muốn kéo cô lại, nhưng rồi cánh tay chỉ dừng lại ở giữa không trung. anh biết, những điều tưởng chừng như đơn giản ấy, đã chia cắt hai người họ.anh biết, dù có cố níu kéo, cô sẽ không quay lại.anh cũng biết, anh còn yêu cô rất nhiều.…
Nếu như họ gặp nhau trước đó liệu câu chuyện có thay đổi?Nếu như họ không phải kẻ thù liệu trận chiến giành lấy ngôi vua sẽ chấm dứt?Nếu như họ lợi dụng tình cảm của nhau để trở thành thủ lĩnh liệu họ có hối hận?Nếu như họ thật lòng yêu nhau liệu có thể níu lấy người kia?"Senju. Anh lại nhớ em rồi..."…
"Chỉ cần ai đóCạnh bên dừng lạiVà níu lấy em chỉ một phút giâyDù là có đúng hay sai...Vẫn cứ yêu thêm một lần chẳng cần nghi ngại.."Tớ mới tìm hiểu về JaeDo nên viết không hay lắm,mong mn thông cảm <3#bubble_team🏐 #forever_luv_jaedo🐶🐰#soonie_luvu❄️…
"Tôi hận cô vì đã cướp đi ánh sáng của cuộc đời tôi - Tôi hận anh vì đã lấy đi phước lành của tôi"Những năm tháng vườn trường, khi tâm hồn chưa bị mài mòn của thời gian và bi kịch, khi đôi mắt cả 2 vẫn chưa nhìn nhau, cô đã đem lòng yêu anh với tất cả tấm chân tình, trao cho anh tình cảm non nớt nhưng chân thành của bản thân, mong 1 ngày đôi mắt luôn hướng về phía ánh trăng đó sẽ nhìn cô nhưng....nếu đã nhìn được thứ tuyệt sắc rồi thì sao còn có tâm trí mà để tâm điều khác, ánh mắt của anh những năm tháng đó, chưa bao giờ nhìn về phía cô mà chỉ có hướng về nó, chiêm ngưỡng nó, cảm khái nó, ánh trăng của anh - Nguyễn Mai, người con gái mà tuổi trẻ của anh coi là cả thế giới. Cô đã cố gắng, cô đã níu kéo rồi cô ghen tị, ghen tị, và ghen tị, trái tim bị bóp méo bởi ghen tị, yêu thương hóa thành ám ảnh còn lý trí và lương tri lại luôn níu kéo lấy cô. Và rồi, trong cái ngày định mệnh ấy, như sự xắp đặt của số phận biến cố đã xảy ra Nguyễn Mai chết cùng với khởi đầu của tấm bi kịch dai dẳng…
"An này, nếu anh đã mất đi niềm tin và động lực để cho anh có thể làm ra một bữa tranh Tràm chạm khắc, làm ra một nét độc đáo riêng của nước Nam mà cả thế giới đều muốn chiêm ngưỡng hồn của người nghệ nhân trong nó. Hãy để tôi có thể trở thành nguồn động lực duy nhất đời anh, tôi không giống như những người khác chỉ thèm muốn giá trị vật chất của nó mà thứ tôi muốn là đưa kiệt tác này trở nên có giá trị hơn bao giờ hết. Xin anh, hãy để tôi là lí do duy nhất để anh tiếp tục tạo ra hồn người Việt,xin anh"" An này, nếu cả thế giới đều phản đối chúng ta bên nhau thì xin anh đừng vì thế mà rời bỏ tôi. Nếu anh làm thế thật thì tôi chết mất, chắc tôi phải trói anh lại quá~"" Ngày cậu hi sinh, tôi đã phải mất tận 1 năm để có thể chấp nhận sự thật này, tôi nâng niu bức ảnh mà chúng ta đã chụp chung với nhau mà cười cười như một thằng dại khờ. Cậu biết không, tôi đã đặc biệt làm riêng nó cho cậu đó, xem cậu trong bức tranh này kìa. Hức , chỉ tiếc là cậu không còn ở đây để có thể chiêm ngưỡng nó rồi"\Tui viết nhằm mục đích đam mê, không mục đích lấy lợi, mọi người đừng toxc nhe. tại cái này tui phải mất tận 1 năm để viết đó…
Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…