26 Truyện
[Edit] Lão bà là dựa vào chính mình nhặt

[Edit] Lão bà là dựa vào chính mình nhặt

2,777 151 26

Hán Việt: Lão bà thị kháo tự kỷ kiểm đích Tác giả: Ninh Đức Số chương: 21c + 4PN Cậu bé ngốc công x Tiêu chuẩn kép thụ Cố Ngôn trở về quê để tham dự tang lễ, tình cờ gặp một cậu bé ngốc. Đứa ngốc nhỏ bé đã ăn chiếc bánh bông lan mà anh tặng, từ đó hoàn toàn bám dính lấy anh. Đứa bé ngốc ấy cô đơn, không cha mẹ, thật là thảm thương, nên Cố Ngôn đã thu nhận cậu. Ban đầu chỉ là vì thương hại, muốn chăm sóc cậu như em trai, nhưng không ngờ, Cố Ngôn lại dần rơi vào cái bẫy ngọt ngào mà cậu bé ngốc bày ra, qua từng tiếng gọi 'anh ơi' mềm mại. Cậu bé ngốc lớn lên rồi, xinh đẹp, ngoan ngoãn và đáng yêu. Cố Ngôn: "Bảo bối nhỏ đáng yêu như vậy, mình phải làm sao đây? Mỗi ngày đều mơ được ôm và hôn em ấy!" Bảo bối nhỏ: "Anh ơi..." (chớp mắt ngây thơ) Trong lòng Cố Ngôn: Ôiii... em đừng nhìn anh như vậy, anh chịu không nổi đâu! ----- TRUYỆN GIẢI TRÍ & PHI LỢI NHUẬN, ĐỪNG LÔI TÁC GIẢ VÔLink bản QT:https://truyenwikidich.net/truyen/lao-ba-la-dua-vao-chinh-minh-nhat-ZVy380bIjhwM2E4I…

PARK HEE SOON ( ALL CHAR ) X OC

PARK HEE SOON ( ALL CHAR ) X OC

18 2 1

cre ảnh : https://pin.it/7oEyfIn6IMọi yếu tố trong truyện chỉ mang tính chất tưởng tượng ( sự tưởng tượng hạn hẹp của tác giả ). Vì quá là đam mê chú Soon nên tôi đã quyết xách thân lên viết fic , deadline ra chap có thể 1 hoặc 2 ngày ( hoặc là drop luôn từ đầu vì bí í tưởng hihi )Truyện có thể có yếu tố ngược vì mình thích ngược , hoặc là ngọt tùy vào tâm trạng.Hãy cùng đón nhậm nó nhé các độc giả thân yêu!!💗…

Tôi vừa tàn vừa bệnh, nhưng là công! [Xuyên nhanh]

Tôi vừa tàn vừa bệnh, nhưng là công! [Xuyên nhanh]

218 28 7

Hán Việt: Ngã hựu tàn hựu bệnh, đãn thị công! [ khoái xuyên ] Tác giả: Linh Tử Sama Tình trạng: Hoàn thành Số chương: 142 Chương Ngày đăng: 6/8/2026 - ?Convert: Di Di ----- 【Kỳ thật mỗi người đều có khuyết điểm của riêng mình, có người ở thân thể, có người ở trong lòng.】【Chủ công, nhiều thế giới】 ______ Thế giới thứ nhất: (Truyện đời thường) Một hạt bụi hèn mọn (Công bị què) ​-- Buồn cười lắm đúng không? Dáng đi của tôi ấy. Khi còn nhỏ, công vì sự cố ngoài ý muốn mà ngã gãy chân, lại do nhà nghèo không có tiền chữa trị đàng hoàng, tuy không bị liệt nhưng cũng để lại di chứng tàn tật suốt đời ở chân. Vốn dĩ đã chẳng có bằng cấp gì, tính cách lại hướng nội, tự ti, cậu chỉ có thể sống qua ngày nhờ bán chút đồ ăn vặt. ​Hèn mọn như một hạt bụi trên mặt đất. ​Có lần gặp quản lý đô thị đến đuổi, trong lúc hoảng loạn xe ba bánh bị lật, hoa quả bên trong rơi vãi đầy đất, người đi đường liên tục xông vào hôi của, chỉ có duy nhất một người chú ý đến dáng đi khập khiễng của cậu. (Truyện đời thường, nhẹ nhàng êm đềm về những con người nhỏ bé, công thụ đều rất nghèo, cuộc sống sẽ từ từ tốt lên.) ______ Thế giới thứ hai: (Từ đối thủ thành người yêu) ​Nét đáng yêu trái ngược ngoài dự đoán của mọi người (Công bị nói lắp) ​-- Tôi, không nói chuyện đâu. Sẽ, bị chê cười mất. ​Siêu mẫu quốc tế từng được cho là ngầu nhất, hóa ra lại là một nhóc nói lắp? Trước đây nói chuyện không bao giờ quá ba từ là vì hễ vượt quá sẽ bị nói lắp? Có lẽ sẽ ch…

[Edit] Hùng tử hoàn mỹ của Trùng tộc

[Edit] Hùng tử hoàn mỹ của Trùng tộc

4,061 212 40

Hán Việt: Trùng tộc chi hoàn mỹ hùng tử Tác giả: Hải Dục Tú Tình trạng: Hoàn thành Tình trạng edit: Đang tiến hànhSố chương: 97C + 2PN Convert: DuFengYu..... Thiệu Thành là một trạch nam đến từ Trái Đất xuyên không đến thành tình Trùng tộc, trở thành một trùng đực siêu hiếm. Không giống những trùng đực khác ăn no mà chờ chết, lãng phí tài nguyên của trùng tinh. Anh nộp sơ yếu lý lịch, sau đó rất nhanh đã được Quân bộ nhận vào, trở thành một nhân viên báo cáo xét duyệt hậu chiến. Hơn nữa còn là cấp VIP, chuyên thẩm vấn các cấp sĩ quan chỉ huy trở lên. Trên chiến trường tung hoành ngang dọc, một quyền là có thể đấm nổ đầu tinh thú đầu chó, những trùng cái chỉ huy thấy anh liền mềm nhũn cả chân, mặt đỏ tim đập, hận không thể quỳ xuống ngay mà gọi anh là hùng chủ. Về chuyện này, Thiệu Thành chỉ biết tỏ vẻ bất lực, vợ anh cao hơn, sức còn khỏe hơn anh, anh mà không sợ thì còn ai sợ nữa chứ! Nhưng vì một sự cố ngoài ý muốn, anh không thể không cưới trùng cái Trung giáo Nặc Phỉ Lặc, nhờ đó mới cứu được gã khỏi tòa án Quân sự. Cưới thì cũng cưới rồi, chỉ là xuất thân từ một nơi xa xôi vậy mà lại chăm sóc trùng cái nhà mình quá mức chu đáo, sơ sẩy một chút liền biến thành trùng đực hoàn hảo nổi tiếng khắp trùng võng. Nofil: Từ ngày được hùng chủ nhà mình cưới về, mỗi ngày đều có cảm giác như đang sống trong mơ vậy! -------------------- Lưu ý trước khi đọc: 1. Chủ công, xem như nhược công cường thụ (do thể chất quyết định), tính cách công tuyệt đối cường.…

[Edit] Là anh nói muốn giữ khoảng cách

[Edit] Là anh nói muốn giữ khoảng cách

37,357 2,634 105

Hán Việt: Thị nhĩ thuyết yếu trang bất thục Tác giả: Hứa Thần An Tình trạng: Hoàn thành Số chương: 103c + 2PNLưu ý: Truyện được edit dựa trên QT nên độ chính xác khoảng 60-70%. Mình đọc đến đâu edit đến đó nên xưng hô có thể sai và cách xưng hô có thể đổi.Link bản QT:https://truyenwikidich.net/truyen/la-nguoi-noi-muon-trang-khong-than-ZF2umzu260gUur01-----Thẹn thùng, ngoan ngoãn, ngốc nghếch, mỹ nhân công × Miệng chê nhưng thân thể lại thành thật, đẹp trai, phong độ thụ. Được sủng ái, công ngoan, vườn trường, bánh ngọt nhỏ. Năm lớp 11, Kiều Lộc tạm thời ở nhờ nhà họ Lâm và quen biết Lâm Triều Sinh trong một năm tại đây. Lần đầu tiên gặp mặt, nhìn thấy nam sinh cao gầy, thanh tú trước mặt, Kiều Lộc khẽ kéo vạt áo, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Anh Triều Sinh." Đáp lại, người đối diện chỉ liếc nhìn một cách khó hiểu, sau đó giọng nói nhàn nhạt vang lên bên tai: "Gọi tôi là Lâm Triều Sinh."Kiều Lộc: Được... tốt. Kiều Lộc chuyển đến trường cao trung của Lâm Triều Sinh. Trên đường cùng nhau đến trường, Lâm Triều Sinh nhắc nhở: "Ở trường không có việc gì thì đừng tìm tôi, tự giải quyết đi." Kiều Lộc: Giả vờ không quen thân à? Tôi hiểu mà! Giữa hai người là bầu không khí gượng gạo. Dù tạm thời sống chung dưới một mái nhà, nhưng ngoài việc cùng nhau đi học và tan học, họ hầu như không xuất hiện cùng nhau ở trường. Các bạn học đều nghĩ rằng hai người chẳng có chút liên hệ gì. Cho đến một ngày, Kiều Lộc bị chặn ở góc khuất trong trường và bị đánh. Trước khi cú đấm giáng xuống, một giọng nói…

Vẽ chơi thui! Có xấu đừng chê ha

Vẽ chơi thui! Có xấu đừng chê ha

17,278 3,506 190

Hello, Rin đây! Cái này là cái vở lưu hình mị vẽ 'di động' của mị. Tất cả tranh đều là của mị hết á! (Trừ cái hình bìa) Vì mị thích vẽ vcl ra nên cái này sẽ đầy mấy cái hình xấu kinh dị của mị. Anh em xem xong ném đá nhẹ tay kẻo nát nhà mị thì chết. Cảm ơn đã ủng hộ nghén :)Cứ gọi mị là Rùa nghe, cho thân thiện :)…