Trao cho chúng niềm tin...Trao cho chúng hi vọng...Vậy mà thứ chúng trả lại chỉ là phản bội..Thứ mà chúng đáp lại là thất vọng...Tôi luôn tự hỏi sao bản thân ngốc thế ?Ngốc đến đáng thương...Yêu chúng đến mù quáng...Hi vọng,niềm tin đều sụp đỗ...Cũng là lúc tôi phải thây đổi...Nếu có cơ hội làm lại...TÔI SẼ CHẴNG YÊU CÁC NGƯỜI....…
Cô là Đào Ngọc Ân - một cô gái mạnh mẽ và nam tính. Vì cô hay đi ngang trường cũ mà cô đã học nên có rất nhiều nữ (nam) sinh biết đến (như một tiền bối) và yêu mến cô nhưng họ không biết rằng cô là một con NEET ngầm (No education, no employment or training. Không đi học, không việc làm, không đào tạo) thường thức khuya và cày game cho đến sáng mới chịu đi ngủ.Đến một ngày, một cô bé bí ẩn đã nhét vào túi của cô một bộ game, với niềm hi vọng sẽ có cảnh đánh đấm, hành động, cô nhanh chóng chơi nó nhưng cuối cùng chỉ là một trò chơi thiếu nữ, dành cho mấy bánh bèo thích đu trai: nữ chính ngây thơ, xinh đẹp, nết na và dễ thương khiến cho bao nhiêu chàng trai say đắm mà rơi vào lưới tình của cô ấy, nếu như dễ dàng như thế thì không thành game nên tất nhiên phải có sự xuất hiện của nữ phụ! Nhưng tiếc thay, đây lại là một bộ game dành cho thiếu nữ với trái tym mong manh, dễ vỡ nên khó mà là Sad Ending (kết thúc buồn, đau khổ) được, suy ra nữ phụ cũng bị đày ra đảo chơi với khỉ, sau đó lại là cảnh hôn hít của nữ chính và dàn harem của cổ. Một con NEET thích hành động như cô mà lại thấy game này có chút thú vị. Liền quăng cái đĩa vào những game mà cô yêu thích. Mắt sưng lên vì thức khuya, mệt mỏi, cô liền đi ngủ với hi vọng sẽ sớm được chơi lại game đó....nhưng khi cô tỉnh dậy thì cô đã không còn là Đào Ngọc Ân nữa, nói đúng hơn là cô đã xuyên vào chính bộ game đó.... Cô liền lấy lại bình tĩnh mà nhếch mép một cái, tưởng tượng ra dàn mỹ nam xinh đẹp (Ngọc Ân là bisexual), cô liền hạnh phúc, cho đến khi cô nhận ra người c…
Bạn sẽ nhập vai thành nhân vật Mỹ Linh, là nhân vật chính của truyện - tôi đã nói rồi thì hãy buôn tha cho tôi...Tôi muốn được bình yên Rindou, anh hiểu tôi mà? tôi ghét sự kiểm soát của anh...làm ơn...buông tha cho tôi đi...!Sự năn nỉ của người con gái đấy khiến hắn bị tổn thương, hắn yêu em nhưng em thì không, ngay từ banđầu em bị hắn đe dọa sẽ gi.ết đứa cháu trai của mình nên mới đồng ý làm người yêu của hắn, khi người cháu đó được an toàn hơn thì em quyết định chia tay hắn để có được sự bình yên nhưng...hắn liên tục quấy rối và làm phiền tới em.Quá khứ: - M...Mỹ...Mỹ... Li...nh...Kinh anh...vẻ mặt đỏ ửng, sự ấp úng đó thật đáng yêu làm sao...- nói đi, tôi có việc bận sự lạnh nhạt với người con trai trước mặt mình lại thành bi kịch của bản thân sau này - tôi....th-thích...e...em!- rồi...?- em làm b-bạn...bạn...gái...tôi-chưa kịp để Rindou nói hết thì em đã đôi một gáo nước lạnh vào tâm trí hắn.- tại sao tôi phải làm bạn gái của anh? nhỉ...?- nói sao ta...tôi không thích những kẻ ấp a ấp úng như anh, thứ tôi thích là sự cao ngạo hơn là ấp úng. em cũng nhỉ nhếch mép nhẹ rồi rời đi, với người khác thì nó bình thường nhưng với người thương dù câu nào cũng sẽ gây sát thương.kết BE/OE…
Victor rất ngại giao tiếp, nên nói năng có phần không tốt, bù lại khi nhắn tin lại thuần thục, còn trả lời rất nhanh nữa. Vì thời cấp 2 để lại nỗi ám ảnh về giao tiếp, cậu không muốn kết giao, tất cả những tâm tư, những câu chuyện đều được viết dưới một cuốn nhật ký. Ấy thế mà không ngờ cấp 3 thật khác, Không phải trường nam sinh nhưng bọn họ đều tự mình bẻ cong, nữ sinh không kiếm bạn đời lại vui vẻ chụp đôi nam nam ôm nhau thắm thiết."Nói dối! Tôi là nữ có bạn trai rồi!"Eda nói, còn ôm bạn trai là Emil như khẳng định thêm. Victor gật đầu không cãi, phụ nữ nào có sai."Nói dối thật chứ chẳng đùa, tôi vẫn thẳng như cây thước đây"Naib tự tin nói, Victor thở dài, ngoài kia có bán cây thước kẻ dẻo, hôm nào rảnh liền mua tặng cho."Tôi nam nữ đều được, chỉ cần đối phương có tiền"Norton liếm mép, Victor đắc ý đoán ngay ông thầy dạy sinh."Chậc, đúng là hám tiền" Patrica nói, Victor lườm chị ta, rõ ràng chị vì không biết kinh doanh nên đang có ý đồ với Fiona sao?---Thể loại: hiện đại, comedy, School life,...Cp: NaibEli, LuchiNor, PatriFio, CarlJos, AntAnd, Lued, v...vTruyện viết nhằm giải trí là chính, Victor không nằm trong cp vì tác giả iu Victor :3Truyện được viết tại Wattpad nên hãy đọc tại watt để thả sao thể hiện tình iu dành cho tác giả nhen '∇')))…
All Might nhận nuôi một cậu bạn sau khi đứa trẻ ấy mất cha mẹ - một thiếu niên tên Nagito Komaeda. Kèm theo đó là một bức thư cảnh báo dài dằng dặc, đọc xong chỉ muốn thở dài:1. Một khi nó nói "Vận may không tốt" - lập tức tránh xa. Thời gian an toàn nhất: tối thiểu nửa tiếng. Khoảng cách an toàn nhất: ngoài một cây số.2. Một khi nó muốn thứ gì, phải đáp ứng ngay. Nếu không... hậu quả khó lường.3. Tránh tuyệt đối hai từ "hy vọng" và "tuyệt vọng".All Might: ???Ngày đầu tiên đưa nó về nhà, thiếu niên bị bắt cóc. Đám bắt cóc chẳng hiểu sao lại giẫm phải vỏ chuối, cả bọn lộn nhào xuống hố nước suýt chết đuối. Ngay mép hố, nó nhặt được một chiếc nhẫn kim cương.Ngày thứ hai, đồ dùng hằng ngày của nó bị một tên tội phạm có Kosei cướp mất. Mười giây sau, món đồ nổ tung, tội phạm bị hất văng ra xa, còn nó được chủ tiệm bồi thường gấp ba.Ngày thứ ba, nó cố với quả lê trên cây nhưng không tới. Lúc đang chán nản thì một viên thiên thạch rơi thẳng xuống, quật đổ cây lê, lê rụng đầy đất.All Might đọc lại thư, thêm điều số bốn:4. Chưa thể xác định "Kosei" này là may mắn hay xui xẻo._______________________Tác giả: Duy Mạc Đăng Hỏa.Beta: @Doruru1302.CP: Kamukura Izuru.Tag: 1v1, Chủ thụ.Độ dài: 65 chương.Lịch đăng: Xong bộ Kaoru tui đăng full bé Kosei nha, chắc đầu tháng 10.…
Tên truyện: ใส่รักป้ายสีTên Thái: Sai Rak Phai SiTên Anh: Paint with LoveTác giả: IndigoChuyển ngữ: Team Chấp Niệm Nhất SinhSố chương: 38 chương + 4 specialCouple: Phap x MetThể loại: yao-i, thái-boylove, nam x nam, LGBTTình trang: On-goingNội dung: Là câu chuyện về chàng hoạ sĩ trẻ tuổi Phap vô tình đụng mặt với kẻ tổ chức sự kiện hôn lễ đầy tham lam như Met. Thế nhưng, câu chuyện lại chẳng hề có một kết thúc dễ dàng khi anh vô tình trở thành nhân viên làm thuê cho người kia, để trả sạch các khoản nợ tích luỹ lúc bấy giờ.Trời xanh và mặt đất có lẽ quá nhỏ bé, không thể nào so bì. Hai người họ giống như là Thiên đường và Địa ngục, hoặc có lẽ là Mặt trời và Mặt trời, khác biệt chẳng cách nào dung hoà.Phap, một hoạ sĩ nghèo, một người nợ chồng nợ, gần như nằm dưới dáy của xã hội.Met, một kẻ tổ chức sự kiện hôn lẽ mồm mép, cho rằng tiền tài quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.Vì một sự cố bất hạnh mà Phap bắt buộc phải làm việc cho Mẹt để trả nợ. Đối với Met, không biết ai là người khổ sở hơn khi phải gánh thêm cục nợ trên người. Mệt mỏi đến như thể không thể chịu đựng được thêm nữa khi bị đối phương gây phiền toái đến kiệt quệ.Hai thỏi nam châm trái dấu này, liệu họ sẽ vẽ lên bức tranh tình yêu như thế nào? Ai sẽ là người đầu tiên đặt bút tô màu cho bức tranh tình yêu ấy?Hãy cùng nhau đón chờ nhé!🌳🌳🌳🌳🌳🌳🌳🌳🌳Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không re-up khi chưa có sự cho phép. Cảm ơn!🌳🌳🌳🌳🌳🌳🌳🌳🌳…
Đời người như thực như hư, kiếp này đứt gánh nửa đường đâu hẳn đã hết, qua một giấc ngủ lại là kiếp lai sinh, lai sinh cũng không hẳn là tái xuất hiện trong tương lai... cũng có thể trở về cổ đại thì sao? Nàng phóng khoáng, nàng hiểu biết, nàng có thể nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay... nhưng chợt nhận ra cái mà nàng không thể nắm giữ đó là lòng người. Nam nhân yêu nàng, nữ tử cũng đồng dạng... phủ nhận, chối bỏ hay tiếp nhận? Ai sẽ cùng nàng đi đến cuối cùng của cuộc đời? Chữ "tình" cho nàng nếm trải để trưởng thành và hoàn thiện nhân tâm của nàng cũng đem giọt lệ vương lên mi nàng. Đi đến cuối chặng đường đời, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!…
Tác giả: Nhiên Thiên HậuBeta: Hàn 角 ThiênThể loại: HE, Nữ cường, Mafia, Bách hợp, Hài hước...-----------------------------Description:Nếu có một người có khả năng làm bất cứ ai cũng nể sợ ở trong thành phố này, chỉ có thể là Tống Triều Nhiên. Một con người điên cuồng, một con người với điệu cười khanh khách làm tóc gáy dựng đứng. Ả chính xác là một kẻ tâm thần, không từ thủ đoạn ghê tởm nào để đoạt được mục đích, từ dùng mỹ nhân kế, cho đến ám sát cả một gia đình dù đang cách đó hàng ngàn dặm. Một kẻ điên, nhưng cũng là một thiên tài.Cho đến khi ả gặp được Mặc Nguyệt Anh còn cuồng loạn hơn, phóng túng hơn cả bản thân với tham vọng mãnh liệt và sức sống quật cường, Tống Triều Nhiên mới biết, thứ mình thiếu, chính là những thứ như vậy như vậy. Nếu không phải cô ấy xuất hiện, thế giới này sẽ vẫn luôn vô vị.-----------------------Tóm tắt: "Trương Phúc à, chơi giùm ta một bản đi." Triều Nhiên cất lời nhẹ nhàng, nhưng lại làm những người đang còn mơ màng dưới kia bỗng giật mình, tâm trí tỉnh táo hơn bao giờ hết.Cô lại cười, nụ cười nhếch mép hiện lên dưới ánh trăng mờ mờ vô cùng quỷ dị. Tiếng nhạc du dương vang lên, Trương Phúc đúng là người có tài, dù đứng ở nơi nào thì nét mặt vẫn cứ bình thản, đôi tay liên tục di chuyển lên xuống các sợi dây mọt cách thần tình. Một khúc nhạc ai oán vang lên, làm lạnh gáy những tên người sắp bại liệt kia.Triều Nhiên nhắm mắt, bắt đầu cảm nhạc và dùng đôi giày cao gót 10 phân đạp mạnh lên người bọn sâu mọt mà nhảy một khúc điệu nghệ...----------…
Nữ vương khu số 9 Các bà các mẹ trong khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng cặp vợ chồng mới chuyển đến có một cô con gái a. Haizzz mới chuyển đến được vài ngày thôi mà khu chung cư đêm nào cũng không được yên giấc với cái gia đình đó. Cái kiểu khỉ gì mà cứ nửa đêm là nhà đó lại vọng ra một tiếng khóc. Biết miêu tả cái tiếng khóc đấy như thế nào nhỉ???? Chỉ biết biết là bà vương nhà bên cạnh đã lãng tai hơn 20 năm nay rồi cũng phải tỉnh giấc vì tiếng khóc đó. À còn có con trai cô Dương ở nhà đối diện đã không ít lần phải di tản qua nhà bà ngoại để ngủ. Các bà các mẹ ở khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng vợ chồng anh Mạc có cô con gái sống chết cũng không chịu đi học mẫu giáo. Khóc om tỏi lên trước cửa nhà trẻ ở đầu đường. Sau đó thì phải vừa bế vừa lôi vừa túm mới đem được cô bé vào đó. Các bà các mẹ ở khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng con bé Mạc Miên ở tầng 3 mới ngày đầu đi học lớp một đã bắt nạt bạn. Rồi sau đó là trở thành đại ca của bọn trẻ trong khu chung cư. Ngày ngày cầm đầu bọn nó đi đánh nhau, ngày ngày đi nghịch ngợm bẩn thỉu, ngày ngày đi phá đám công việc làm ăn nhà người ta, ngày ngày đi bị la bị mắng mà vẫn không chừa. Có một thằng nhóc hơn cô một tuổi vẫn luôn đứng từ xa nhếch mép cười đểu cô. Âm thầm phá hoại chuyện vui của cô với bạn bè. Tên Dương Mãnh đó là kẻ thù không đội trời chung của cô Các bà các mẹ ở khu chung cư số 9 truyền tai nhau rằng trường cấp hai ở cuối con đường có một con nhỏ được gọi là Nữ vương khu số 9. Mỗi ngày…
Tác giả: Ngày NắngThể loại: school lifeĐộ tuổi: TĐộ dài: OneshotTình trạng: Hoàn thànhSơ lược:Câu chuyện có thật của một nhóm trai nhưng trên bờ vực nghi ngờ giới tính!!Nhân vật: Duy BảoGiới tính: NamTuổi: 20Cung hoàng đạo: Ma KếtTóm tắt: Nam thanh niên thường xuyên bị hủ nữ trong lớp mang ra soi. Luôn vỗ ngực tự xưng mình là trai thẳng (nhưng chẳng biết thẳng không). Đôi khi hay bùng phát, nổi cáu vô cớ. Nguyên LinhGiới tính: NamTuổi: 21Cung hoàng đạo: Bạch DươngTóm tắt: Nam thanh niên bị hiểu nhầm là nữ vì tên quá giống gái. Nói chuyện khá bựa, hay giả bộ lạnh lùng nhưng thật chất nói nhiều không ngừng nghỉ. Hủ nam chính hiệu!Đông PhongGiới tính: Nam Tuổi: 20Cung hoàng đạo: Ma KếtTóm tắt: Hủ nam + biến thái, thường xuyên nói chuyện đen tối đầu độc người khác. Đôi khi lên cơn im lặng bất thường, dễ xúc động.Đông PhươngGiới tính: NamTuổi: 20Cung hoàng đạo: Nhân MãTóm tắt: Thành phần "bánh bèo" duy nhất trong động. Có sở thích mặc đồ đen, mang kính đen cho ngầu. Nhưng đằng sau lớp ngầu đó là bản chất "lụa rớt tùm lum".Tuấn HuyGiới tính: NamTuổi: 21Cung hoàng đạo: Cự GiảiTóm tắt: Thanh niên nghiêm túc của năm, có nụ cười nhếch mép làm style. Không nói thì thôi, một khi phát ngôn là chuyên dìm hàng người khác. Ngọc TháiGiới tính: NamTuổi: 19Cung hoàng đạo: Bảo BìnhTóm tắt: Thanh niên nhỏ tuổi nhất đám, đồng thời thành phần nhoi nhất. Thường xuyên mở miệng than vãn "em cô đơn". Chuyên đi dìm hàng, soi mói người khác cho họ nổi điên lên.…
THANH XUÂN CỦA EM LÀTHẦY!Chap 1 Cô tên Nguyễn Ngọc Thanh Thanh năm nay đã 17 tuổi, là thiên kim tiểu thư của Nguyễn Gia (kinh doanh đá quý), cô có nhan sắc vô cùng xinh đẹp từ nhỏ, tuổi càng lớn cô như 1 bông hoa đang nở rộ. Tuy có nhan sắc xinh đẹp động lòng người nhưng lại vô cùng bướng bỉnh, chảnh choẹ và rất ghét đàn ông , chỉ có 2 người bạn thân là Tuyết Minh ( thiên kim tiểu thư nhà Phạm Gia kinh doanh thời trang nhất nhì nước) và Thiện Mỹ ( thiên kim tiểu thư nhà Trần Gia kinh doanh bất động sản).Anh tên Trương Văn Tuấn là thiếu gia của tập đoàn lớn nhất Đông Nam Á. Anh vô cùng đẹp trai và lãng tử làm si mê biết bao nhiêu cô gái. Anh đã đầu tư và làm hiệu trưởng kim thầy dạy Văn của trường THPT A ( trường mà cô đang học)Trong 1 lần đi đến bar chơi, anh đã vô tình gặp cô và khá ấn tượng với cô bé này. Khi anh định bước đến bên cô thì có người gọi đến bảo anh phải về trường gấp.Sáng hôm sau anh lại đứng lớp tiết đầu tiên ở lớp 12A3 ( là lớp cô đang học hihi😄) nhưng không may cô lại đến trễ và lúc đang chạy đến lớp, cô đã đụng phải một người đàn ông khá điển trai làm rớt hết tập tài liệu trên tay anh ta nhưng cô lại không xin lỗi mà còn quay sang chửi anh :" Anh bị mù à, không thấy đường thì lấy kính đeo vào!!" Và quay sang chạy đến lớp.Khi anh bước vào lớp cô, anh nhìn thấy cô và nhếch mép cười. cô lại bắt gặp nụ cười đó và cảm thấy ớn lạnh từ sóng lưng rồi kêu lên :" Chết mẹ rồi!". Tiếc thay cho cô anh lại đọc được khẩu hình miệng và bắt đầu chú ý vào cô nhìu hơn.😣😣 Anh bước xuống bà…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…
Trước khi ngủ, Sunghoon đã nói rất ít.Cậu ngồi ở mép giường, lưng thẳng, hai tay đặt lên đầu gối, trông giống như học trò đang chuẩn bị đối mặt với buổi khảo vấn hơn là một tân lang trong đêm động phòng. Khi Heeseung chủ động lên tiếng trước, giọng dịu dàng như mọi khi hỏi cậu có mệt không, Sunghoon đã vội vàng lắc đầu, rồi lại chần chừ một chút như đang gom góp dũng khí."Ta...ta biết tỷ," cậu nói, giọng khẽ khàng nhưng chắc chắn, "vốn không phải vì ta mà thành thân. Ta cũng sẽ không làm điều gì thất lễ."Sunghoon cúi đầu, vùng da trắng nõn ở tai nhanh chóng phủ lên sắc hồng nịnh mắt. "Nếu tỷ đã là người Park gia, ta sẽ dốc lòng đối tốt với tỷ, nhất định sẽ không để tỷ chịu thiệt."Heeseung nhớ mình đã mỉm cười khi ấy. Nụ cười được luyện tập suốt nhiều năm, dịu dàng và không chút sơ hở, vừa đủ để khiến người khác an tâm. Hắn gật đầu, nói rằng như vậy là tốt rồi, và rằng hãy cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi.Nhưng khi đèn tắt, Heeseung lại không ngủ ngay được. Hắn quen với những đêm không ngủ.Từ rất sớm, hắn đã học cách nằm yên trong bóng tối, lắng nghe từng tiếng động nhỏ và phân biệt đâu là gió, là bước chân của cung nhân, đâu lại là âm thanh không nên xuất hiện ở nơi này. Đêm nay cũng vậy, chỉ là thay vì bức tường ngột ngạt nơi cung cấm thì bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi, thẳng thắn đến gần như ngây thơ, đang ngủ rất say.Heeseung khẽ thở ra một hơi, rồi lần nữa đưa mắt nhìn Sunghoon.Cậu đã lớn rồi.Lớn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên họ gặp nhau.…
mặc hỉ phục1 đỏ thẫm, ngồi ngay ngắn ở trên giường, cảm thấy sụp đổ.Khoảng nửa tiếng trước, hắn miễn cưỡng chấp nhận sự thật mình đã xuyên qua rồi, tuy rằng chẳng có lý do gì, chỉ là đang nằm trong phòng ngủ ngủ một giấc mà thôi, nhưng mà xuyên qua vốn cũng không cần lý do gì hết. Huống chi Ngụy Châu cảm thấy có khi mình lại mang hào quang của nhân vật chính2 mở rộng bàn tay vàng3, từ nay về sau đứng trên đỉnh nhân sinh4. Nhìn tân phòng5 này trang hoàng hoa lệ, bản thân lại mặc hỉ phục, có khi là cưới thiên kim tiểu thư nhà nào đó. Không rời lần này lại tới Ma giáo là để nằm vùng....,,,,,.,,,,Một nam tử trẻ tuổi khuôn mặt tuấn mỹ, phiêu dật tuyệt trần đứng ở cửa, cũng mặc hỉ phục trên người, tóc dài đen huyền không búi không buộc xõa ra như thác nước, mắt đen như mực thản nhiên quét về phía Lâm Nhiễm, quả thực là đẹp như thần tiên.Nhưng mà lúc này Ngụy Châu vẫn đang: ọe -- khụ khụ!Hơn nữa cũng chưa nôn ra được cái gì hết.Ngụy Châu chùi chùi nước miếng bên mép, luống cuống tay chân đứng dậy: Chào, chào ngươi...Nam tử đầy mặt trêu đùa: Ngươi chính là thập bát phu nhân của ta?..,,,,,,,…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
"C..cái tên này , mau đi ra coi!! // đẩy anh //" _Tả Kỳ Hàm_ "Ha~Đi?Nếu tôi nói không?❄️// nhếch mép//" _Dương Bác Văn_ __________"Cậu học cái thói ngang ngược đó từ đâu vậy? //cốc đầu cậu// _Dương Bác Văn_"Aaa!! Uiya // xoa xoa trán // Từ cậu đó!! Còn dám cốc đầu tôi //đánh anh//" _Tả Kỳ Hàm_ "Rồi rồi là tôi sai" _Dương Bác Văn_ "Chứ chẳng lẽ là tôi?" _Tả Kỳ Hàm__'Ngày đầu đi học đã đụng phải hắn ta , tính tình khó ưa , lại hay bắt nạt , đã vậy còn bắt mình ngồi chung vs hắn nữa chứ , điên mất thôi!! Nhưng tôi đâu phải phải dạng vừa là kẻ biết nhịn đâu , quay qua tẩn cho hắn vài phát , bây giờ tôi chỉ cần nhìn hắn một cái thôi thì đã rén đến run người rồi , tôi nhìn nhỏ nhắn vậy thôi chứ hung dữ lắm đó nha!! Nhưng mà...Nghe nói hắn có rất nhiều đối thủ do công ty khác hay cạnh tranh gây chuyện , chắc là tôi nên tránh xa hắn ra một chút , không biết tương lai của tôi sau này có còn màu hồng không nữa.....'_ _________Tôi là t/g của bộ truyện này , tên tôi là Zynmie , tôi có vt truyện ở 2 app là Wattpad và Noveltoon , nếu ai có đọc truyện ở Noveltoon hoặc Mangatoon thì vào ủng hộ tôi nhé? Bộ này có H+ và sẽ có những phần nhạy cảm không ít , ai đọc thì đọc không đọc thì mời out ạ , không toxic ❌ĐÂY LÀ TRUYỆN DO T/G TỰ NGHĨ RA , TUYỆT ĐỐI KHÔNG COPY Ý TƯỞNG , VÀ ĐÂY CHỈ LÀ FIC , VUI LÒNG KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT , CẤM BÁO CÁO❌ XIN CẢM ƠN!!Phần giới thiệu thì tôi cũng chỉ nói đến đây thôi , có gì thì tôi sẽ thông báo cho mọi người sau , và còn một điều nữa là tôi có nototp nhé!! Nên mong mọi người hạn chế nhắc tên otp khác hoặc lật otp của tôi ạ , xin cảm ơn mọi người rất nhiều!!Giờ thì chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé!!🌷…
Nguồn: https://mephistopheles1844.wordpress.com/(Chỉ cop để về đọc offline. Ai muốn đọc thì nên vào web của editor đọc ủng hộ)Tên gốc: Tẩu hoả [Tuyệt địa cầu sinh] (走火 [绝地求生])Thể loại: Hiện đại, đoản thiên, eSport (PUBG bản PC), thi đấu, livestream, cường cường, tình hữu độc chung, siêu ngọt sủng, nhẹ nhàng, trúc mã - trúc mã, chủ thụ, tình cảm thẳng thắn hay cợt nhả ôn nhu lưu manh công x ngoài cứng trong mềm sói con đáng yêu thụ, nhất công nhất thụ, HE.----------------------------------------------------------------Văn ánGiang Miểu, Miểu thần, đội trưởng của của chiến đội TCO, là một nhân vật có tiếng vì kĩ năng siêu đỉnh, không chỉ thế lại còn là sói con của đế quốc, một tay lính bắn tỉa cừ khôi.Một người lạnh lùng như thế, không thích tiếp xúc với mọi người, cũng chỉ trao đổi cùng đồng đội thế nhưng lại cứ cố đến gần đội trưởng Aday của chiến đội nhà kia...Đội trưởng chiến đội FT Nhan Nhất Thiên không chỉ cao - giàu - đẹp mà còn có giọng nói nghe hay tới nỗi hấp dẫn hàng ngàn fan bạn gái. Chẳng qua có một chuyện, hắn là gay. Không chỉ là gay, hắn còn thích Miểu thần.Chính là Miểu thần nói ít nhất, tính cách cũng quái gở nhất của khu vực thi đấu PUBG Trung Quốc....Về sau, đồng đội có hỏi Nhan Nhất Thiên: "Giang Miểu như vậy anh chịu được hả?"Nhan Nhất Thiên nói: "Chỉ khi Giang Miểu gặp các cậu mới vậy thôi. Với tôi thì em ấy dịu dàng như mèo ấy. Đúng không nào, Miểu thần?"Lỗ tai Giang Miểu hơi đỏ lên.Cậu ghé vào tai Nhan Nhất Thiên rồi nói bằng giọng chỉ có hắn nghe được: "...Meow."...........…
"Róch rách..."Tiếng mưa chảy từ mái hiên đỗ xuống tạo ra những âm thanh vui tai. "Cạch" chiếc cửa sổ tại một khu xóm nhỏ mở ra, bên trong là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thanh tú. Anh chàng đưa đôi mắt yêu điều của mình ngó vào hư không. Gió se se lạnh, bầu trời thì xám xịt, cảnh vật điều hiêu không một chút sức sống.**********************"Bạch...bạch..."Những bước chân nhẹ như không va chạm cùng mặt nước. Anh chàng đi từ từ tiến về phía một tiệm cà phê đầu xóm anh. "Tinh.." chiếc nhỏ treo trên cao ngay mép cửa run nhẹ. Bước vào trong là một không gian khác nó ấm áp hơn bên ngoài, thoải mái và dịu chiệu hơn. Anh chàng vắt chiếc áo khoắc bị ướt sủng lên móc trên gần cửa, anh cất chiếc ô vào đúng nơi rồi lại bước đến quầy order. "Tách"Giọt cà phê rớt xuống, bản nhạc jazz vang lên và một cái chớp mắt..."Hahaha... em biết nó sẽ thú vị mà""Anh, ta đi thôi...""Em thích nhất là mùa đông...""Đây chính là quán cà phê em yêu nhât""Em...xin...l...""Két....Ầm...""LAM HÀ.....""Rắt...rắt...rầm..."Những mảnh ký ức vui vẻ, đau buồn cứ thế ùa về. Mỗi lần anh đến đây khẽ nhắm mắt lại nhớ về cô ấy, cô gái anh yêu nhất cũng là người sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Con đường trước tiệm cà phê là nơi người anh thương thân hình máu me đang hấp hối chờ chết, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn chỉ tay năm ngón mà bàn tán đủ điều. Lúc đó, anh tuyệt vọng vô cùng. Tại sao, nơi cuối cùng cô muốn đi trước khi đi qua Mỹ phẫu thuật là tiệm cà phê này? Nơi cô muốn ở mãi vẫn là tiệm cà phê này? Và...thứ cô yêu thíc…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Hỏa• Portgas D. Ace •Quyền bỗng nhiên một ngày nọ, 'đùng' một phát trở Mafia thực tập sinh trực thuộc Vongola Đệ Cửu, giờ đây lại 'rầm' một cái nữa thành giáo viên là cảm giác như nào? Bạn nhỏ Ace đáp: "Đó là một cái cảm giác gì đó rất déjà vu." Lớp E năm ba Kunugigaoka từng nhiều lần muốn phá nát cái cửa phòng của Asano ra mà bứt đầu ông ta dò hỏi:"Mấy người rốt cuộc nghĩ cái quái gì mà cho cái kẻ mất não này đi dạy chúng tôi hả??" Cái kiểu giáo viên quái gì mà đang dạy giữa chừng lại gục ngang ngủ?? Cái kiểu giáo viên dạy sơ trung năm ba quái gì mà lại lấy nhầm giáo trình cấp một để dạy-- Cái kiểu giáo viên quái gì mà bài học rõ rành rành ở trong sách toán thế kia lại đem sách quốc ngữ ra hỏi bọn họ ở trang nào?? ---Giáo viên quái gì mà đi dạy còn đem cả một đứa trẻ sơ sinh(?) theo kè kè bên người!?----Lớp E đây quả thực là chịu hết nổi cái ngữ này rồi!!Reborn tiên sinh bên đây bình tĩnh uống một ngụm trà nhẹ nhàng xin trả lời: "Online não hay không đều không quan trọng, quan trọng là Dame-Ace có đủ thực lực để ám sát tên bạch tuộc kia." - Vừa nói vừa nả liền hai viên kẹo đồng, một về phía Ace, một về phía Korosensei. Reborn cáu bẳn nhếch mép cười quỷ súc, trong lúc gã đang phải 'khổ sở' kiềm lại đám học trò lên cơn dại sắp cắn nát luôn cả nhà hiệu trưởng cao trung Kunugigaoka thì hai người này còn dám thảnh thơi ăn thịt nướng phủ sốt mayonnaise mix với trà thảo mộc à?._____.Khác: [Tống chủ AC] Từ Hải Tặc Đến Mafia, Giờ Lại Thành Giáo Viên Sơ Trung. Thể loại: BL, ĐN. Cp: ??? × Portgas D Ace.7.10.…