[Indentity v] THẾ GIỚI TRONG GAME
Một cô bé tên là Mandy isomi, cô ấy là người nhật, cô có một người bạn tên là Nicca. Một hôm cô đi học về và đã có một sự cố nào đó khiến cho cô bị cuốn vào thế giới game indentity v...…
Một cô bé tên là Mandy isomi, cô ấy là người nhật, cô có một người bạn tên là Nicca. Một hôm cô đi học về và đã có một sự cố nào đó khiến cho cô bị cuốn vào thế giới game indentity v...…
Đây là thể loại truyện ko có nhân vật chính.Nó tập trung vào nhiều nhân vật khác nhau có đặc điểm nổi bật và tính cách giống như những người xung quanh chúng ta vậy.Vì đây là lần đầu của mình nên hãy ủng hộ mình nhé!!! Mình sẽ cố gắng viết ra nhiều câu truyện thú vị nữa<3…
trong một lần hắn nhìn thấy nó định tự tử liền ra tay cứu nó. sau đó hắn đã giúp nó trả thù người đàn ông đã phụ bạc nó. rồi hai người họ lại nãy sinh tình cảm vs nhau.nó hiện tại là một cô gái bình thường nhưng quá khứ của nó thì thân phận nó thật sự không bình thường tí nào. mọi người hãy đón xem nội dung truyện nhe😀😀😀…
Em là 1 học sinh và đây là lần đầu viết chuyện của emem cũng ko cần gạch đá xây nhà đâu ạ 😊😊😊😊😊🤐…
Năm tháng ấy có một Vũ Hạo đã âm thầm bảo vệ cho Lục Vân. Đây là lần đầu tớ thử trải nghiệm viết truyện, nếu có gì sai sót mong các cậu đừng toxic mà hay góp ý cho tớ nhé!…
Nàng Mặc Quân Lan sinh ra đã là tiểu bảo bối trong lòng cha mẹ . Là cô con gái duy nhất - công chúa được cưng chiều nhất Đông Hoang Lưu Vực . 5 tuổi nàng gặp được 1 nam tử hơn nàng 9 tuổi , mỹ mạo hơn người nhưng nàng lại đắc tội với người ta chê người ta là vịt đực xấu xí . Liệu nàng và chàng sẽ có chuyển biến thế nào trong chuyện tình này đây trích đoạn Mặc Quân Lan : " Nè chàng đừng có kéo ta " vừa đi vừa vùng vẫy một cách tuyệt vọng Lục Hãn Đình vẻ mặt đen 1 cục :" hừ ! nàng còn dám nói , ai cho phép nàng ra ngoài chơi đùa với nam tử hả ? " Mặc Quân Lan : " ta đây là quang minh chính đại ra đường lớn để tìm tình lang trong mộng , tìm phu quân của ta . hư " Lục Hãn Đình :" nàng nói lại lần nữa xem , ai là tình lang trong mộng , ai là phu quân của nàng , hử ? " Mặc Quân Lan :" ta nói..." nàng còn chưa kịp thốt ra thì đã bị chặn miệng bằng 1 nụ hôn nóng bóng tới mức nhũn cả chân thì nàng đã ở trên giường lúc nào không hay , y phục cũng bay biến từ bao giờ ,.... một cảnh xuân ướt át lan tràn .…
- Ủng hộ. ạ…
Tuổi học trò là khoảng thời gian đẹp nhất, cuộc tương phùng đẹp đẽ cùng các cậu là điều mà tớ sẽ không bao giờ quên❤…
Không hiểu sao, nghĩ về những ngày cũ em còn nhiều vương vấn, nghĩ về những ngày hiện tại em thấy mình vẫn hoài bế tắc. Và còn, nghĩ về những ngày tương lai, em thấy mình yên ổn nhưng đau!…
Giới thiệu…
7 tuổi: ngày đầu gặp anh, anh cứ như một chàng hoàng tử bước ra từ cổ tích. Một lúc sau, em trở thành người nhà của anh. Sau hai năm em chỉ còn một mình và như thế cho đến khi lớn... (nói chứ cái này nó lãng mợn lém, tự vô coi đi mấy mem, sẵn cho ad ý kiến luôn, yêu mấy mem)…
Có 1 cô nàng đang sống cung mẹ dưới 1 ngôi nhà nhỏ,vì cha cô mất sớm nên gia đình cô chỉ còn 2 người. Và co không có tiền để đi học,và lại mẹ cô còn bệnh nặng nữa nên có bán đồ lấy được tiền thì cũng chỉ đủ mua tiền thuốc cho bà thôi !Buổi tối lúc đang ngủ với mẹ,có 1 tên đột nhập vào nhà cô ấy và "bắt cóc" co.Tỉnh dậy thì thấy ddoof mình dang mặc là đồ của hoàng gia,nhìn lại mới biết đây là 1 căn biệt thư.Liệu cuộc sống cô sẽ ra sao khí không co mẹ ? Đón xem thôi !…
thể loại : boylove , shonen , kinh dị , xuyên không,...…
uh thì có 🌚 zị đó…
hơi ngược,vườn trường…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…