Theo chân Ngọc Nhạ, góc nhìn chính của truyện lục tìm trong kí ức về thời cấp 3 ở một thị trấn xa, xoay quanh những câu chuyện nhỏ bên cạnh những người bạn thân cùng hướng tới một mùa hè bất tận."Chúng ta là những chú ve sầu nở muộn"…
GIỚI THIỆU TRUYỆN"Có những ánh mắt không muốn nhìn ai, cũng chẳng để ai nhìn thấy mình.""Nhưng đôi khi... chỉ cần đúng người lặng lẽ bước đến, mọi bức tường cũng có thể tan chảy."Nguyên Lam - cô gái có ánh nhìn lạnh hơn cả sương mai, sống tách biệt với phần còn lại của lớp học. Học giỏi, xinh đẹp, sắc lạnh đến mức không ai dám lại gần. Nhưng Lam không hề cô đơn. Bởi đứng sau vẻ ngoài băng giá ấy, là cả một nhóm bạn thân mà người ta vẫn đồn là "bất khả xâm phạm": Ngũ Long Công Chúa.Mỗi người một màu, một cá tính, một bí mật riêng, nhưng gắn bó như gia đình. Một nhóm con gái tưởng như chẳng bao giờ cần đến ai - cho đến khi một chàng trai chuyển trường tên Khải Nam xuất hiện.Không phải bad boy. Không phá phách. Nhưng cậu ấy quậy ngầm - thông minh, ít nói, khó đoán, và chẳng hứng thú với việc hòa nhập.Cậu ấy không làm quen với ai, nhưng lại chọn ngồi cạnh Lam. Không cố gắng tiếp cận cô, nhưng ánh mắt cậu lại luôn lặng lẽ quan sát. Từng bước nhỏ, từng lời nói vô tình, từng lần khựng lại - tất cả dần phá tan khoảng cách tưởng không thể lấp đầy.Một người chưa từng mở lòng. Một người chẳng muốn bước vào trái tim ai. Nhưng rồi ánh mắt họ cứ va vào nhau - lặng thầm, nhưng không thể quay đi."Khi Ánh Mắt Cũng Biết Lạnh Lùng" không phải là một câu chuyện học đường màu hồng.Mà là hành trình chữa lành - qua những tình bạn không cần phô trương, qua những tình cảm không cần nói ra, nhưng vẫn đủ khiến người ta thay đổi.…
Các fic nhỏ xinh đáng yêu của "Dù rơi vào truyện kinh dị tôi vẫn phải đi làm" thuộc nhà dịch Thợ săn nhà J nghen, không biết có thành seri đc không, vì các cô cũng biết là tôi lười cỡ nào, thôi cứ đại đại đi hen 😔…
Cũng xuyên không như bao nàng sao lại chẳng phải vương phi hay tiểu thư khuê các. MỞ mắt ra thấy ngay một tên khốn kiếp muốn bán thân mình vào kỹ viện .Đời sẽ ra sao.....…
Tên truyện: CÔ ẤY KHÔNG DỖ CẬU ẤY NỮATên gốc: 她不哄他了Tác giả: 秋日凉 - Thu Nhật LươngEditor: Hồi Mục Ca - 回穆牁Tình trạng gốc: Hoàn (138 chương + 1x ngoại truyện) GIỚI THIỆU. Mùa hè năm ấy dường như nóng hơn mọi năm, cô gái trong bức ảnh tốt nghiệp cười rất ngọt ngào, phía sau cô ấy là thiếu niên mặc áo sơ mi trắng với nụ cười tỏa nắng. Gặp nhau vào mùa hạ, chia ly cũng vào mùa hạ, đóa hồng nhỏ của anh mãi mãi được cất giấu trong mùa hè ấy.【"Dọa cậu sợ rồi à, bạn học nhỏ?" "Ừm." "Đừng sợ."】【"Thật sự không cân nhắc việc cùng tớ hẹn hò sao, bạn học nhỏ?" "Nếu cậu theo đuổi được tớ, tớ sẽ cân nhắc."】【"Kiếp sau đợi tớ với, được không?" "Không đợi đồ lừa đảo."】【"Chỉ cần ăn một viên kẹo là sẽ vui trở lại ngay." "Tớ đã ăn nhiều kẹo như thế rồi, tại sao tớ vẫn cảm thấy không vui?"】【"Dạ dày không khỏe, nhớ phải ăn cơm, ngoan nhé." "Tớ không ngoan, khi nào cậu mới trở về dỗ dành tớ đây?"】_______________📌bản dịch phi thương mại, chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
Đây là tác phẩm mình đã từng up lên , là tác phẩm đầu tay, là 1 câu truyện được lấy cảm hứng dựa trên 1 vài bộ phim mình từng xem, nhưng đã xoá vì nghĩ rằng sẽ mãi không hoàn thành được nó. Nay, 1 lần nữa up lên đây bản remake với hi vọng sẽ có động lực và thời gian để viết tiếp câu chuyện này. Mong mọi người sẽ ủng hộ. Thanks all…
Cuộc sống yên bình chứ không phải xô bồ, năng nổ mà vẫn thú vị. Nghe hơi mâu thuẫn nhỉ. Nhưng "cuộc sống mà", điều gì mà chẳng xảy ra được 😅🤷♀️😉. Cuộc sống hàng ngày này đã đủ áp lực, mệt mỏi và có lắm drama rồi. Vậy thì tại sao chúng ta lại không tự tạo cho mình một nơi chốn bình yên để tìm về nhỉ. Hoặc nếu các bạn chưa tự tạo hoặc tìm cho mình được một nơi chốn như thế thì cứ thử đọc những dòng chia sẻ này của mình- một cô nàng 22 tuổi bình thường như bao cô gái khác và có một lối sống đơn giản, bình yên lắm. Mình không dám tự nhận đây là một nơi sẽ giúp các bạn thư giãn hay tìm thấy bình yên gì sau mỗi ngày học tập hay lao động vất vả. Nhưng mình mong qua những lát cắt, những mẩu chuyện hay những chia sẻ vụn vặt, nhỏ bé trong cuộc sống đời thường của mình, mọi người có thể thấy được một chút gì đó của bản thân, cảm nhận được những cảm xúc của mình và cùng mình tận hưởng những trải nghiệm trong cuộc sống của mình. Giới thiệu sương sương như vậy là đủ rồi. Giờ mình vào vấn đề chính thôi hả. Rồi chúng ta lại vừa cùng nhau tâm sự vừa thảo luận thêm sau ha. Cùng bắt đầu nào 💪🤩😊😉👍!…