Jungkook nghe em nói Tb ghé vào tai anh Trên đời này, tình chỉ là đồ chơi cho người ta đưa qua đưa lại. Nếu muốn tồn tại thì tốt hơn cả là đừng yêu emBắt anh nghe những từ nhẹ nhàng nhưng như muốn đâm vào da thịt anh như vậy sao? Nhưng lỡ yêu em rồi,anh biết làm sao đây? Trăm lần bảo thôi - vạn lần cứ nhớTrăm lần cứ nhớ - là vạn lần muốn gặpTrăm lần muốn gặp là vạn lần đau thương…
Đây là lần đầu mik viết truyện nên có j mấy bn nhẹ nhàng xíuIntro: " Huynh à tụi em yêu anh "" Có khó khăn gì cứ nói với em nhé "" Em nhớ anh, huynh à "" Đừng bỏ tụi em lại! Làm ơn! "…
Tôi còn nhớ ngày tốt nghiệp, Phong có đưa cho tôi một hộp quà. Là bông hoa hướng dương mà tôi thích nhất kèm với một bức thư. Bên trong đó không có quá nhiều chữ nhưng đối với tôi những dòng chữ ấy như thanh xuân của chúng tôi vậy, một thanh xuân của tươi đẹp đã đi vào hồi ức:" Tuổi trẻ là mùa xuân, sức trẻ như mùa hạ, mối tình thời trẻ giống mùa thu, và nỗi cô đơn của người trẻ thì như mùa đông vậy. Còn thanh xuân của tôi là bốn mùa có cậu. Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trong thanh xuân của mình. Và tôi cũng thế, Nguyễn Hoàng Việt Anh cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân tươi đẹp của tôi.Nguyễn Hữu Minh Phong - chàng trai thanh xuân của em."Nhanh thật nhỉ vậy mà đã qua 10 năm rồi. Lá thư vẫn còn đấy nhưng anh thì không còn bên tôi nữa. Cho dù không thể đi cùng nhau từ đồng phục trường đến bộ váy cưới nhưng đối với tôi và có lẽ là cả với anh đây vẫn là khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong đời. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai chúng ta vẫn sẽ là một phần gì đó không thể quên của nhau. Cảm ơn và hẹn gặp lại người tôi yêu.…
Ta lớn lên từ những mơ mộng đầu đờiThời còn mong mỏi bao hoài bão xa xôiNhưng thân ái yêu quý của tôi ơiTa không nuôi sống nhau bằng sao trờiChập chững từng bước chân cứng cỏi Quỹ đạo tình yêu lệch khỏi vòng quay.Tình trạng: Vẫn cập nhật... Status: Tình bể bình.Author: Hoá Lam.Bình thường hoá việc diễn biến ngọt hay ngược tuỳ vào người viết, sẵn sàng được thưởng kẹo và chấp nhận bị cắt hành.…
Đệ tử đời thứ 13 của Đại Hoa Sơn Phái, Mai Hoa Kiếm Tôn - Chong Myung, người đã liều mình cùng chết với Thiên Ma, kết thúc một thời đại đen tối của võ lâm trung nguyên. Chuyển sinh sau 100 năm với một thân xác nhỏ bé, Chong Myung nhận ra rằng Hoa Sơn Phái lẫy lừng năm xưa giờ chỉ còn là một môn phái nhỏ bé hoang tàn. Với kí ức và những môn tuyệt học thất truyền từ kiếp trước, Chong Myung quyết tâm tái khởi Hoa Sơn Phái một lần nữa!…
Nó- 1 người từng là 1 con bé ngây thơ trong sáng nhưng rồi đã xảy ra 1 chuyện khiến nó trở thành 1 con bé độc ác,tàn nhẫn,máu lạnh,vô cảm trước tất cả mọi người. Hắn- chàng công tử đào hoa mà mọi cô gái đều muốn có. Hắn độc ác nhưng ko bằng nó, luôn tỏ ra lạnh lùng nhưng lại ấm áp vô cùng. Liệu hắn có thể cảm hoá đc con người máu lạnh như nó? Liệu hắn có thể xoá nhoà vết thương trong lòng nó? 2 con người 2 cá tính trái ngược nhau có thể ở bên nhau ko?…
Tai sao ta phải ghen tị?Ta có ông là Thần Đế Ta có ca ca là Thần Đế tiếp theoTa có cha là chiến thầnTa có đệ đệ là Thân VươngTa cũng là thần vương việc j ta phải ganh tị cà thần giới đều quý ta ta có tiền có quyền có sắc có tài sao phải ganh tị vs những kẻ mãi mãi không thể trèo lên núi được…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận.…
♪ Tên truyện: Hành Trình Vạn Nhân Mê Của Lính Thuê♪ Tác giả: magda_888 ♪ Thể loại: bl, fanfic, np, chủ thụ, vạn nhân mê, HE, tình cảm, hệ thống.★ Vui lòng đọc kĩ thể loại trước khi nhấn đọc, tác giả không có nhu cầu xây nhà nên vui lòng đừng ném gạch đá。◕‿◕。★ Đây là ALLNAIB, naib bot không switch. ★ Truyện của mình chỉ đăng duy nhất trên Wattpad, nếu mọi người thấy ở những trang khác thì đều là ăn trộm, ăn cắp.★ Là tác phẩm đầu tay nên có thể mình viết sẽ không được hay. Mình sẽ cố gắng cải thiện từng chương truyện nên mong mọi người ủng hộ(✿^‿^)Lời của tác giả: Chúc mọi người có khoảng thời gian đọc truyện vui vẻ(◕ᴗ◕✿)…
Tên Hán Việt: Tha Bất Nhạc ÝThể loại: ngọt sủng, niên thượng, hiện đại, HETình trạng bản gốc: hoàn (44 chương chính văn)Edit: 笑顔EgaoHắn không thấy vui.Thẩm Đình gọi hắn là ca ca.Thẩm Đình gọi hắn là Cố Triều Ngạn.Thẩm Đình nói cậu lớn rồi, không cùng hắn đi tắm cùng....Càng ngày hắn càng thấy không vui.Cảm giác hắn nhặt được tên ngốc này đưa về nhà, sau đó mỗi ngày đều là đủ loại không vui.Sau khi nhặt tên ngốc trước kia xem thường chính mình đưa về nhà, Cố Triều Ngạn mỗi ngày đều trong tình trạng không vui.Tóm lại đây chính là chuyện hàng ngày của một tiểu thụ ngọt ngào đáng yêu cùng tiểu công hay ngứa miệng.CP: vừa hung ác vừa cầm thú hay nói một đằng làm một nẻo công × vừa đáng thương vừa ngọt ngào có chướng ngại về trí lực tiểu mỹ nhân thụ (thụ về sau sẽ khôi phục bình thường). ❌❌LƯU Ý TRUYỆN NÀY LÀ COPY TRÊN MẠNG TẠI THẤY TRUYỆN HAY MÀ Ở AP KHÔNG CÓ NÊN TUI ĐĂNG CHO MỌI NG DỄ ĐỌC VÀ BIẾT 1 CUỐN TRUYỆN HAY…