Love Me, Please | kth.
-Do I Have To Lose You Too?…
-Do I Have To Lose You Too?…
17 tuổi...Là khi ta vừa kịp hiểu mình là ai, nhưng lại chưa biết sẽ đi đâu.Là khi giữa những giờ học, ta thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, tưởng tượng về một tương lai mơ hồ.Là khi trái tim lần đầu biết rung động, mà cũng lần đầu biết đau.Là những đêm bật nhạc nhỏ thôi, viết vội vài dòng nhật ký, chỉ để sáng mai xóa đi như chưa từng có."Đôi lời tâm sự tuổi 17" là cuốn sổ tay nhỏ ghi lại cảm xúc lộn xộn, những suy nghĩ vu vơ, và cả những điều chưa dám nói cùng ai.Nếu bạn cũng từng là 17... hoặc đang là, hãy cùng mình lật từng trang, chậm rãi đọc - và nhớ về chính mình của ngày hôm qua.…
Chiến xa đạo, môn thể đạo đặc biệt dành riêng cho phái nữ để rèn cho họ sự độc lập, tính quyết đoán và khả năng tự quyết định trong cuộc đời.Nhưng sẽ thế nào nếu môn thể thao này cũng dành cho nam.Theo chân Takeda Leon một chàng trai sinh ra trong gia đình nổi tiếng với trường phái Takeda trong hành chính tìm ra ý nghĩa của Chiến xa đạo.…
lâm anh không ưa phúc nguyên_nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !…
Nhân vật chính: Louisa Davis, Roy Harris và một số nhân vật khác múa phụ hoạ :))Lần này Fic nghiêm túc nhé :))))Trích đoạn:Nhìn thấy cậu bé khổ sở ngụp lặn dưới sông, Louisa mới tỉnh ra, lập tức lấy dây thừng buộc thành thòng lọng, chuẩn bị cứu người.Cậu bé thấy vậy mặt tái đi."Cậu định tròng cái đó vào đầu tôi kéo lên ấy hả?"Louisa liếc cậu bé một cái, thuận miệng trả lời."Ừ."Cậu trợn mắt lên, còn chưa kịp nói gì thì Louisa đã quăng thòng lọng đi.Cậu bé chỉ biết trơ mắt nhìn thòng lòng bay tới gần mình, gần mình, sau đó bay ngang qua, móc vào cây cọc đóng sẵn bên bờ sông.Cậu thở phào ra một cái, thót cả tim.Tình trạng: On-goingThể loại: Hiện đại, huyền huyễn, HEBối cảnh ở một nước nào đó bên phương Tây nhé 😂…
Những mẫu chuyện siêu ngắn mình gõ ra để xả stress trong lúc đang chạy deadline ở công ty =))Warning: versatile, không có công thụ top bot cố định.…
Sản phẩm có thể là bệnh, có tác dụng thay thế thuốc chữa lành…
-Cô, Diệp Song Tuyết,(nhỏ) thông minh, mũm mĩm, thích anh (bff hắn)...ba mẹ cô làm đặc công đặc biệt trong SerM (bang của Mạc thị) và làm tổng giốc đốc của công ty Diệp thị, nên gia đình cô cũng thuộc dạng khá dã và thân cận với gia đình nhà hắn. (lớn) Cô khoẻ mạnh, trắng trẻo, body chuẩn, bỏ rơi tình yêu thời học sinh của mình vì khi mới lớn (đang học) cô đã qua Mỹ..(nên cô quên anh dùi, cũng ko phải quên mà hết mặc đỏ tim đập mạnh khi trước mặt anh dùi). Sáng cô làm cô giáo trường tiểu học (cô rất dễ thương, nhí nhảnh, trong sáng), tối cô làm thủ lĩnh (lạnh lùng, tàn bạo) trong bang BlackR ( 1 trong những bang mạnh nhất nước Mỹ), cô ko cần nối nghiệp ba mẹ hay quản lý công ty vì đã có anh hai cô lo nhưng cô vẫn giỏi về vấn đề kinh doanh...-Hắn, Mạc Thiên Vũ(nhỏ) học cùng trường vs cô , nhưng ko thân thiết (T-T, anh lớn hơn cô 1 tuổi), thông minh như ko thể nào thông minh hơn, lạnh lùng, bff của anh (-.-),(lớn) hắn là một tảng băng di động, bá đạo trên từng hạt gạo, vốn đã đẹp zai từ nhỏ nên bây h thì thành soái ca lạnh lùng. Sáng hắn là một tổng giám đốc trẻ của công ty Mạc thị nổi tiếng hàng đầu thế giới (thừa kế công ty từ hồi 17 tuổi), tối hắn là một ông trùm nổi tiếng của thế giới ngầm.Hai người họ đụng chạm nhau(trong một ngày ko xa).....duyên phận đã sắp đặt cho hai người họ gặp nhau trong tình huống ko thể nào bá đạo hơn... ^_^…
nguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=117759…
Tôi không đến đây để viết những dòng kể khổ.Tôi chỉ viết... vì chẳng biết giấu những điều này vào đâu cho lặng.Có những người lớn lên trong vòng tay đủ đầy, trong tiếng cười rộn rã quanh mâm cơm chiều.Còn tôi - lớn lên giữa những suy nghĩ chẳng gọi thành lời, tựa như đã quen với việc phải mạnh mẽ từ rất sớm.Tôi viết về những ngày mình lặng thinh, những đêm chỉ mong một ai đó dịu dàng hỏi: "Em có mệt không?"Viết về những lúc thấy lòng mình như khuyết một nhịp,chỉ cần một ánh mắt biết lắng nghe để hỏi khẽ: "Em có ổn không đấy?"Và nếu bạn cũng từng có cảm giác mình không thuộc về bất kỳ nơi nào...Có lẽ, bạn sẽ thấy một phần mình trong những dòng này - Câu chuyện của tôi, một đứa trẻ mang tâm hồn nhiều nghĩ ngợi, từng chỉ mong có một chốn bình yên để thuộc về.…