Warning:OocĐột nhiên tất cả mọi người bị dịch chuyển đến một căn phòng không có gì chỉ ngoài hàng trăm cái ghế. Không riêng gì ai,cả tà phái lẫn chính phái, cửu phái nhất bang, ngũ đại thế gia hay tái ngoại tứ cung.Đây là thời điểm trước khi Thanh Minh xuất hiện nhé.…
Tên: Satan's DiyuTác giả: ĐồiThể loại: Thanh thủy văn, 1×1, hiện đại, phi thực tế, tâm lý, kỳ bí, lý luận, (cực kỳ) HẮC ÁM, HE.Dịch: QTEdit: AliceBeta: Ween Khuyến cáo: Nội dung cực kỳ hắc ám, vặn vẹo, méo mó, thần kinh. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc truyện.---Đây là câu chuyện về một học trò ngoan xui xẻo bị một sát nhân liên hoàn dụ dỗ.Ngụy đồng thoại, đoản thiên. Truyện này không phải thứ gì tốt, xin hãy thận trọng!P/S: Truyện này là hiện đại văn ngụy đồng thoại, không có tính hiện thực, không kỳ huyễn, nội dung lập luận, bí ẩn, vì mỗ Đồi não tàn cho nên truyện này có khuynh hướng trang B (làm bộ làm tịch ra vẻ). Ai bị cái tựa lừa tình vô trúng bãi mìn đều không chịu trách nhiệm.---Source: https://alicesland.wordpress.com/alices-box/satans-diyu/p/s: Thành thật xin lỗi vì up truyện mà chưa xin phép nhóm trans và editor, nhưng vì tôi muốn đọc off trong khi wattpad vẫn chưa có nên đành mượn up trước để đọc, xin hãy thông cảm.…
Anh giữ chặt trên tay món quàMong ngày hôm nay nói ra...xem thêmP/s:Đây là fan fiction, tất cả tình tiết trong fic đều là hư cấu do tui tự delulu. Vui lòng không share hay re-up khi chưa cho phép.18 Chương + 1 PN…
Một cái fic nho nhỏ về chị Cún và bác Phương.Fic ra theo cảm hứng nơn lúc nèo vui thì có chap mới ha:)))Có một số chap mik lấy idea từ Au: @Lisa_327 (đã được tác giả chấp thuận)------------"Em iu, ngồi vào ăn sáng đi!""Hok!~ Muốn ăn chị!" "Thế thôi nhịn luôn đi nha!"…
Tác phẩm: Không có lần sauTác giả: Hà Tiên CôThể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ côngHệ liệt tương ứng: Đông phong dạ phóng hoa thiên thụTiến độ truyện: Kết thúcTag: Đô thị Hoan hỉ oan gia Thanh mai trúc mã Ngọt vănNhân vật chính: Tạ Thư Dục, Ôn VãnPhi v chương chương đều điểm đánh số: Tổng số bình luận:4924 Số lần bị cất chứa cho đến nay:16078 Số lần nhận dinh dưỡng dịch: Văn chương tích phân:216,575,536…
Tháng 4 là mùa hoa anh đào nở đẹp nhất ở Nhật mà Tiêu Chiến cảm thấy,anh đang đứng ngoài hành lang của khuôn viên trường ngắm những cánh hoa đang thoăn thoắt rơi xuống,không thể nhịn được nữa mà đưa tay ra đón nó,từng cánh hoa rơi xuống tay anh như một lời nhắc nhủ anh tại sao lại xuất hiện tại một nơi xa xôi không một người quen biết này thì bỗng có một tiếng nói quen thuộc vang lên mà rất lâu rồi anh mới nghe thấy,tiếng nói đó khiến tim anh như muốn ngừng đập giây phút ấy"Giáo sư Tiêu...lâu ngày không gặp" nụ cười toả nắng trên môi của thiếu niên ngày nào bây giờ đã khác xưa nhìn cậu bây giờ đã chững chạc,lạnh lùng hơn xưa...Lúc Tiêu Chiến xoay người ánh mắt chạm phải cậu giây phút ấy toàn bộ giác quan trên người anh dường như đông cứng lại,anh không biết thời gian đã trôi qua bao lâu cho đến khi Vương Nhất Bác chỉ còn hai bước nữa là có thể giơ tay chạm tới anh"Thấy Tôi khiến giáo sư luốn cuốn tới như vậy sao.." Câu nói khiến Tiêu Chiến càng thêm khó chịu,rốt cuộc anh cũng chịu lên tiếng"Nào đâu dám...thấy được Vương đại thiếu gia tôi đây cảm thấy mình thật may mắn" câu nói mỉa mai của Tiêu Chiến,Vương Nhất Bác nghe xong chả giận còn cười nhàn nhạt" Thế sao...nhưng tôi lại thấy ngược lại là giáo sư đang cố tình lẫn tránh tôi"...........Thể loại:Hiện đại,H nhẹ,ngược,HE…