412 Truyện
[Taekook]LUẬT SƯ KIM, XIN ĐỪNG CÃI TÔI!(TẠM DROP)

[Taekook]LUẬT SƯ KIM, XIN ĐỪNG CÃI TÔI!(TẠM DROP)

31 4 2

Thể loại đam mỹ, cường côngXcường thụ, tòa án-"Tôi lấy tư cách là luật sư biện hộ của Jung Chae-ing để đảm bảo rằng đương sự của tôi hoàn toàn vô tội! "-"Cậu đã suy nghĩ kĩ chưa, nếu Jung Chae-ing thật sự có tội thì cậu sẽ bị treo bằng và không được làm luật sư nữa! "-"Cô ta nhận được một món hàng, trong đó chứa một lọ chất kịch độc Botulinum!!!, cô ta đã gửi nó đến Los Angeles rồi!!! "-"Kim Taeghyung, từ đó đến giờ anh chưa bao giờ nghe lời tôi, và bây giờ cũng vậy... "-"Tôi muốn kiện ngài chánh án Jeon! "…

Mùa

Mùa

0 0 1

MÙACó những mùa anh gọi mùa yêu dấuMang yêu thương đong đầy gửi đến emCó những lần bên nhau thật rôm rả,Gom mơ mộng ta đặt nơi góc hẹn hò.Có những giờ ta cần nhau ko hẹn trước,Em thì thầm nũng nịu qua chiếc phone.Có những mùa tạm gọi mùa thương nhớ.Rồi những ngày anh lang thang mãi chốn xưa.Có những chiều anh rong ruổi đón những cơn mưa.Rồi những giờ anh thấy nhớ em không siết.Có những mùa nặng nề gọi mùa tan biến,Anh ngỡ ngàng để rồi đánh mất em.Có những ngày anh điên cuồng tìm lại,Cười tẻ nhạt chôn giấu những đớn đau.Và bây giờ anh gọi mùa quá khứ,Theo thời gian cứ xưa cũ dần tan.Có vài lần anh tìm lại nơi chốn cũ,Để dối lòng ôm ấp "Mùa" trong tim...…

(FANFIC) Toàn trí độc giả - Kết thúc có hậu

(FANFIC) Toàn trí độc giả - Kết thúc có hậu

424 46 1

LƯU Ý: 1. Đây là một câu chuyện tiếp nối chương cuối cùng của "Toàn trí độc giả" ("Quan điểm của độc giả toàn tri") của tác giả Shing Shong. 2. Câu chuyện có thêm thắt một số chi tiết để giải thích cho các vấn đề trong tác phẩm.3. Sẽ có một số điểm bất hợp lý, tính cách nhân vật và các sự kiện có thể sai lệch so với nguyên tác.4. Sẽ nghiêng về cuộc sống đời thường của các nhân vật.5. TÁC PHẨM HOÀN TOÀN KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN MẠCH TRUYỆN GỐC. TÔI KHÔNG SỞ HỮU BẤT KÌ NHÂN VẬT NÀO TRONG TÁC PHẨM NÀY.…

gerdnanghieu┌(・。・)┘♪ hóa ra thế giới cũng chỉ có vậy.

gerdnanghieu┌(・。・)┘♪ hóa ra thế giới cũng chỉ có vậy.

934 74 2

@chevalierfoyou_;;gerdnang/hieuthuhai;;out of characters"nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối." người nghệ sĩ trẻ ấy tâm đắc, vì ánh trăng của anh chính là sự thực anh hướng về, nên chỉ một mình anh mới biết, đến cùng nghệ thuật cũng chỉ có thể là giấc mơ để anh chiêm bao với sự thực.(fic sẽ có yếu tố nsfw, dù nặng hay nhẹ, về nhiều điều tối tăm khác nhau của con người, xin hãy cân nhắc trước khi tiếp tục trải nghiệm đọc.)…

[12 Chòm sao] Hoá ra nó gọi là

[12 Chòm sao] Hoá ra nó gọi là "tình yêu"

73 7 1

12 con người, 12 tính cách, 12 số phận, họ đã đến với nhau bằng một điều kì diệu nào đó.Những con người được các ngôi sao hộ mệnh.Có một sứ mệnh kì lạ,giải cứu thế giới. Họ đều có một cảm xúc mãnh liệt cho một người ,nhưng lại không biết,không hiểu đó là gì.Một ngày nọ, họ chợt nhận ra rằng cái cảm xúc mãnh liệt ấy chính là.........tình yêu!T/g:Megumi Đôi lời muốn nói:Đây là Fic đầu tay của mình, mong mọi người chiếu cố, nếu có gì không hài lòng thì cứ gạch đá thoải mái, mình xin nhận.Có lẽ trong truyện mình sẽ thiên vị một vài cung, nhưng mình sẽ cố gắng để chia đều đất diễn.Mong mọi người ủng hộ, thành thật cảm ơn!…

Bạn cùng bàn, tôi thích cậu!

Bạn cùng bàn, tôi thích cậu!

0 0 2

Tôi tên là Hàn Bảo Thanh Nhi , 16 tuổi. Năm nay, tôi học lớp 11 và tôi cũng có một ông anh lớn hơn mình đúng một tuổi. Thật không công bằng mà, tôi luôn tự hỏi...sao mẹ tôi lại bênh anh tôi mà sinh anh tôi trước nhỉ? Để rồi bây giờ tôi cứ bị bắt nạt bởi mấy cái lý do ngớ ngẩn do anh tôi bày ra...Cuộc sống của tôi trước giờ vốn yên ổn, đương nhiên là tôi cũng có một đứa bạn thân từ thời mặc bỉm, tên là Hạ Liễu Sa. Sỡ dĩ, tôi và nó thành bạn thân là vì họ của chúng tôi đọc gần giống nhau : Hàn - Hạ.Đến một ngày kia, mẹ tôi nổi hứng yêu cầu tôi chuyển trường để học chung với anh tôi. Mẹ còn nói, sợ tôi học trường kia sẽ bị bắt nạt nên cho tôi học chung với anh để yên tâm hơn. Theo tôi thì học trường cũ sẽ đỡ hơn, vì tôi đã gắn bó với ngôi trường cũ, vả lại Liễu Sa cũng học ở đó, nếu tôi chuyển trường thì chẳng phải tôi sẽ phải xa cách nó sao?~THEO DÕI ĐỂ BIẾT NHIỀU HƠN NHÉ!~…

 Paper cranes.

Paper cranes.

49 6 2

Tittle: Paper cranes.Author: Inu.Leght:shortfic.Category: học đường, hiện đại, SE.Status: On-going.A/N: câu chuyện này khá nhẹ nhàng, manh một chút hài hước và vô lí, chỉ có kết thúc là không có hậu. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc, không lại chửi tớ, tội tớ ra.Warning: đừng bê truyện của tớ đi đâu cả, mặc dù truyện còn có vài chi tiết phi logic, nhưng hãy tôn trọng lẫn nhau nhé!-------Văn án:Người ta nói, gấp đủ một nghìn con hạc giấy sẽ được một điều ước, nhưng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn, đủ thời gian để gấp tới con thứ một nghìn. Gấp đủ một nghìn con rồi sẽ làm gì? Đốt nó đi, hay trưng nó ở đấy. Người ta hỏi em gấp hạc giấy để làm gì, để cho ai?Em chỉ mỉm cười, niềm tin chẳng còn, mơ ước cũng không. Gấp cho ai, liệu có còn quan trọng?…

PHẬN BÀ HAI.

PHẬN BÀ HAI.

19 3 5

"Mợ, mợ hai tỉnh lại đi mà."Tôi gào khóc trong thảm thiết, ôm mợ hai vào lòng.Cuộc đời mợ hai trớ trêu đến lạ, nghi oan giết bà cả, bị chính con gái mình hãm hại, chồng đánh đập thậm tệ, bị miệng lưỡi người đời dồn đến đường cùng. Bà hai đã lìa đời, bà cũng chẳng còn điều gì để tiếc nuối... thôi thì bà làm liều thuốc chuột chết quách cho xong..."Mẹ, mẹ tỉnh lại đi mà..."Mãi đến khi quá muộn màng tôi mới cất lên được tiếng gọi mẹ tha thiết dành cho người luôn yêu thương, chăm sóc cho tôi.(...)Truyện phê phán lòng dạ, miệng lưỡi người xưa, đồng thời phê phán những quan niệm, định nghĩa sai trái, cổ hủ về mẹ kế - bà hai.Truyện cũng cho thấy được những phẩm chất tốt đẹp của bà hai, người chịu nhiều oan ức mà vẫn giữ phẩm chất tốt đẹp, trong sáng, giữ đúng đạo đức con người.Bà hai là hình ảnh đẹp trong xã hội xưa - cũng là hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam.…

Tổng Giám đốc :anh đi đi!

Tổng Giám đốc :anh đi đi!

3 0 3

Thể loại:Ngôn Tình, Sắc, NgượcNguồn:wattpad.com/user/LeeGun20042001Trạng thái:FullTình yêu luôn có những lý lẻ riêng của nó, giữa hai con người xa lạ vì một chữ duyên mà gắn kết lại với nhau co dù không chung đường đi.Số phận đã sắp đặt cho hai người gặp nhau, để rồi cô mùa quáng yêu hắn, yêu một người vốn chẳng bao giờ thuộc về mình. Mất đi lần đầu tiên của người con gái cho hắn, cô cũng mất luôn cả trái tim mình. - Lâm, em có thai rồi! - Phá! Một chữ ngắn gọn từ miệng hắn buông ra đã hoàn toàn dìm chết trái tim cô, cô yêu hắn, nhưng còn hắn thì sao? Ngoài club ồn ào mỗi đêm, ôm ấp những nữ sinh nóng bỏng trên tay, hắn có bao giờ nhớ đến cô dù chỉ một giây? Nhưng họ lại kết hôn, một cuộc hôn nhân đậm máu và nước mắt. Vì đứa bé mà kết hôn hay vì một lý do nào khác? Nhưng hắn chưa từng tin rằng đứa bé là con của hắn. Đêm tân hôn của họ, hắn chỉ đến để thoả mãn dục vọng của mình, hành hạ thân xác cô đến khi hắn vừa lòng..... Khoảng thời gian cô mang thai, hắn không chửi mắng cô thì cũng đưa tình nhân của hắn về nhà, cùng ân ái trên chiếc giường cưới của hai người. Bắt cô lau người cho ả tình nhân của hắn. Nhưng vì yêu hắn, cô chấp nhận mọi thứ!Ngoài làm dụng cụ phát tiết cho hắn thì cô có là gì đâu. Vợ? Nghe thật buồn cười! Cô giống một kỹ nữ do hắn mua về thì đúng hơn! Ngày cô sinh ra tiểu công chúa, hắn không ở bên cô, hắn đang vui vẻ bên một ả tình nhân khác! Bắt cô ở lại chứng kiến bọn họ làm tình, rồi lại ép cô nằm lên chiếc giường mà ả đàn bà kia đã nằm qua…

Sau Khi Vào Bệnh Viện Tâm Thần, Tôi Suýt Làm Cho Bác Sĩ Bị Đuổi Việc

Sau Khi Vào Bệnh Viện Tâm Thần, Tôi Suýt Làm Cho Bác Sĩ Bị Đuổi Việc

13 12 6

Tên truyện: Sau Khi Vào Bệnh Viện Tâm Thần, Tôi Suýt Làm Cho Bác Sĩ Bị Đuổi ViệcTác giả: 12 Giờ Đêm Không Ngủ Thể loại: hiện đại, hài hước, nocp, nam chính độc thân vui tính.Giới thiệu:Có người đi bệnh viện để chữa bệnh.Có người đi bệnh viện để thăm bệnh.Còn Thẩm Mộc đi bệnh viện là để... khảo hạch năng lực chịu đựng của bác sĩ.Thẩm Mộc - một thanh niên 25 tuổi, tứ chi lành lặn, đầu óc (tự cho là) thiên tài, một ngày nọ anh bỗng cảm thấy nhân sinh quan của mình có chút "lệch lạc". Nên anh quyết định đi đến bệnh viện tâm thần để tìm lại chính mình.Tại đây, anh gặp bác sĩ Triệu Vệ Quân - một chuyên gia đầu ngành với gương mặt lạnh lùng nhưng có một trái tim "nhân hậu".Triệu Vệ Quân: "Cậu có nghe thấy tiếng nói lạ trong đầu không?"Thẩm Mộc: "Có, giọng của bác sĩ đó, nó vang vọng trong hộp sọ tôi, nghe rất thiếu kiên nhẫn."Triệu Vệ Quân: "..."Một người nghiêm túc chữa bệnh theo phác đồ chuẩn y khoa.Một người nghiêm túc bẻ cong phác đồ chữa bệnh bằng logic của người ngoài hành tinh.Đây là câu chuyện về hành trình "chữa trị" (hoặc "chữa lợn lành thành lợn què") đầy cam go. Không có tình yêu nam nữ, không có đam mỹ tình thâm, chỉ có tình người duy nhất: Bác sĩ kiên cường không cầm dao rượt bệnh nhân chạy quanh bệnh viện.…

Từ Bạn Thân Thành Người Yêu

Từ Bạn Thân Thành Người Yêu

15 0 1

truyện có chút kết HEChúc mọi người đọc vui vẻ 🍇🍈🍉🍊🍋🍌🍍🥭🍎🍏🍐🍑🍒🍓🥝🍅🥥🥑🍆🥔🥕🌽🌶️🥒🥬🥦🍄🥜🌰🍞🥐🥖🥨🥯🥞🧀🍖🍗🥩🥓🍔🍟🍕🌭🥪🌮🌯🥙🥚🍳🥘🍲🥣🥗🍿🧂🥫🍱🍙🍚🍛🍜🍝🍢🍢🍥🍣화난 것처럼 부르면 안 돼, 알을르. 然后叫爸爸但是爸爸但是叫巴先生巴先生听起来很奇怪。 oo u 是我的神哦是 sau 是 sau 天堂哦你好是 sau 那么我打电话给我爸爸而不是你的爸爸当你来到这里说"哦你为什么在这里寻找东西巴先生哦巴先生哦我的爸爸然后我打电话给你但你不能叫我好像我生气了或者什么的 aleuleu.Papa nennt Papa Papa, aber Opa nennt Opa Opa, Opa klingt so seltsam. U ist Himmel, huh ist Stern, huh ist Stern, huh ist hallo. Ich rufe meinen Vater an, nicht deinen Vater. Warum redet ihr also miteinander? Warum bist du plötzlich hier und suchst Ärger? Papa Papa!! Oh, ich habe meinen Vater angerufen! Nenn es kaputt, als wäre ich wütend oder so. E le le爸爸叫爸爸,爹地但是叫爷爷,爷爷,外公听起来好奇怪。 U是天空,huh是星星,huh是星星,huh是你好。我叫我爸,又不是你爸,你们说话干嘛?你怎么突然来找麻烦?爸爸爸爸!!哦,我打电话给我爸爸了!称它为破碎,就像我很生气或诸如此类。呃呃呃Dad calls dad, dad but calling Mr. Ba, Mr. Ba sounds so strange. U is the sky, what do you mean, what do you mean, what do you mean, hello? I'm calling my Mr. Ba, not your Mr. Ba, why are you guys talking? Why are you suddenly here looking for trouble? Mr. Ba, Mr. Ba!! I'm calling my dad! If I can't call him like I do, will I be angry or something? E le le…

Nấu ăn là một nghệ thuật

Nấu ăn là một nghệ thuật

115 3 1

Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&&#₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)&#*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…