\_(• 3 •)_/ Mah Artbook
Tranh của mìnhBìa cũng là của mìnhRa tranh rất ngẫu hứng và randomKhông trung thành với fandom nào cảMình vẽ style nó hơi anime một xíuThi thoảng vẽ chibiPls VOTE pleeeeeaaasssseeeeee…
Tranh của mìnhBìa cũng là của mìnhRa tranh rất ngẫu hứng và randomKhông trung thành với fandom nào cảMình vẽ style nó hơi anime một xíuThi thoảng vẽ chibiPls VOTE pleeeeeaaasssseeeeee…
Câu truyện này nói về hai người thân thiết vào một hôm bị chia cắt và sau bốn năm sau gặp lại nhau thế nhưng hai người lại không đc gặp lại nhau và những câu chuyện tiếp theo giữa hai người…
Hành trình cưa cẩm anh chàng hàng xóm Benon của Mueang Nan…
Cảm xúc của tui khi đọc những câu chuyện xàm l…
"Con có từng nghe về một loài cây Thần mang trong mình sức mạnh có thể hủy diệt mọi thứ? Một loài cây Thần sống cách đây mười triệu năm, nắm giữ mạng sống của hơn hàng nghìn loài sinh vật khác nhau?""Con không biết. Mẹ nói đi" Cô con gái lắc đầu, đôi mắt nó chứa đựng sự tò mò nhìn mẹ mình."Vivian Tree - có nghĩ là sự sống" Bà thì thầm vào tai đứa con, rất nhỏ, đủ để hai người có thể nghe thấy. "Sau này con phải...""Giờ thì ngủ đi, hứa với mẹ nhé" Đôi tay bà vuốt ve mái tóc màu trắng mềm mại, bà triều mến nhìn nó. Nó thật đáng yêu.Cô bé mặc dù không hiểu gì nhưng nó gật đầu liên tục, gương mặt vui vẻ tỏ vẻ đồng ý. Nó ôm chặt mẹ mình rồi thiếp đi trong lòng bà.Một đêm không dài cũng không ngắn, một giấc ngủ ngon trong những ngày đông giá lạnh, tuyết ngoài trời vẫn không ngừng rơi. Lớp băng dày bên cửa sổ phản chiếu ánh trăng đêm lấp lánh xuyên vào phòng. Lò sưởi vẫn cháy, kêu từng tiếng 'tách tách', đông này được ở bên mẹ, tuyệt thật.Bình minh lên, trong căn nhà hôm qua vẫn còn gọn gàng giờ đây đã bị đập phá, tồi tàn. Cô bé tầm năm tuổi với con mắt đỏ rực sắp tuôn lệ cầm trên tay bình hoa, không chần chừ, nó thẳng tay đập thẳng xuống nền nhà. Đấy là bình hoa cuối cùng để nó có thể trút giận.Nó khóc nức nở mà quỳ xuống trong sự tuyệt vọng. Đầu gối bắt đầu chảy máu bởi những miễn chai đang ghim sâu vào lớp da thịt mỏng. Nó ước gì nó có thể dậy sớm hơn tí nữa, nó ước gì nó không lười biếng nằm ngủ với giấc mơ tuyệt đẹp thì nó đã có thể bảo vệ mẹ mình khỏi lũ Thợ Săn T…
Trong bóng tối của những con đường quen thuộc, nơi ánh đèn vàng lấp lánh chỉ đủ xua đi phần nhỏ màn đêm, mọi thứ dường như vẫn yên bình, nhưng thực tế có thật sự là vậy? Một lời dặn dò vô tình, một nụ cười gượng gạo, và một ánh mắt đầy ẩn ý... Tất cả chỉ là khởi đầu cho một bí mật không tên, nơi ranh giới giữa sự thật và dối trá bị xóa nhòa.Đây không chỉ là câu chuyện về một người, mà là những góc khuất tâm hồn bị đè nén, sự xung đột giữa nhân cách, và hành trình đối diện với chính mình. Những mảnh ghép tưởng như không liên quan bắt đầu gắn kết lại, mở ra một bức tranh u tối về xã hội, con người, và tình yêu bị lãng quên trong thế giới hỗn loạn.Ai cũng có điều muốn giấu, nhưng không phải bí mật nào cũng chịu ngủ yên.…
Mọi người cho mình ý kiến…
Ngôn tình lãng mạn …
Đứa trẻ nhỏ ấy từ bỏ cuộc đời ngây ngô, hồn nhiên của mình để đi vào vòng xoáy tăm tối giữa đời người kinh tởm. " Em ơi, em đâu rồi, em có nhớ anh không" " Em có đau không?" " Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi rất nhiều" " Em bỏ anh đi thật à? Sao em vẫn chưa quay về? "Đứa trẻ đã ngủ rồi, ngủ say rồi, không còn tỉnh nữa, rời bỏ những con người đang chờ em ngoài kia. Em ngủ rồi, em ngủ vì em mệt...…
Chuyện là mình vô tình va phải chiếc trailer của phim The History of Sound và mê nó quá trời. Đi tìm hiểu thì mới biết nó chuyển thể từ một truyện ngắn. Vậy nên là mình đã dịch lại nó để mọi người cùng đọc.Trích đoạn:"Nói sao nhỉ? Một nỗi buồn. Không phải hoài niệm. Không phải sầu khổ. Chỉ là sự thật hiển nhiên và đột ngột rằng cuộc đời tôi dường như ngắn ngủi hơn một đoạn tí ti so với cuộc đời đáng lí. Rằng, thực sự, năm tháng tươi đẹp nhất thực sự đã đến khi tôi ở tuổi đôi mươi."_________________Bản tiếng Anh ở commentNgười dịch không có quyền với tác phẩm. Những vấn đề liên quan đến bản quyền xin liên hệ ngay tại đây hoặc thông qua email: [email protected]…