Arianne De Rosier•Author: Jane Dinosaur•Category: ĐN, Harry Potter, Hogwarts school, Tom Riddle, OC, Tomione, Magical world, Romantic, Fanfiction, ...•Age allowed: 13+•Summary:"I'm your only exception, aren't I?" Arianne.Noted:• Hỏi qua ý kiến của tác giả trước khi mang đi đâu khác.• Nhấn follow để cập nhật các thông tin liên quan.…
Đã một tháng rồi. Đúng hơn là 2 tháng, đã 2 tháng kể từ khi Seungcheol biến mất, Jeonghan cảm tưởng như người nọ chưa từng bước vào cuộc đời anh vậy. Suốt 2 tháng vừa rồi, Jeonghan cố gắng tìm lại chút manh mối về nơi mà hắn có thể đang ở, nhưng phản hồi lại với anh chỉ là sự im lặng.Thú thực thì, cậu có cảm giác như mình bị đá vậy, bị đá theo một cách tồi tệ nhất có thể. Nhưng bằng một cách nào đó, bộ não của Jeonghan lại phủ nhận điều này. Tất thảy chỉ vì căn nhà trống rỗng của Seungcheol.…
Link confession được ghim ở đầu trangThời gian đăng vào 21 giờ mỗi tốiP/s: có thể muộn hơn nếu 2 ad có việc bận hoặc không đăng vì số lượng confession quá ítCảm ơn vì đã đến!…
Họ từng là tất cả trong cuộc đời nhau - những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất, bắt đầu từ ánh nhìn ngây ngô trong giảng đường y khoa cho đến những đêm trực dài chạm ngưỡng kiệt sức. Một người dành cả đời để lắng nghe nhịp tim, người còn lại tìm cách vá lại những tổn thương trong não bộ. Trong hành lang bệnh viện lạnh lẽo, giữa những ca mổ thâu đêm và tiếng máy monitor dồn dập, họ nắm tay nhau, cùng đi qua cả tuổi trẻ và những biến cố ngỡ không thể vượt qua. Căn bệnh nghiệt ngã cướp đi dần sức sống của một người, để lại người kia ngơ ngác giữa cuộc đời chưa kịp nói lời tạm biệt. Ngày cuối cùng, khi đôi tay ấy buông lơi, người ở lại vẫn đang miệt mài trong phòng mổ - cứu người khác, mà chẳng kịp giữ người mình yêu. Thanh xuân rực rỡ ấy, vì thế, không bao giờ trọn vẹn. Người ở lại mang theo tất cả kỷ niệm, nỗi đau và một lời xin lỗi không bao giờ được nói ra. Và thanh xuân ấy - mãi mãi là vết cắt sâu trong tim một người.…
"..Vì anh là bảo bối của em mà..""..Anh xin lỗi..""..Tiện nhân..""..Tôi mệt rồi..""..Anh muốn thì tôi chiều.."Rõ ràng là yêu đối phương đến như vậy, nhưng cũng vì chính đối phương mà phải tự mình rời đi. Rõ ràng là yêu đối phương đến như vậy, nhưng tại sao chính mình lại năm lần bảy lượt làm tổn hại đối phương. Gặp gỡ, theo đuổi, yêu thương, sủng nịnh, lừa dối, rời xa. Gặp lại, hận thù, yêu thương, sủng nịnh, lừa dối, rời xa. Cái vòng tuần hoàn đầy nghiệt ngã này đến bao giờ mới kết thúc, lại kết thúc như thế nào mới là tròn vẹn nhất ?Để biết được kết cục của câu chuyện, nhớ cho truyện vào thư viện, danh sách đọc và quan trọng là thả sao ủng hộ tác giả nhé !Nhân vật chính: Trịnh Hạo Thạc và Mân Doãn Khởi. Thể loại: Hiện đại, có ngọt, có ngược, ít H, HETác giả: _blue_nguyenKhông chuyển ver, không đem ra ngoài dưới mọi hình thức !…
warning: ooc, text, lowercase, tục,.....sản phẩm là trí tưởng tượng của tớ, vui lòng không áp lên người thật và đừng mang ra khỏi wattpad. tớ biết là tớ kí đầu đấy…
Xin hân hạnh được giới thiệu, bộ truyện ngắn Cũng như món quà của S thân tặng Followers nhân ngày 5/4- quốc tế Taekook__________Câu chuyện lấy cảm hứng từ tác phẩm "Cùng tổn thương" trong series "Chuyện tình nhà BangTan"Bọn họ đều yêu đối phươngNhưng là yêu sai cáchNên cứ luẩn quẩn chẳng thể có được hạnh phúcNgười chạy người đuổi, ai sẽ bỏ cuộc trước"Tôi đã cho anh mọi thứ anh muốn, tại sao còn không buông tha tôi...""Em còn có thể nói nghĩ là em chưa cho tôi hết tất cả...""Chúng tôi đều yêu em...""Hai người là ác quỷ..""Nạmjoon, em đừng làm anh mệt mỏi nữa được không?""Anh có từng yêu em không Jinie?"*******Mỗi ngày S sẽ ra một chap để kỷ niệm quốc khánh Taekook nha.Cùng đón đọc nhaThương nhiều SDù sao cũng là tác phẩm tự viết, nếu muốn mang đi đâu xin hãy hỏi ý kiến trước. Cảm ơn…
một nơi lạ, rất lạkhông thể cảm nhận xin đừng thả lời cay đắngcó cùng chí hướng xin dừng chân tại đây và thưởng thức chút vị tình"em có cảm giác khác với anh không? ý anh là tình cảm trên mức anh em""cho phép anh nâng cấp từ anh trai thành anh yêu nhé"…