Tôn Thừa Hoan từng hỏi bản thân, thế nào là tự do? Chỉ biết rằng sau khi gặp Bùi Châu Hiền mới dần định nghĩa được điều đó.Bùi Tiểu Thư vừa gặp đã khiến người ta yêu thích, lời đồn về cô ấy rốt cuộc là như thế nào?Đại minh tinh xinh đẹp phản nghịch x Cô chủ tiệm tạp hoá tự tin quyến rũ.…
Vẫn là Junket Bank nhưng mà chỉ dành riêng cho đôi bạn cùng tiến cụ thể là tiến vào màn đêm: Anh CEO yanglake - Gato Takeharu và anh luật sư trầm cảm - Urushibara ItsukiTúm cái váy lại thì đây là nơi tui đăng tranh comm, fanfic hoặc chỉ đơn giản là lảm nhảm về 2 ông già 34 tuổi thiếu ngủ…
-Tác giả: 探花在睡觉 (Bông hoa đang ngủ) -Edit+Beta: Michan(Chỉ đúng từ 70% đến 80%, mong được ủng hộ) #Michan: Bắt đầu từ chương sáu mới có hint mạnh, mọi người cứ chờ nhéo(〃^▽^〃)o…
Motif chính: Khiếm khuyết - Healing - Ẩm thực - Tình yêu - Văn hóa TháiThể loại: Chữa lành, slice of life, hiện đại, đời thường, tình cảm nhẹ nhàng, HE⸻"Một câu chuyện về lặng im, ánh sáng và tình yêu không cần lời nói."⸻Có những âm thanh không đến từ cổ họng,mà từ ánh mắt, từ lòng bàn tay, từ những điều nhỏ đến mức người ta hay lãng quên.Joss - một chàng trai khiếm thính sống khép mình trong một thành phố xa lạ. Ba năm, ba mươi hồ sơ xin việc, ba mươi lần bị từ chối. Anh sống đủ ăn, đủ mặc, nhưng trong lòng luôn thiếu một điều gì đó - như thể cuộc đời chỉ là bản nhạc nền không lời.Rồi anh gặp Gawin - cậu sinh viên ngành trị liệu ngôn ngữ, nụ cười sáng như nắng hạ và đôi tay nói được cả những điều ấm áp nhất. Cậu không hỏi nhiều, chỉ kiên nhẫn ở bên. Nhẹ nhàng. Như nắng. Như một thanh âm không ồn ào, nhưng vang xa trong lòng người.Từ một căn bếp nhỏ nơi góc phố Thái, giữa mùi cà ri xanh và hơi ấm từ nồi súp hầm nước cốt dừa, họ bắt đầu học cách lắng nghe nhau. Không phải bằng tai. Mà bằng sự hiện diện không lời.Đây là câu chuyện về một người học cách tin rằng mình không cần phải hoàn hảo để xứng đáng được yêu,và một người chưa bao giờ ngừng tin rằng -đôi khi, thế giới chỉ cần một người biết lắng nghe tiếng nắng trong lòng mình là đủ.⸻Mình nảy ra ý tưởng cho truyện này sau khi trò chuyện với mẹ về một người với số phận tương tự. Nhưng buồn thay anh lại không được may mắn như Joss. Hy vọng thế giới ngoài kia sẽ dịu dàng với anh hơn nhé ❤️…
je t'aime de tout mon coeur tôi yêu em bằng trọn con tim này. cho dù tình yêu của ta có ngắn ngủi như mây thoảng gió bay. Éphémèretaehyung jungkook. ---bản quyền hình ảnh không thuộc về mình, nếu biết thì hãy nhắc mình để mình ghi cre nhé ạ.…
"ui dào, bartender thì có gì thú vị-" "giờ mày hối hận chưa?""ừ, đấm tao đi bạn thân. em ấy tuyệt hơn tao tưởng." vừa text vừa văn. taehyung x jungkook (bts) taekookvkooklowercase.warning: từ ngữ khá thô, genZ…
Gawin:"Anh có biết tôi ghét nhất là kiểu người như anh không?"Joss (liếc mắt, lạnh nhạt):"Trẻ con, bướng bỉnh, ồn ào, chỉ biết gây chuyện?"Gawin (cười nhếch môi, giấu nỗi buồn sau ánh mắt thách thức):"Không. Là kiểu người cứ im lặng mà bỏ rơi người khác."Joss (dừng tay, mắt khẽ dao động):"...Cậu tưởng tôi không đau à?"Gawin (ngẩng đầu nhìn thẳng, rít từng chữ):"Thế tại sao cậu không giữ tôi lại?"Joss (trầm giọng):"Vì tôi biết... nếu giữ, cậu sẽ lại khóc.""Yêu Anh Là Một Hình Xăm Sai Vị Trí"Cậu mười bảy tuổi - ngông cuồng, bướng bỉnh, sống bản năng và yêu theo cách hoang dại nhất.Anh hai mươi tám- trưởng thành, lạnh lùng, luôn biết điều gì nên giữ lại và điều gì nên cắt bỏ.Nhưng riêng với cậu - anh lại không thể dứt.Một hình xăm không được phép, một tình cảm không nên có, một cuộc yêu đầy những tổn thương và ghen tuông mù quáng.Càng đến gần nhau, càng rạch sâu những vết nứt không thể hàn gắn.Yêu, nhưng không chịu nhận. Cần, nhưng luôn tìm cách phá huỷ.Đây không phải là một mối tình dịu dàng.Đây là một cuộc chiến - giữa trái tim, tự tôn và bản năng khao khát.Có những tình yêu... sai vị trí từ khi bắt đầu. Nhưng lại chẳng ai dừng lại được.…