" Tiêu giáo sư. Tiêu Chiến, anh về nhà với em đi, đừng đi nữa. Để em được bảo vệ anh như cách anh đã làm được không?" Cậu nhỏ thều thào trong vô vọng, căn phòng vắng vang lên từng tiếng nấc đứt quãng của một thanh niên kiêu ngạo tưởng như không biết khóc. Nay lại vì một người mà phá bỏ luật lệ.. _ Author: Tuyetanh. _ Truyện lấy ý tưởng từ nhân vật có thật nhưng nội dung không thật. Không mang đi với mọi hình thức. Xin cảm ơn sự ủng hộ của các bạn đọc giả.…
Xuyên không, ngược,ngọt, hắc đạo...Nụ cười ấy_ thứ ánh sáng duy nhất mà em có nơi địa ngục tăm tốiĐổi tất cả chỉ để cho em một cơ hội...nhưng.....anh cũng tàn nhẫn lắm anh biết không bây giờ e đem trả hết cho a...vậy........ nhớ em có được không ....?Mạng em đã là của anh, anh không cho phép thì em không được xảy ra chuyện gì, anh không cho phép....không được... Xin em...xin em đấy.......anh sẽ nhớ mà....dù quên cả thế giới anh cũng sẽ không bao giờ quên em nữa, xin em........…
nhìn hình truyện đen và âm u thế thôi chứ thực chất ko phải đâu :vTác phẩm đầu tay, mong các trẫm nương tay giùm để em còn viết típ :'v Hellu mọi người, Kẹo🍬 đây mk do đọc quá nhiều truyện của Wattpad nên thế giới lại sinh ra 1 con nghiện countryhumans nữa( chính là me) ọvọ * cry toàn tập *Vì mk thấy chủ yếu là toàn truyện...um... Nói là gì nhờ, à đúng rồi , là H. (mk ko bít và ko muốn bít *:v* , mk mún giữ độ trong sáng của mk ôkê . Vả lại độ liêm sỉ của mk cao lắm *:v part 2* , ko xúc phạm ai đâu) Mk ko bít viết nên đã cùng 1 đứa bạn tên Kaya làm chung, nó bảo liêm sỉ nó nát rồi nên nó sẽ làm cùng me . Nó sẽ viết H gì gì đó còn mk sẽ là phần còn lại. Enjoy…
khi jisung liên tục hỏi ba huang rằng mẹ của bé đâu ròi🥺🥺??Chuyển ver từ fic "Na lớn ơi!! "mẹ" của Na nhỏ đâu??"cụa cô @bonheur__liina📌ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ NHEN…
Dải ruy băng đỏ cho ngày giáng sinh an lành, cũng vô tình thay thế cho sợi chỉ hồng của đôi ta. Ngọn lửa sưởi ấm cho đêm Noel lạnh giá, cũng vô tình thêu rụi luôn cả tấm chân tình của ta ngày ấy.…
Vào cuối thế kỉ XIX, ở làng Kinh Tâm, có một cô gái tên Hồ Lục Bình Tâm hay còn gọi là Thị Mơ, con gái của ông phó lí. Cô nổi tiếng là xinh đẹp và đa tài nhưng đến nay đã hơn xa cái tuổi trăng tròn mà chẳng chịu lấy chồng, ông phó lí cũng hết nói nổi với cô nên đành để cô tự quyết.Thế mà có kẻ ác mồm độc miệng nào đồn rằng cô có bệnh thế nên giờ chẳng ai dám mang sính lễ sang rước cô về làm vợ nữa. Với lại tính cô cũng kì, ai chịu cho nổi.Cô Mơ có một con hầu tên Liên nhỏ hơn cô 6 tuổi, nó sống ở nhà cô đã lâu, từ tấm bé tới giờ. Nó biết nó thích cô nhưng không dám nói tại Liên sợ cô sẽ đánh rồi ném nó ra ngoài đường không cho ở với cô nữa.- Mày! Liên, đến đấm lưng cho cô cái, rồi tý cô cho mày ít bánh đậu xanh cha cô mới được người ta biếu.Cô Mơ mặc áo yếm màu đỏ thêu hoa sen ngồi trên cái chõng tre ngoắc ngoắc tay gọi Liên đang mắc lại cái màn mới giặt thơm tho hồi sáng cho cô.- Dạ cô, em đến liền.Thời tiết nóng nực, biết cô không muốn đợi lâu, nó nghe thấy vậy không dám chậm chân liền đến phía sau lưng của cô, xắn tay áo rồi đưa hai tay đặt lên vai cô. Mà đột nhiên Liên thấy cái dây cổ áo yếm buộc lỏng lẻo quá mức, nó liền hỏi cô.- Cô Mơ, cô để em buộc lại dây yếm cho cô nha.- Tùy mày.Cô Mơ cầm bánh đậu xanh lên cho vào miệng tùy tiện nói.…
✍Tên truyện | NHẬT TUYẾT HOA THIÊN.🌸 Thể Loại : Cảm hứng Lịch sử Việt Nam, Hồn Xuyên, Y Học, Tình Cảm, Xuyên Không, Phá Án. 🌸 Tác giả : Cao Mạn Nghiên🌸 Tình trạng : Chưa hoàn thành. - Truyện Nhật Tuyết Hoa Thiên còn có ý nghĩa là"Mây tươi sáng, trời quang tạnh, một bầu hoa tuyết, cảnh sắc ba xuân hơn hẳn con sông rặng liễu.'~~🌿Giới thiệu:Vạt nắng ban mai của Đại Việt đổ xuống lớp giao lĩnh mỏng thêu hoa trà, tôi thẫn thờ ngắm nhìn Phù Dao lướt qua Tiêm Ngưng.Giữa cơn gió lạnh mà ánh mắt nàng vẫn dịu dàng mường tưởng tới chàng thiếu niên trẻ, oai phong lẫm liệt đang vung từng nhát kiếm không chút do dự, mặc kệ mùi hôi máu tanh trên người. Phía sau y là ánh nắng sáng bừng, là vầng thái dương đang dần nhăn lại. Vốn dĩ... đôi vai của thiếu niên ấy nên gánh gió mát trăng thanh, dương liễu buông mành cỏ mọc chim bay và những thứ tốt đẹp vốn thuộc về y.Thời gian bỗng ngưng lại như lần gặp đầu tiên, tựa nỗi buồn cuốn đi trời sao. Hai tà đối khâm tung bay trong gió, hoa bưởi rụng xuống khẽ đậu lên đôi bàn tay lạnh ngắt. Tôi vô thức mỉm cười mãn nguyện, trút hơi thở cuối cùng:"Không cần kiếp sau gặp lại, chỉ mong đời này kết duyên. Thế gian duy nhất một chuyện, nguyện nắm tay chàng tới cùng." |Chỉ vì một lần tình cờ đi dạo bên ngoài, mà cả hai trao nhau ánh mắt tương tư. Họ nói ra lòng mình bằng một bức thư thoang thoảng hương hoa nhài của năm ấy. "Ngã nguyện để bút họa tận thiên hạ Hứa nhĩ nhất thế phồn hoa.""Ta nguyện nâng bút họa cả thiên hạ,Hứa với người cả một đời ph…
Sau nhiều nỗ lực mà vẫn không khều được vé từ cả Gai Mẹ lẫn Kim Chủ, Gai Con đã ra một quyết định sẽ làm thay đổi cuộc đời mình mãi mãi: Nhờ đến sự hỗ trợ của các thế lực tâm linh để có vé Concert ATVNCG Hà Nội 14/12/2024.Viết trong một khoảng khắc tuyệt vọng khi tạch vé Techcombank lần thứ N. "Lấy "chông" làm vương miện, dùng "gai" làm áo choàng. Biến chông gai thành cơ hội, Gai Con trưởng thành mãnh mẽ tiến lên!…
Hẹn gặp lại em nơi đoá hồng nở rộ, nơi tôi yêu em và em yêu tôi. •couple: taemin•based on a song named Million Roses written by Raidmon Voldemarovich Pauls. •FINISHED…
"Anh có thể làm được mọi thứ sao ? "" đúng thế ! "" vậy thì đừng yêu em nữa , quên em đi ! "" Anh có thể làm tất cả vì em , ngừng yêu em là điều cả đời này anh không thể làm được ! "🌈Fic đầu ray của em nên còn phèn , chưa có kinh nghiệm lắm , mong mọi người góp ý ạ , nếu được thì em sẽ viết 1 fic khác hoàn hảo hơn 1 chút . nếu thấy hay thì hãy ủng hộ em , nếu có sai xót gì mong mọi người bỏ qua cho ạ ❌🌈Em cảm ơn mọi người nhiều💜…
TÓM TẮT CỐT TRUYỆN:Tống Tiểu Mễ, 22 tuổi, một cô gái nhỏ nhắn ngây thơ, mềm mại như bông, vì muốn cứu cha khỏi vòng lao lý mà buộc phải ký vào bản hợp đồng hôn nhân với Lục Tư Dạ - tổng tài nổi tiếng lạnh lùng, bá đạo, chưa từng gần nữ sắc.Ai cũng nghĩ cuộc hôn nhân ấy chỉ là một thương vụ không tình cảm, rằng tổng tài sẽ sớm chán ngấy cô vợ phiền phức.Nhưng không ai ngờ... từ ngày cô về nhà họ Lục, cả biệt thự bắt đầu ngập tràn kẹo ngọt và sticker hình gấu hồng.Ngày ngày, Tống Tiểu Mễ rúc vào lòng chồng, nũng nịu:"Anh Dạ ơi~ Em muốn ăn dâu lắc sữa tươi~""Anh Dạ à, em vô tình làm rơi hồ sơ của anh xuống bể cá... nhưng mà cá cũng thích đọc mà hihi~""Anh Dạ... mai anh mặc sơ mi thêu con gấu em mới làm nha 🧸~"Tổng tài Lục Tư Dạ: "..."Đã nói là kết hôn hợp đồng, không liên quan đến tình cảm.Nhưng sao giờ anh lại đi đâu cũng nhớ cái giọng mềm mềm gọi 'Anh Dạ ơi~' kia?Người ngoài tưởng anh bị phiền chết đi được.Chỉ có anh biết, mỗi lần cô làm nũng hay phá phách - trái tim anh lại tan chảy thêm một chút.---💑 NHÂN VẬT CHÍNH🐰 Tống Tiểu Mễ22 tuổi, vừa tốt nghiệp, vì gia đình lâm nạn nên ký hợp đồng hôn nhân.Ngoại hình nhỏ nhắn, dễ thương, giọng nói ngọt như kẹo.Tính cách: Ngây thơ, vô tư, thích làm nũng, có chút trẻ con nhưng không vô dụng.Khuyết điểm: Vụng về, không biết nấu ăn, hay gây rối... nhưng ai nhìn cũng muốn cưng.Sở trường: Làm tan chảy trái tim lạnh giá của tổng tài.🖤 Lục Tư Dạ29 tuổi, tổng giám đốc Lục thị, người đàn ông được mệnh danh là "Băng Sơn Tổng Tài".…
Tên truyện: Chúng ta gặp nhau được chưa, Nắng?Tác giả: Phúc PhễuThể loại: Truyện ngắn, hiện đại, thanh xuân vườn trường, yêu qua mạng, HESố chương: 4 chươngGiới thiệu:Nắng không quen anh, Nắng chỉ chào anh bằng một câu: Chào anh, em là Nắng.Anh không thường lên mạng, anh vất cái tin nhắn của Nắng trong khung chat ba tháng. Anh không quen Nắng, nhưng anh cũng đáp lại bằng một câu: Chào em, anh là Mưa. [Nắng]: Em tưởng anh off rồi. Anh còn nói chuyện với ai nữa à?[Mưa]: Không có, anh đang đợi em.[Mưa]: Anh không thấy em online, có chuyện gì sao? Nếu thấy tin nhắn lập tức nhắn lại cho anh.[Mưa]: Anh nghĩ kĩ rồi. Hình như em biết rất nhiều về anh, còn anh thì chẳng biết gì về em cả. Anh không biết em ở đâu, lại có chuyện gì nên rất bất an. Anh quyết định, chúng ta gặp nhau đi. - Nắng, đừng nói với anh là em không thích anh. Anh không chấp nhận bất kì lời nói dối nào nữa đâu.…