─── Story details:• Name: Cradling.• Status: Đang viết.• Since: 01/08/2024.• Tags: non-couple, bromance/brotherhood, soft, fluff, comedy, ooc.• Spoiler: Anh Sanghyeok giờ là em bé, nên để bọn em bế anh nha.Vui lòng không mang đi đâu nếu chưa có sự cho phép.***…
Bối cảnh của 6 năm sau ở thành phố Townsville . Không còn quái vật cũng như những kẻ trộm, tội phạm không còn nhiều nên cuộc sống của các cư dân thành phố rất bình yên, hạnh phúc và nhộn nhịp. Đương nhiên các powerpuff girl của chúng ta cũng vậy đang rất hạnh phúc và háo hức khi bước vào tuổi 16 và vào học viện PT và đây sẽ là cột mốc đầu tiên để mở ra câu truyện tình yêu của họ . Là ĐỊNH MỆNH HAY OAN GIA NHỈ , thật mong lung .…
Truyện gồm cp chính là Tả Đặng ngoài ra còn có sự góp mặt của một số cp khác. Bản dịch phi lợi nhuận và chưa được sự cho phép của tác giả gốc, vui lòng không mang ra ngoài!…
Tác giả: 撸串儿鱼Link: https://liangguantang . lofter . com/post/1ff4bbac_1c68e adbaTranslator: ChengPairing: Nghiêm Hạo Tường x Hạ Tuấn LâmTag: Thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, HE HE HE chuyện quan trọng phải nói ba lần.Rating: T.BẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, XIN VUI LÒNG ĐỪNG ĐEM ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP.…
Trans fic chỉ tập trung 5 đứa Nguyên, Kiệt, Hàm, Hằng, Văn. 4A có chút bùng binh nhưng vẫn chủ yếu là 3 otp như tiêu đề. Tiếng Trung không tốt lắm, lần đầu dịch nên có thể không đúng hoàn toàn. - Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, mong đừng mang đi đâu- Không thích có thể lướt⚠️ Cảnh báo có H ở một số fic…
Tình yêu - lại là tình yêu. Tình yêu là cái gì chứ? Không phải nó chỉ mang lại khổ đau cho con người hay sao? Tại sao con người lại yêu? Tại sao lại vướng vào thứ rắc rối đó để rồi không tài nào gỡ ra nổi? Tôi không thích nó - nó từng làm tôi khổ, nó từng để lại những vết sẹo trong tim tôi - không phai mờ được. Nhưng tôi nào ngờ đâu: bản thân vẫn sẽ rung động trước một ai nữa. Tình yêu - một thứ cảm giác dai dẳng mà say đắm, ám ảnh mà cũng sâu sắc, cay đắng mà cũng ngọt ngào. Nó vừa thật đặc biệt vừa thật đáng sợ. Tôi ghét "yêu" hay nói đúng hơn là sợ "yêu". Tim tôi đã đóng băng trước mọi rung động, đã quá lâu. Tôi từng hứa với bản thân sẽ không bao giờ dính vào thứ cảm giác đó nữa. Nhưng nào đâu được... Bốn năm xa cách, không một chút liên lạc, lẽ nào thứ cảm xúc đấy vẫn có thể tồn tại trong tâm thức của cậu? Tôi không tin - nhưng nó là sự thật. Chúng ta đã lớn, đã trưởng thành - chúng ta đã khác. Vậy mà, ngày cậu quay về thứ duy nhất mà tôi không ngờ cậu sẽ nói nhất: "Tôi sẽ theo đuổi cậu đến ngày cậu yêu tôi hoặc yêu một ai khác thì mới thôi". Cậu vẫn chưa thay đổi nhiều nhỉ? Tôi có nên cố chấp mà bỏ lỡ một mối chân tình hay sẽ học cách yêu đây? Nhờ cậu cả vậy!…
đừng nói lời yêu,khi chưa dứt được người cũ.tác giả: tiểu hiên lườisố chương: ???thể loại: textfic, hiện đạiwarning: lowercase, sẽ có văn xuôi để lột tả cảm xúc nhân vật.…
author: carorieTình trạng: đã hoàn...Năm 2000, tại một bệnh viện nọ, có hai đứa trẻ lặng lẽ bên nhau.Họ gặp nhau không phải ở sân chơi, cũng chẳng phải ở trường học, mà là nơi người ta đến để tìm kiếm hy vọng mong manh giữa bệnh tật và đau đớn. Thế nhưng, chính tại nơi tưởng như chỉ có nỗi buồn ấy, một tình bạn đã nảy nở, một câu chuyện đã bắt đầu.Cô bé ấy nói rằng sau cơn mưa trời sẽ sáng. Cậu bé ấy thì chưa bao giờ tin vào điều đó.Nhưng đôi khi, chỉ cần một người tin thay cho cả hai...…
Link fic gốc: https://bitly.com.vn/cPelHTác giả: MiNguyn730 (nick watt) Đây là một fanfic mà mình rất yêu thích và đã được tác giả fic gốc cho phép chuyển ver. Một câu chuyện nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng không kém phần ngược tâm quằn quại. Thật sự cảm ơn cậu @MiNguyn730 nhiều lắm *thả tim*<3333. "Anh biết không Koon, em chẳng quan tâm ngày mai bản thân sẽ chết hay còn sống, em cũng chẳng cần biết tương lai là nước mắt hay nụ cười. Em đang sống cho hiện tại, em sống cho từng khoảnh khắc đang trôi qua; dù chỉ sống được một ngày, một giờ, một phút thậm chí là chỉ một giây cũng không quan trọng. Điều quan trọng là em đang ở bên anh, sánh bước trên con đường của em cùng anh và trong khoảnh khắc này em vẫn nhìn thấy khuôn mặt anh, nghe được giọng nói của anh, đôi tay em vẫn có thể chạm đến anh. Chỉ cần vậy là đủ"…