Là một tập truyện được viết dựa trên những người có thật xung quanh con tác giả với những đặc trưng về ngoại hình cũng như tính cách. Giống như kể về đời sống thường ngày xoay quanh con tác giả nhưng được thêm vào một số tình tiết không có thực .…
"Kimito, cậu không nhớ tớ sao?"Đã hơn một tháng kể từ khi giấc mơ về cô bé ấy ám ảnh tôi mỗi đêm.Cô bé ấy là ai?Tôi đang cố nhớ điều gì?**********Đây là truyện đầu tiên mình viết, thế nên có sai sót gì mong được các bạn chỉ bảo ạ!Trong truyện mình xin mạn phép sử dụng nhân vật Hatsune Miku - dựa trên Vocaloid Hatsune Miku của Crypton Future MediaVì mình còn nhiều việc học hành và các công việc khác, nên có thể việc update truyện sẽ hơi chậm trễ, mong các bạn lượng thứ.Chắc cũng chả ai đọc đến đây nữa đâu, thế nên... Enjoy! ^^…
Việt Nam trong bối cảnh hậu WWIII vẽ nên bức tranh sống động về sự kiên cường, đoàn kết và khát vọng tái thiết đất nước. Từ đống tro tàn, Việt Nam vươn lên mạnh mẽ, mở ra kỷ nguyên mới đầy hy vọng và thử thách.Liệu quân-dân Việt Nam sẽ phải đối mặt với những gì? Tương lai họ sẽ đi về đâu?-----------Vietnam in the post-WWIII context paints a vivid picture of resilience, unity and the desire to rebuild the country. From the ashes, Vietnam rose strongly, opening a new era full of hope and challenges. What will the Vietnamese army and people face? Where will their future lead?…
Jen Compone tìm được 1 cuốn nhật kí cũ khi dọn nhà kho của gia đình . Nội dung cuốn nhật kí là gì ? Thực ra nó thuộc về ai ? Bonus : sau phần mở đầu , mỗi phần sẽ là mỗi đoạn nhật kí được viết ^^…
Một câu chuyện nhỏ,ở một đất nước nơi xa xôi,về những nhịp tim vẫn đi tìm hơi ấm,thứ tình cảm trong sáng và câu chào "Tạm biệt" nhẹ nhàng như bông tuyết tinh khôi._________Tớ viết cũng khá lâu rồi,năm ngoái thì phải nhưng còn dang dở. Bây giờ tớ sẽ đăng những phần đã viết và viết tiếp phần sau~Lấy ý tưởng và cảm hứng từ bài hát "Snow Fairy Story" của Hatsune Miku (Vocaloid thuộc Crypton Future Media)…
Có người từng nói với tôi rằng: Chỉ cần kiên trì đi đến cuối con đường, anh sẽ thấy được ánh sáng của hy vọng. Lúc đó, tôi tin tưởng lời người ấy nói. Tôi vẫn tiếp tục hướng về phía trước và hy vọng mình sẽ thoát ra khỏi khốn cảnh hiện tại. Rồi một ngày, người đó không còn ở cạnh tôi nữa. Tôi hơi hụt hẫng nhưng vẫn không dập tắt đi niềm hy vọng. Tôi đi mãi, đi mãi không ngừng nghỉ. Cuối cùng, tôi cũng đến được nơi mình muốn. Nhưng chờ tôi ở cuối con đường lại không phải điều tôi hằng mong đợi. Lúc này, tôi mới chợt nhận ra, người đẩy tôi vào vực sâu tăm tối nhất lại chính là người đã cho tôi những lời khuyên năm xưa. Nhưng tất cả đã quá muộn, thời gian không thể quay trở lại. Hóa ra, ngay từ đầu nhện đã giăng tơ sẵng và chỉ việc chờ đợi con mồi của mình bước vào mà thôi...Link ảnh gốc: https://pin.it/JrX2rXhDesign bìa: Hoài An.…