cánh bướm gãy | volhar |
tơ tình như cánh bướm.bạch nguyệt quang của mọi nhà Hadrian Potter × giả nhân giả nghĩa tăm tối tàn bạo Tom Marvolo Riddle.…
tơ tình như cánh bướm.bạch nguyệt quang của mọi nhà Hadrian Potter × giả nhân giả nghĩa tăm tối tàn bạo Tom Marvolo Riddle.…
Đây là truyện dựa trên nội dinh của phim Hắc quản gia (kuroshitsuji) . Mình sai chỗ nào thì các bạn góp ý nha!…
Written in VietnameseAuthor: Thiên Thiên (@domishia)Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tớ. Chỉ có nữ chính là của tớ thôi (づ ̄3 ̄)づPairing: Charles Grey x Reader (Clara Phantomhive)Rating: K+Status: On-goingSummary: Tớ không có plot. Viết tới đâu hay tới đó à~ ráng dính với tớ nha! ╮(╯▽╰)╭Note: Tạm thời chưa có gì ≧◡≦…
Vui lòng đọc chương mở đầu cạu nhé. Có vài lưu ý và cảnh báo quan trọng toi sẽ để cập ở đó.Cặp Ship của truyện.•TomHar•DraHar•PanHer•GrinDum•....(Toi sẽ bổ xung trong tương lai.)…
Editor: Cáo XámHán Việt: Na cá bệnh kiều thị ngã đích nang trung chi vậtTác giả: Kiến Biên Thiên XuânTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , OE , Tình cảm , Vườn trường , Hắc ám , Đoản văn , Tỷ đệTag: Yêu sâu sắc, Vườn trường, Tỷ đệ luyếnTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Chử Lạc, Chử Hàn ┃ vai phụ: ┃ cái khác: Bệnh kiều, mê luyến, độc sủng, chữa khỏiMột câu tóm tắt: Bệnh kiều🐱 Vì bạn Cáo Xám đã edit 1 chương rồi và lâu ko thấy bạn edit nữa nên mình xin phép được reup lại văn án và chương 1 của bạn🐱 Một người mới non trẻ tập tành edit =))…
Cậu là Hanagaki Takemichi, một cậu nhóc vui vẻ yêu đời. Đôi mắt màu xanh của cậu, khiến người ta nhìn vào có cảm giác yên tâm. Cậu chỉ là một nhân viên bán đĩa CD ở một cửa hàng nhỏ bé. Nhưng tại sao.....tại sao cậu lại bị bọn hắn bắt lại, giam cầm cậu. Tước đi sự tự do vốn có của cậu. Bọn hắn yêu cậu, nhớ cậu nhiều lắm, tại sao câu lại nở quên đi bọn hắn chứ, TẠI SAO. Trong một lần cậu vô tình chứng kiến bọn hắn, chứng kiên bọn hắn tra tấn người yêu cũ đã làm tổn thương cậu. Cậu hoảng sợ vô cùng, bọn hắn thấy vậy càng phấn khích hơn.Lần đâu viết alltake nếu có gì sai sót mong mn chỉ. bảo.…
---Tên truyện: Tôi bị nhốt trong lồng của tổng tài TảThể loại: Đam mỹ, hiện đại, tổng tài bá đạo, chiếm hữu, giam cầm, H nhẹ - ngược nhẹ - ngọt sâu răngCouple: Tả Kỳ Hàm (công) x Dương Bác Văn (thụ)Tình trạng: Đang tiến hành Tả Kỳ Hàm luôn miệng nói yêu, nhưng lại nhốt Dương Bác Văn trong căn biệt thự sang trọng như nhốt một chú chim quý."Anh là của tôi. Em không được đi đâu hết, kể cả khi em khóc cũng phải nằm trong lòng tôi mà khóc.---#dammy #tinhcam #gongam #bao_nuoi #gay #he #chiemhuu #tongtai #congthu #vietnambl…
"Cha ơi, con đã về. Mà sao cha lại đi rồi...."Cp: Undertaker x Vincent Phantomhive (ngầm), Rion Iroha x Tic CrevanCó thể coi là ngoại truyện của [Tống mạn] Because we like.Warning: OocChúc mừng sinh nhật @Crevan_Gesso (11/11)…
"em lại ăn dâu nữa hả kang? em biết là anh không thích chúng mà""thì sao? chỉ là trái cây thôi mà"kang taehyun và choi beomgyu có một mối quan hệ có thể gọi là kẻ thù không đội trời chung. thỉnh thoảng họ rất vui vẻ với nhau nhưng sau khoảnh khắc đó họ như thể đang tẩn nhau vậy...một năm học mới bắt đầu tại trường đại học blue hour magic, người mới, bạn mới, những mối quan hệ mới... chuyện tồi tệ nhất có thể xảy ra là gì?…
"Chết rồi đi muộn rồi, thế quái nào mà lại gặp hội trưởng ở đây"…
" Long time no see, cunt "…
Văn án:Thế tử Bắc Trấn Hàn Lâm Phong, ở chốn kinh thành đã là một trò cười của đám vương hầu, lại cưới một nữ nhi bị mù của một thương gia làm chính thê, từ đó cam chịu, hành vi càng thêm phóng túng.Bệ hạ chỉ vào Hàn Lâm Phong đang mơ mơ màng màng trên yến tiệc, nói: "Xưa có An Lạc công chúa vui đến quên cả trời đất, nay có kẻ này là gỗ mục không thể chạm khắc được."Một đám mê muội Thế tử ở kinh thành đồng tình lên án mạnh mẽ: Đáng hận thay cho Thế tử gia phong lưu phóng khoáng mà lại bị một nữ tử mù tính toán, thành tựu như vậy mà nhân duyên lại không tương xứng!Đám phụ tá Thế tử nhao nhao rơi lệ: Tiểu chủ công! Ngài vì cơ đồ mà nằm gai nếm mật, thế nhưng lại còn phải chịu đựng khuất nhục cỡ này! Là chúng thần vô năng, không thể phân ưu cùng tiểu chủ!Manh nữ Tô Lạc Vân: Ừm... Xin mọi người đừng nên kích động, ta và Thế tử cũng chỉ là mua bán qua lại theo nhu cầu, đợi đến ngày ngài ấy đại triển hoành đồ*, ta sẽ tự giác nhận hưu thư rời đi.…
Một câu chuyện về tình yêu giữa hai con người tâm đầu ý hợp, bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một người khác. Nhưng khoan đã, cái gì được gọi là tình yêu? Là thoáng kinh diễm in đậm vào trí óc đến bao ngày tháng sau vẫn không thể quên được hay người bên ta sớm sớm chiều chiều từng khuôn hình cử chỉ đã in sâu vào trong tim? Từ bao giờ trong tim ta toàn là hình bóng của nàng vậy? Nàng tàn nhẫn như vậy? Không đợi ta đưa ra lựa chọn quay đầu lại sống với nàng trăm năm đầu bạc đã quyết tuyệt ra đi. Nàng vốn là người dứt khoát như vậy, hay ta đã tổn thương nặng quá nhiềuTruyện có ngược. Hãy cẩn thận…
Văn Khánh yêu Hiểu Như, Hiểu Như cũng thích Văn Khánh nhưng hiện giờ tình cảm biến thành sự ghét bỏ.Văn Khánh cho thể làm mọi thứ vì Hiểu Như nhưng cô cũng có thể hoàn toàn từ bỏ Văn Khánh vì mọi thứ cô có. - "Anh yêu em nhiều như vậy, em không lỡ quay đầu cho anh một ánh nhìn sao?". - "Tôi ghét anh...không là hận mới đúng".Hắn biết rõ câu trả lời sẽ thế nào mà, đây cũng không phải lần đầu tiên hắn bị khước từ. Đây có lẽ là nghiệp hắn phải gánh cho hành động của bản thân rồi.Nhưng cho dù vậy, Văn Khánh tuyệt đối không buông tay Hiểu Như.Hết đời này chỉ yêu mình Hiểu Hiểu thôi được không?…
Anh và cô là bạn ngồi cùng bàn suốt ba năm cấp ba. Đêm mưa hôm ấy, cô gặp lại anh , cứu anh khỏi đám người xấu. Cô đưa anh về nhà sống cùng. Cùng anh đón giáng sinh, cùng anh ăn tết ở quê cô. Rồi ngày nọ anh nhận được nhiệm vụ, anh là cảnh sát ngầm đã nằm vùng được 5 năm , cuộc đời anh chỉ toàn gai nhọn... thật sự không xứng để mở cửa cho cô bước vào . Anh đã hứa sẽ quay lại, nhưng anh đã thất hứa rồi , anh không quay lại , giờ đây chỉ còn cô tiếp tục giữ lấy ánh sáng ấy thay cho cả phần của anh…
1 bộ anine về bóng bầu dục hay nhất…
Gặp nhau vốn dĩ là cái duyên, duyên kiếp trước trùng phùng kiếp này, đó là điều không thể tránh khỏi.Nếu đã có duyên, thì tại sao không có phận bên nhau? Đời người trải qua vô số bụi trần, bao nhiêu đau thương mới có thể hạnh phúc. Nhưng cái đau đớn nhất ngăn cách tình yêu lại là thù hận.Giữa những con người yêu nhau, lại bị hận xen giữa. Có chăng nước mắt mới chính là cách an ủi bản thân?Nhân sinh như kịch, gặp nhau làm chi rồi tự hành hạ nhau. Giá như ngày đầu đừng gặp gỡ, đừng chìm vào ánh mắt thì đã không có cơ sự bây giờ. Giá ngày đầu đừng mang lòng yêu, mang trái tim thổn thức nuôi nấng từng ngày, thì đã sống bình an hết kiếp này.Nhưng cuộc sống làm gì có "gía như"? Cõi hồng trần này người qua lại nhiều, nhưng gặp nhau là số ít, nếu đã cho gặp nhau, ắt có nguyên nhân. Nhưng nguyên nhân không phải do ông Trời, mà do bản thân họ.Nhân Sinh nếu như lần đầu gặp gỡ, mỉm cười một cái rồi quay đi, thì chắc có lẽ chẳng phải là mộng mơ...…