#a little bit; jjk
một chút buồn, một chút vui.…
một chút buồn, một chút vui.…
Ảnh bìa không thuộc về tôi https://www.pinterest.com/pin/10485011622053830/ Các nhân vật cũng không thuộc về tôi , nhưng tính cách thuộc về tôi . Câu chuyện về một chàng trai trong quá trình tìm bạn bè .…
Mình edit để đọc thôi. Truyện thế nào thì mình không biết nghen. Nhưng mỗi chương mình sẽ edit hơn 3000 từ để đỡ lướt nhiều mất thời gian. Bây giờ mình chuẩn bị vừa đọc vừa edit đây.Ahihi mình lười viết phần giới thiệu lắm, cơ mà các bạn đừng lo vì mình chuyển sang tiếng Việt sẽ cố mượt mà nhất có thể, hiếm sử dụng từ Hán Việt (tại mình là con độc giả cực kì cực kì ghét truyện dịch sang tiếng Việt còn từ Hán Việt với viết ngược khó hiểu nên xách tay đi edit luôn). Thanks các bạn đã đọc nhaaaa…
về những cảm xúc của bản thân...cũng có thể là những phút ảo tưởng làm cho bản thân cảm thấy vui vẻ hơn, mình chỉ viết để đấy thôi hi vọng là sẽ không ai đọc được những dòng ngu ngốc bên trong.…
Có một Na Jaemin thương nhớ JenoCó một Lee Jeno cũng thương nhớ Jaemin…
Dear winterYou're almost better than chocolate... Almost.…
Câu chuyện dành cho một thằng bạn của tớ.... Tớ chỉ muốn nói với hắn ta rằng " Tks cậu nhiều lắm"…
và em đã học được cách đứng dậy. tất cả, nhờ có anh.…
Haizz, mệt mỏi quá ... Hửm tiếng gì thế ...Hả ... con ai đây ?( Drop Fic tạm thời )_______________________________Sản phẩm từ trí tuệ của mình, cứ thoải mái tới đọc và cảm nhận, mong các bạn không mang ra ngoài re-up hay biến nó thành tác phẩm của các bạn. Chân thành!Thuộc sở hữu của (송민연)/(황란이)…
"Nyanta và Pomeko - Ngay cả khi bạn nói rằng bạn tin tôi bây giờ, thì đã quá muộn. Không ai tin vào tôi. Đã quá muộn để nói rằng tôi tin bạn bây giờ. Bạn thời thơ ấu của tôi, chị kế của tôi và cô gái đeo kính cận hiện đang cố gắng làm quen với tôi. Tôi không quan tâm nữa. Hãy để tôi một mình. Đây là một câu chuyện tình yêu của một người đàn ông không tin vào bất cứ ai. Đây là một câu chuyện tình yêu bắt đầu bởi sự phản bội…
Tôi - một người bình thường lại vô tình có cùng tên họ với hotboy của trường ? Và từ lúc gặp thì cậu ta cứ luôn miệng gọi tôi là "Sếp". Câu chuyện cứ ngỡ sẽ tràn ngập tình bạn của đôi bạn trẻ thì đột ngột lại có sự xuất hiện của "Em họ"...p/s: Đây là truyện đầu tay của mình ạ. Dẫu vẫn còn nhiều thiếu sót nhưng mình rất vui lòng nếu có sự đóng góp tích cực của mọi người ạ.…
Chỉ cần người đó là Jeno Na Jaemin sẽ cực kỳ tin tưởng.Chỉ cần người ấy là Jaemin Jeno sẽ vô cùng dịu dàng…
hem có gì để mô tả hết ''-''…
Tên gốc: Thùy đích thanh xuân bất hoang vu/ 谁的青春不荒芜Tác giả: Thẩm Duy Biệt/ 沈唯别Thể loại: Thanh xuân vườn trườngEdit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬Nguồn convert: wikidth.netGiới thiệu: Thanh xuân có ai không hoang phí, và ai đã đi hoang phí thanh xuân của ai. Thanh xuân mỗi người đều không giống nhau, có bao nhiêu sắc màu, có bao nhiêu đần độn vô vị, chỉ riêng người đó mới biết.Cô, Thẩm Duy Nhiên, là một học sinh bình thường nhưng thanh xuân lại không giống những người khác, từ thời thiếu niên ngây thơ tới lúc trưởng thành, từ tình yêu tình bạn tới tình thân vĩnh cửu, mọi thứ đều là bi thương.Hoa đào nở là mùa tương ngộ, cánh hoa điêu tàn kia có lẽ sớm đã chú định bọn họ có duyên mà không phận. Ai là khách qua đường của ai, và ai sẽ vì ai mà dừng lại?P.s Trong truyện mình có dẫn theo link bài hát xuất hiện trong chương, các bạn mở wifi/3G/4G để nghe nha.…
"Jungkookie ngốc, ngoài miệng không nói thôi chứ tôi thích cậu muôn chết!"Fic được lấy cảm hứng từ bài hát "Darari" của Treasure 🐻🐰…
câu chuyện mùa hè của anh học trò đan nheo và em nhà quê pát chít [ lấy bối cảnh miền quê việt nam những năm cuối thế kỷ XX ]…
Một vài câu chuyện "nhẹ nhàng" dành cho hai người tớ thương yêu._Just for Yuta and Mark_…
tôi đi tìm em, người đang say giấc khi thời gian ngưng đọng…
"Yến Phương Nhi nàng ta lại muốn làm chuyện đồ bại với ta""chàng là phò mã ta lại không như thế với chàng?"…
This is a village in the 1970s, Guangyi Village, Yunze Township. The village is approximately five kilometers in radius, and there are 13 villager groups of 135 households with 1201 people. In May, the setting sun shone obliquely over the houses, bridges, and rivers in the village, as if covered with a soft layer of gold.A straight road runs through from a distance, and an eight-meter-wide bungalow stands prominently on the roadside. This is the Guangyi Village Cooperative. The door is a row of glass cabinets, displaying stationery, paper and other supplies. At the left corner of the cabinet, there are 70s signature snacks-ear ears, 2 knits per pound, no food stamps. This is the favorite of Guangyi Village children. In many cases, children between the ages of 3 and 15 can often be seen wandering in front of the counter of the cooperative, staring straight at the jar full of snacks.…