một cô gái đam mê làm biên tập viên, cô đã viết một câu chuyện tình cảm ngắn rồi bất chợt ngủ quên. Ngay sau đó cô bị cuốn vào chính câu chuyện chưa có hồi kết của mình và từ đó cô nảy sinh tình cảm với nhân vật trong câu chuyện và không biết nên quay về hay ở lại trong câu chuyện ấy. Đến ngày thành hôn cô bỗng lâm bệnh nặng và qua đời...…
Design Shop [By: Trà Chanh Chém Gió] Bạn có một tác phẩm truyện nhưng vẫn chưa có áo của nó. Hãy đến với team chúng tớ...Giúp bạn làm một tấm áo đẹp và phù hợp với nó. #ttt#trachanhchemgio…
Chỉ là tớ đột nhiên nhớ một bài hát ,nhớ 11 chàng trai ngày nào . Vì nhớ quá nên mới viết , vì thương quá nên mới đau . Spring Breeze - bài hát biệt ly…
Đã bao giờ bạn cảm thấy bất công cho nhân vật chính chưa?Xin lỗi, một câu hỏi kì quặc nhỉ? Để tôi đổi cách hỏi khác, bạn có từng cho rằng cái kết của một câu chuyện quá hời hợt không? "Sống mãi mãi hạnh phúc về sau" - bạn nghe có thấy lố bịch không chứ? Chúng ta đều biết "hạnh phúc" vốn không thể đi chung với "mãi mãi". Vì cuộc đời là một hành trình và hạnh phúc cũng chỉ là thứ niềm vui nhỏ khi ta tìm được chỗ nghỉ chân sau một đoạn đường khó đi. Sau tất cả, thời gian sẽ luôn ép ta phải cất bước. Chúng ta đã được biết kết cục của phản diện là bị đả bại, thế giới thì được bình yên. Vậy còn nhân vật chính? Anh ta sẽ làm gì sau khi "sống hạnh phúc mãi mãi về sau"? Câu trả lời chính xác ngay cả tôi cũng không biết. Nhưng tình cờ thay, tôi có một người bạn có thể giải đáp thắc mắc đó cho chúng ta. Cậu ta đến từ một câu chuyện rất cũ... và rất mới.…
8 năm tròn trong cô nhi viện. Diệp Tiểu Bội chưa bao giờ ngưng muốn cảm giác được người khác yêu thương là gì. Tình cảm ba mẹ là gì, cô bé vẫn mãi không bao giờ có thể tưởng tượng rằng, cô vẫn còn có khả năng được người khác yêu chiều như bao bạn nhỏ đồng lứa tuổi. "Bé con, về nhà với ta. Ai cũng sẽ yêu thương chăm sóc con, ta sẽ cho con tình thương cha mẹ như những đứa trẻ khác đang có"Diệp Tiểu Bội ngơ người nhìn người đàn ông rơi vào độ tuổi 40 mỉm cười trìu mến nhìn cô bé. Một cảm giác lạ lẫm bỗng tràn ngập cả trái tim rộn rã. Những giọt nước mắt không hề nán lại không giây nào, từ từ chậm rãi rơi tự do xuống dưới mặt đất lạnh giá. Cứ tựa như một cảm giác ấm áp đã sưởi ấm trái Tim lẫn tâm hồn cô bé. "Vâng, con cảm con người"9 năm sau"Anh hai....." cô khóc thút thít "em sợ đau lắm cơ...." "Mẹ nó, khốn khiếp....thằng khốn đó bỏ thuốc anh""Anh hai...." cô bé sợ hãi, nhắm chặt mắt lại"Đừng gọi anh..là anh hai nữa" Cứ như anh là kẻ biến thái í. "Anh là chồng em" Giọng nói nhẹ nhàng như ly rượu trầm áp của anh áp sát vành tai cô. Đôi tay hư hỏng ấy cứ đang mò mẫn tìm kiếm bầu ngực mềm mại của cô trong bóng tối.…
Cô một du học sinh Trung Quốc và anh một soái ca lạnh lùng người Trung Quốc. Chuyện tình yêu giữa 2 người khác quốc gia này sẽ như thế nào thì mọi người đọc truyện để biết nhé. Đây là truyện đầu tay có gì thiếu sót mọi người bỏ qua. Mình viết vì đam mê, và mình rất thích tưởng tượng nên mình mới quyết định đem sự tưởng tượng của mình vào truyện .…