Hoàng hôn buông xuống nhuộm màu thành phố. Không phải màu đỏ hay cam. Từ nơi xa, sắc hồng bao phủ. Tôi nhìn vào cửa kính của một cửa hàng bất kỳ nằm giữa phố. Tôi thấy tôi, thấy em. Thấy sắc hồng rớt lại nơi đáy mắt như ngọt ngào tình tôi, mãi không phai nhạt. * Mặc dù cái mô tả rất chi là sô - đíp. Nhưng mà cái nội dung bên trong thì không có đảm bảo đâu nhé! *…
Một câu chuyện rời rạc về một cặp tình nhân, về những con người có trái tim màu đỏ như tuổi trẻ mộng mơ. Qua bao năm, bao biến cố, ai cũng có cái kết xứng đáng của mình.Cuộc sống, thế này rồi thế khác, nhưng điều ta luôn ghi nhớ, đó là phải giữ lấy trái tim và tấm lòng tươi sáng, để mãi mãi trẻ trung như bây giờ :)Truyện hơi hư cấu :3 cám ơn nếu bạn theo dõi…
Tình yêu đôi khi không phải là tất cả, có những lúc chính vì tình yêu đó mà ta phạm phải sai lầm. Tại nơi đây chẳng tồn tại cái gì gọi là niềm tin thực sự, ẩn sâu trong đó vẫn luôn có một chút gì đó dối trá, lòng tin tại đây chính là con âo hai lưỡi, hãy cẩn thận với tất cả mọi người xung quanh, kể cả người thân cận nhất.--------------Về nội dung đơn giản thôi, nên là vô truyện thì biết nhé mọi người!…
Truyện kể về Vũ Cát Tường - một cô gái xinh đẹp và lương thiện. Nàng vốn đã có một mối tình đẹp với người thương, định sẵn là sẽ lấy chàng làm phu quân. Nhưng nàng lại bị phu nhân Ngọc Lan gài bẫy và cuối cùng buộc phải nhập cung. Cũng từ đây - những biến cố kinh hoàng ập đến nàng. Nàng bị hàm oan và bị tống vào lãnh cung. Nữ chính giờ đây mới hiểu rằng, sự nhân từ đối với kẻ thù chính là con dao đâm chết chính mình. Liệu cô sẽ trả thù những kẻ đã hãm hại cô như thế nào? Sự đáng sợ của ma thuật đen, tà chú, những xác chết đội mồ sống dậy và những linh hồn gào thét trong đêm tối, nhưng thứ đáng sợ nhất liệu có phải ma quỷ hay chính là lòng người?? Tất cả sẽ có trong truyện. Lưu ý: Toàn bộ tình tiết trong truyện đều là HƯ CẤU.…
Ngày tôi chạm vào cậu, cũng là ngày cậu nhẫn tâm từ chối tôi. Ngày em biết mình thích anh, cũng là ngày em mỉm cười vui vẻ tác hợp anh và người ấy. Ngày tôi biết mình thích em, nhưng người em yêu lại là người con trai ấy, em đã không biết tôi đau khổ đến mức nào. 4 con người, hai chuyện tình. Ngày mọi thứ được sáng tỏ, cũng là ngày những ngày tháng đau khổ phải chấm dứt? Liệu có phải như thế chăng.…
" cầu vồng chỉ xuất hiện sau cơn mưa nó cũng giống như cầu vồng là Jungkook chỉ xuất hiện đằng sau một cơn mưa dai dẳng là Taehyung " " chỉ có cầu vồng ngập sắc đó mới khiến cơn mưa trở nên dịu nhẹ đi cũng giống như là chỉ khi bên cạnh Jungkook tâm tình Taehyung mới trở nên nhẹ nhàng " " rồi sẽ đến ngày cơn mưa ghét bỏ cầu vồng cũng giống như cách mà Taehyung ghét bỏ Jungkook vậy!!" " mưa và cầu vồng ? "…
- Thể loại: Hiện đại, Thầm mến, HE- Người dịch: ALin- Độ dài: 42 chương chính truyện + 4 chương ngoại truyện- Văn án:Cuộc đời này, ngay cả một lần gặp mặt cũng là mong ước hão huyền.Bao năm tháng đã qua, liệu chúng ta có thể bù đắp được không?"Nếu như có thể, em sẽ dùng trọn đời trọn kiếp để nhớ về anh.""Câu trả lời này, anh sẽ dùng thời gian trọn đời trọn kiếp trả lời em."…
Bố mẹ Hà Chính Trực luôn quan niệm tên sẽ vận vào đời, vì vậy mới đặt cho anh một cái tên khảng khái. Bố mẹ Trần Thanh Quan lại mê thơ của Bà Huyện Thanh Quan, mong muốn con gái có thể là một người tình cảm, tinh tế và khí phách. Chính vì ý nghĩa của hai cái tên đó, người lính biên phòng và cô sinh viên tình nguyện lại cảm thấy tò mò về đối phương, và dần dà trong họ, một thứ tình cảm lãng mạn dần nhen nhóm...…
Tác giả: Bảo hà Thể loại : Hoán đổi linh hồn, hài, showbizNội dung: Cô là cô gái bình thường, ngoại hình cũng được, chỉ là gia cảnh có chút đặc biệt bố là pháp sư trừ tà, mẹ bói taro, sự kết hợi của hai pháp sư đông tây kết hợp ra cô con gái không hiểu sao lại vô cùng xui xẻo, nuốt nước bọt cũng bị sặc . Hắn là người cực kì may mắn, may từ trong trứng nước, sinh trong nhà giàu, đẹp trai, có tài ăn nói, thông minh, đi trên đường bị xe tông mà người lái xe bị thương. Không hiểu vì lý do gì mà hai kẻ chả liên quan một ngày sáng bình thường hai người tỉnh dậy trong thân xác của nhau gây ra một đống chuyện dở khóc dở cười.…
"Tám năm xa cách, tôi tưởng sẽ không gặp lại Hạ nữa cho đến ngày cô trở thành người thuê phòng trong nhà tôi. Một người hướng ngoại, một người lạnh lùng.Chung một mái nhà, chung những khoảng lặng.Những cảm xúc cũ tưởng đã tắt lại bắt đầu sáng lên lần nữa."Một tập truyện dựa theo motif là nhật ký của Khôi sẽ mang đến cho bạn một góc nhìn của cậu trai trẻ và cảm xúc thuở thiếu thời với sức sống của niềm tin yêu.…
đây là những phiên ngoại ngắn của cp Hàn Cố trong Nhất Túy Kinh Niên mà Thủy Thiên Thừa up trên weibo, vì phiên ngoại Vương Phi có người làm rồi nên mình sẽ dịch phiên ngoại:1. kỳ nghỉ năm mới2. họp thường niên 20183. đế quốc giải trí Tống thị đưa vào vận hành (đã có người làm nên thôi ạ)bản dịch được up trên watt, wp của mình và page Hàn Cố Minh Nguyệt, Đoạn Túy Trầm Ưu. không repost ở đâu nha mọi người!artist: 代喝可乐 on weiborepost art with permission…
NVC: lee taeyong x kim doyoung( hoạ sĩ ẫn danh x ca sĩ mới nổi )NVP: na jaemin x huang renjun, và một số tv khác trong nct Ngoài trời đang đỗ cơn mưa lớn , như chúc hết những nỗi buồn trong lòng Kim Doyoung. Cậu buồn khi cậu đã đạt được danh vong mà cậu luôn ao ước bao năm nay nhưng lại mất đi tình đầu của cậu.truyện do chính tớ viết và được lấy ý tưởng từ nhiều nơi như phim ảnh hay truyện mà tớ đã đọc qua nên mong mọi người thông cảm nếu có nhiều phần nó có nội dung giống nhau nhé.truyện chỉ đc đăng tải tại nơi này thôi nếu mn muồn làm gì thì hãy xin phép tớ trước nhé…
Em đến bên tôi ngày hoa nởKhóm lửa trong tim bỗng tuôn phừngPhớt sương trên mi hàng óng ánhThứ em mong chờ là đây chăng?Không, em rằng mình lo lắngHạnh phúc, tương lai cho đời tôiRằng em mong sớm mai mình hẹn ướcDưới bóng hoàng hôn ta thành đôi.Ngả người nương vai em trĩu nặngLòng tôi cặn phủ chốn bi aiEm sẽ nghe khi thì thầm nho nhẻVầng dương thỏ thẻ hoá làn troMặt trời hỡi mặt trời toHừng quang nhảy nhót phủ đầy bóng ai. Liệu ánh dương khất nay mai?Hồn tôi chết bảy, người rời cất đi...Hỡi tình si nhạt mơ màngNhư thiêu thân với lửa ghì nóng rangLửa tình ta giữa bạt ngànTâm dang dở, tìm bảy phần hồn xácBa phần kia nửa hoá lụi tàn.…
Siêu năng lực.Một thứ mà con người luôn nghĩ nó không tồn tại nhưng đôi lúc họ vẫn mãi đắm chìm trong nó hơn hết.Một người không có gì đặc biệt về tất cả. Nhưng Kim Jeong, 17 tuổi, lại trở thành một nhân tố hết sức "đặc biệt". Mọi rắc rối đều bất ngờ ấp đến, đe dọa đến mạng sống và gia đình của cô. Liệu rằng cô ấy có thể cứu được gia đình và những người xung quanh hay không?Kim Jeong cùng nhóm bạn của mình sẵn dẫn dắt độc giả theo suốt cuộc hành trình của cô nàng. Bên cạnh đó là diễn biến của cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, khi cái ác đang dần nắm giữ mọi lợi thế và biến thành lãnh địa riêng của chúng và cái thiện không đủ mạnh để chống lại thì liệu có một thế lực khác can thiệp vào hay không?…
Something's gotta give, something's gotta breakBut all I do is give, and all you do is takeSomething's gotta change, but I know that it won'tNo reason to stayIs a good reason to go.Từng câu hát như từng vết cắt, khắc sâu vào nỗi đau trong lòng, chực chỡ vỡ vụn A story by: Dzim // CreamyDreamWordpress: https://tacreamydream.wordpress.com/2018/07/14/johnten-somethings-gotta-give/Vui lòng không mang truyện của mình đi khi chưa hỏi ý kiến. Và giờ hãy cùng nhau đọc nào~~…
Tác giả : Diệp Lạc Vô TâmEditor : Voi ( it's meee )Nguồn tác phẩm: http://lilicious14.wordpress.comVương Nguyên , từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, cả cuộc sống của cậu chỉ biết có anh, cần anh, theo anh, vì anh... Nếu đó không phải là tình yêu, phải chăng Vương Nguyên sẽ không cần đau lòng thêm nữa? Khi nhận ra tình yêu trẻ thơ của mình đối với anh chỉ là gánh nặng, cậu đã quyết định buông tay, rời xa sự che chở, ấm áp của anh. Nếu hạnh phúc của cậu phải đánh đổi bằng sự chịu đựng của anh thì có lẽ cả đời này Vương Nguyên không cần thứ hạnh phúc xa xỉ ấy nữa.Vương Tuấn Khải, từ năm 14 tuổi đến năm 32 tuổi, từ lúc nào mà thứ tình cảm cưng chiều, che chở của người anh trai với em trai đã biến thành những cảm xúc khó kiểm soát? Anh vẫn nghĩ rằng cậu bé con của anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là tình yêu, còn quá nhỏ để đánh đồng sự dựa dẫm ấy là thứ tình cảm thật sự, chỉ cần đợi đến khi cậu tìm thấy tình yêu thực sự ở một người khác thì tình thân giữa họ vẫn là một mối dây liên hệ không thể tách rời.Anh đã đợi, đợi từ khi Vương Nguyên 8 tuổi đến khi cậu 15 tuổi, đợi đến khi Vương Nguyên nản lòng thoái chí mà buông tay, lúc ấy anh mới nhận ra chính mình mới là người không hiểu tình yêu là gì? Nếu nỗi nhớ nhung khi xa cậu không phải là tình yêu, nếu sự cô đơn bao trùm khi thấy cậu bên người khác không phải là tình yêu, có phải Vương Tuấn Khải sẽ không thấy đau đớn như thế?*Lưu ý : Truyện này edit lại chưa được sự đồng ý của tác giả vì ở tận bên Trung Quốc cơ mà nên pls đừng mang ra bên ngo…