✨Tác giả: weihuabinggan89019 @lofter✨Link gốc: https://weihuabinggan89019 . lofter . com/post/31e49171_1c9a93c6c✨Edit: Chanh✨AllJun 7Dream✨"Nhà không phải chỉ một nơi để ở, mà được ở với chính những người ta yêu thương, đó mới là nhà."✨Fic edit đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không chuyển ver hoặc mang đi bất kỳ đâu.…
Thông tin truyệnTên: Mẹ tôi mới có 18 tuổi ( Ngã ma tha tài 18 tuế)Tác giả: Mộc Diễm ChiEditor: Penallral - Xu ( cả hai cái tên đều là mình, gọi gì cũng được, hoặc gọi Pen cũng được)Số chương: 167 chương (cả chính văn lẫn ngoại truyện)Trạng thái convert: Đã hoànTrạng thái edit: Dự định bò trong năm nay (2023), đã có văn án (Chương 1 sẽ có trên wattpad)Nguồn convert: Wikidich (trong lúc edit chuyển ngữ sẽ có tham khảo bản tiếng hán của web trung và sự hỗ trợ của các công cụ dịch như gg dịch, từ điển hán việt hanzii.net)---------Mọi người vào truyện xem văn án nha (^^)…
Tiếp phần hai của mảnh kí ức này :))) Nói chung đợt này viết nhiều nhiều chút bù cho phần hai, Ryo-chan của chúng ta đã tỉnh lại rồi đấy. Mừng chưa!!!…
Những đứa con của thế giới được [MẸ] gọi về họp gia đình, địa điểm chỉ định lần này là Tokyo Revenge.Trong khi mọi người sôi nổi chọn bạn đồng hành thì người được chọn lại không biết gì hết. Vẫn ngang nhiên hăng máu mở ra đại chiến giữa TOUMAN II & KANTOU MANJI.[...]" Xin hỏi ở đây có người nào tên Hanagaki Takemichi không?" " Sao lại có một thằng nhóc tiểu học ở đây vậy! Coi bộ đồ kìa, chỗ này không phải nơi nhóc nên đến đâu, về đi""Đây là đồng phục của Karasuno đó! Cực ngầu hiểu chưa! Còn nữa, tôi không phải học sinh tiểu học!"" Này này, đừng ức hiếp con nít vậy chứ "" Hả mày-"lời chưa kịp xuất khỏi mồm đã bị đá bay, người đá là... TO BE CONTINUE…
có những người bước qua đời ta nhẹ như một cơn gió,đến khi quay đầu lại, gió đã kịp hóa thành mùa cũ.thanh xuân của tôi không có tiếng pháo hoa,chỉ có nắng đổ nghiêng qua ô cửa lớp học,có mùi phấn vương trên tay áo,và có một ánh nhìn tôi chẳng bao giờ dám chạm.người ấy ngồi sau lưng tôi,khoảng cách chỉ một hơi thở, một tiếng ghế khẽ dịch,nhưng lại xa đến mức cả đời này cũng chẳng thể đến gần.tôi nhớ những buổi sáng ướp sương,ánh nắng lặng lẽ rơi xuống vai áo trắng,những ngày mưa vương, gió len qua khe cửa,và trái tim tôi - run rẩy trong những điều nhỏ nhặt chẳng ai để ý.tôi đã từng nghĩ, chỉ cần im lặng đủ lâu,cảm xúc ấy sẽ tan đi như khói.nhưng càng im lặng, nó càng thấm sâu,như cơn mưa rơi mãi xuống một vết nứt trong lòng.có lẽ, không phải ai cũng cần biết mình từng được yêu như thế nào.bởi đôi khi, một ánh nhìn thôi,đã đủ để người khác viết nên cả một thanh xuân.…
Tình yêu không phải một bài toán, càng không thể chứng minh bằng định nghĩa.Thế nhưng anh biết rằng, đời này nếu thiếu em, chắc chắn không ai có thể là lời giải đúng.------------------NO REUP ALLOWED IN ANY WAY.…