💡Tác Giả : Bae + Judy 🚫sức khỏe : ổn định , lâu lâu được nạp muối nên đôi khi mặn chát như nước biển 😂❌Tên Truyện : " 1000000000💲💲"❌Nhân vật chánh : có 2 người ❌Nhân vật phụ : rất nhiều người ❌không có H nha . phải trong sáng :)))))) tin tui đi ❌ Nếu các bạn tin tui là không có H , H nhẹ gì đó thì hãy qua trang của tui tham khảo truyện : NUÔI ĐỂ " ĂN" của anh Yun Muối và anh Chan 😈😈bạn sẽ biết thế nào là nghệ thuật sẽ tranh đương đại , H có muối và con tác giả không có khả năng viết H 😂❌ Đọc tới đây là kết rồi . rãnh háng nên viết thêm :)))))))))))))))))))…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…
Tác giả: liuesNhân vật: JingYuan, LuoCha (Cảnh Nguyên, La Sát), và những nhân vật khác trong HSR làm cameo...Thể loại: Cổ trang, Hành động, Trinh thám, Tình cảm....Bìa truyện: https://weibo.com/2619217964/N7qgS7t9wDò mìn từ tác giả:- Tác giả đam mê Cường x Cường - Tuyến tình cảm khá là chậm, nhưng vờn nhau thính nhau lung tung là chuyện hàng ngày- Đấu trí, đấu sức, đấu gan, cái gì cũng đem ra đấu, thường xuyên hành nhau lên bờ xuống ruộng theo đúng nghĩa luôn- Mưu tây, mưu ta, mưu này rồi mưu kia, vài tầng mưu mô chồng lên nhau, nên xin đừng sớm tin tưởng, lừa tình loè người cả đấy =(((- Nếu có thể tui sẽ cố gắng 1-2 tuần 1-2 chươngNotes: Do bối cảnh bộ truyện nên bộ này xin phép được sử dụng tên tiếng Hán của nhân vật. Được đăng duy nhất trên wattpad. Vui lòng không đem đi nơi khác. Xin chân thành cảm ơn, chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ ^^…
"Vương Sở Khâm, em thích anh. em cho phép anh làm bạn trai em đấy !""hâm à ?"Vương Sở Khâm liếc nhìn cô gái nhỏ trước mặt, lạnh lùng đáp trả rồi lách người lướt qua. Tôn Dĩnh Sa tròn mắt nhìn anh bỏ đi, nghiêng đầu."cơ hội tốt thế mà lại bỏ qua. thôi để em cất hộ anh nhá, để dành lần sau cũng được."...lower case (tên riêng vẫn viết hoa)- high school AU -HE…
au: redamancy0112" Minjeongie ah...cậu có tình cảm với tớ không? dù chỉ là một chút..." " Tớ không biết, tình yêu của tớ vốn vẫn nguyên vẹn như thế. Kể từ khi cậu nhìn tớ mỉm cười, từ giây phút ấy tớ đã không đặt ai vào mắt mình rồi!"…
Nhiều năm gặp lại. Tên nhóc từng "cưới" tôi, lùn hơn tôi, luôn gặp tôi trong giấc mơ. Bây giờ?1m86Đẹp trai - đúng gu"Thiếu gia" đời thựcCòn là chuyên Toán !??????Tôi phải làm sao đây !?…
những mẩu ngắn rời rạc, đứt quãng, không đầu không cuối. đôi lúc cũng có chút liên quan đến nhau...lowercasengọt only :V đây không phải là thế mạnh của tui but tui sẻ cố :VHighest Rank : #1 tag #619 (19/1/19)…
Thuỵ Khúc Hữu Ngân PhiếuChuyện cưới vợ, trong mắt nhiều người, chỉ là thú vui quái gở của Chúc Ngộ Thanh - ví dụ như "đỡ tay" cho cậu em họ, chơi trò thiếu gia giàu có cứu cô bé Lọ Lem.Ngay cả chính Vãn Gia cũng nghĩ như vậy, thậm chí còn nảy sinh ý định ly hôn.Ngày hôm đó, cô mang theo đơn ly hôn đến công ty tìm Chúc Ngộ Thanh, đứng ngoài cửa lại nghe bạn anh trêu chọc:"Nếu thật sự động lòng thì nuôi làm tình nhân là được rồi, sao còn nhất quyết cưới cô ấy?""Cứu Lọ Lem gì chứ?Rõ ràng là muốn cô ấy tới cứu vớt thằng độc thân như tôi."Chúc Ngộ Thanh khẽ nheo mắt, giọng nói mang theo ý cười.Vãn Gia ôm bản thỏa thuận, lén nhón chân rời đi. Về nhà, cô lại lặng lẽ nhét nó vào máy hủy giấy.Không ngờ vài ngày sau, cô bị Chúc Ngộ Thanh gọi vào phòng làm việc.Người đàn ông ngẩng cằm, chỉ vào bản đơn ly hôn đã được dán lại trên bàn:"Cũng gan đấy, Tống Vãn Gia, còn muốn ra đi tay trắng?Chơi chán tôi rồi, định quay lại với người cũ à?"Vãn Gia có chút hoảng, đành cứng đầu nói:"Em sẽ không ăn lại cỏ cũ, anh biết mà."Nghe vậy, Chúc Ngộ Thanh chợt sa sầm mặt, rút lại tay đang định cầm bút ký -Nếu thật sự ly hôn, thì anh lại chính là "cỏ cũ" rồi.Thế là, ngay cả cách dọa cô cũng không còn nữa.Anh đúng là... vô dụng thật.…
cp chính : La Nhất Châu × Dư Cảnh Thiêncác cp phụ : Hoài Vỹ × Diệc Hàng, Tinh Tinh × Quan Hữu. La Nhất Châu ông trùm trong thế giới ngầm lần này lại gục ngã trước Dư Cảnh Thiên điệp việc của tổ chức đối thủ sao? " 𝘩𝘢𝘺 𝘭à 𝘦𝘮 𝘲𝘶𝘢 𝘤𝘩ỗ 𝘵ô𝘪 𝘭à𝘮 đ𝘪, 𝘮ườ𝘪 𝘤á𝘪 𝘮ạ𝘯𝘨 𝘵ô𝘪 𝘤ũ𝘯𝘨 𝘤𝘩𝘰 𝘦𝘮 " " 𝘤𝘢 𝘤𝘢 𝘢𝘯𝘩 đã 𝘵𝘳ú𝘯𝘨 𝘵𝘩𝘶ố𝘤 𝘤𝘩ư𝘢 đó? "" 𝘵𝘳ú𝘯𝘨 𝘳ồ𝘪, 𝘵𝘳ú𝘯𝘨 𝘵𝘩𝘶ố𝘤 𝘵ì𝘯𝘩 𝘺ê𝘶 "…
rêver(v):mơ mộng-"Chừng nào thì em sẽ hết yêu anh?"-"Em sẽ không bao giờ hết yêu tôi đâu, trừ khi tôi không tồn tại trên thế giới này"Thể loại: POVMô tả :Mỗi chương là một chủ đề,ở đây chỉ có vài mẩu truyện nhỏ~…