Chủ yếu là về mặt trăng và mặt trời. Tiến độ xem chừng sẽ chậm như rùa bò vì tác giả cần cập nhật thêm kiến thức về thiên văn học. Và cũng chính vì tác giả thiếu kiến thức về thiên văn học nên mong bạn đọc hãy đọc với tâm trạng vui vẻ, không nặng nề chuyện đúng sai về mặt lí thuyết nhé. Như thường lệ, no beta we die like men 🫡…
ĐIÊN TÌNH - HEESUNSUNKITác giả: Lười Sunoo: " Đi theo tôi làm dell gì. Rảnh à "Heeseung: " Chúng tôi cùng đường nên đi theo "Sunoo: " Cùng đường?! "Sunghoon: " Đúng chúng tôi có nói điêu đâu "Sunoo: " Thế ba người đi đâu "Riki: " Đi tới trái tim anh "Heeseung > Sunghoon = Sunoo > Riki ( Ni-ki ) Ngày viết: 12/12/2025Ngày end:Truyện học đường, xuyên không và có nhiều yếu tố hài hước🚫 Không Copy🚫 Không Toxic 🚫 Không Báo Cáo 🚫 Không áp dụng lên người thậtCó H, Có chửi tục và có quà tặng cuộc sống…
─ Aurora Borealis ─ @plut0ry105 (tô) ─ nhưng không thứ gì tồn tại được mãi, những khoảng thời gian ấy đã dần bị quên lãng khi cả hai bước vào thế giới của người lớn, phải học cách chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình, cứ thế mà mối tình vốn mặn nồng lại đang dần nguội lạnh.─ December 24, 2024 ─…
Một chút trẻ trâu (và dễ thương) dành cho NikiNoo.Series oneshot/shortfic, slice of life, fluff, soft, 5+1 things (maybe).Viết bởi manhh (@KtotheBin) và cá (@axetylen_chch)…
em cứ ngỡ rằng mọi thứ về anh đã chẳng còn tồn tại trong tâm trí emnhưng thế giới xung quanh em, tất thảy mọi thứ đều mang dáng dấp của người em yêu nhất trên đời…
"Rồi việc gì cũng đến tay tao!"Về Jake, Nhà Kiến Tạo và những pha kiến tạo để đời của anh ấy. hay,Năm lần Jake hỗ trợ Riki ghi bàn, và một lần Riki tự sút thủng lưới mà không cần đến người trợ thủ đắc lực.…
" Vở kịch nào cũng có lúc kết thúc anh à, hạ màn được rồi đấy Park Sunghoon ""Từ bao giờ em thích quản lí cuộc sống của tôi vậy""Tâm đã chết xin lỗi cũng vô ích."Vài mẩu truyện nhỏ kết thúc bằng SE…
LƯU Ý: TRUYỆN CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ NÊN MỌI NGƯỜI ĐỪNG RECOMMEND NHÉ!Tác giả: Nhập LoạnTruyện Beta Này Quá Cá Mặn kể về Beta Kim Sunoo, một người cực kì bình thường, không có gì nổi bật, học tập cũng thế, sinh hoạt cũng thế.Có điều Beta này thật sự quá cá mặn, cảm giác như cậu ta không bao giờ ngủ đủ, người thiếu tinh thần, dù là ngồi hay đi đứng cũng chẳng mấy tập trung và tỉnh táo.Cậu ta có một người bạn từ nhỏ, thân thiết gọi là trúc mã, tên Park SunghoonSunghoon là Alpha xuất sắc, thành tích tốt, vẻ ngoài đẹp, luôn đứng nhất khối.Khai giảng lớp mười chưa lâu, Sunghoon đã nhận được thư tình của hoa khôi Omega toàn khóa.Sunoo dựa vào lưng hắn, mở to đôi mắt hoa đào thường xuyên mệt mỏi rã rời, ghé sát tai hắn, kỳ quái bảo: "Sunghoon, lại nhận thư tình à".Tai Sunghoon nóng bừng, giơ tay nhẹ nhàng ấn đầu cậu, nói: "Yên nào".Thụ có tính cách hơi buồn buồn, cá mặn, cũng hơi ngông cuồng, chuyện vườn trường, tình yêu đến từ hai phía, kể mấy câu chuyện sinh hoạt hàng ngày.Không cổ vũ chuyện yêu sớm nên công thụ trước 18 tuổi không yêu đương~~~…
Sunoo - cậu con út nhà Kim - đẹp như vệt nắng cuối cùng đọng lại nơi khóe mắt trước khi ai đó chìm vào giấc ngủ. Em sống ở đây từ nhỏ, lớn lên giữa những vòm nho, bụi hương thảo, và tiếng mẹ cười trong bếp mỗi sáng. Homestay của nhà em, vốn là căn biệt thự Địa Trung Hải cổ, đã đón không biết bao nhiêu vị khách trốn khỏi đô thị để tìm lấy vài ngày yên tĩnh. Nhưng hôm nay, thứ em đang chờ - không phải là khách. Là gì thì chính em cũng không rõ. Có thể là một ánh mắt, một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu, hoặc một thứ cảm giác không tên vừa thoáng qua buổi trưa, khi em đọc dòng chữ: "Khách mới tới chiều mai."Và rồi - chiếc xe đen dừng lại.Sunghoon bước xuống. Ánh nắng nơi đây không làm hắn chói mắt, nhưng lại làm mọi thứ trở nên... lộ rõ. Cái bóng của hắn trải dài trên lối sỏi trắng, trong khi đôi mắt vẫn giữ một sự cảnh giác kín kẽ. Không ai biết tại sao hắn chọn nơi này để ở ba tháng - chỉ có hắn biết. Và có thể, sớm thôi, Sunoo sẽ biết.Khi hai người chạm mắt nhau lần đầu, dưới ánh sáng của một buổi chiều dịu êm và mùi bạc hà trong gió, không ai nói điều gì rõ ràng. Nhưng cái nhìn ấy - đôi mắt cáo cong cong lúc cười của Sunoo, và sự chững lại thoáng qua của Sunghoon - đã đủ gieo mầm cho một điều gì đó sẽ không dừng lại dễ dàng.Từ đầu ấy...là gió.là nắng.là một ly nước chanh bạc hà pha đúng lúc.là một ánh mắt không thể rời đi.là một cuộc chạm khẽ tưởng chừng vô tình nhưng đã tới tận nơi sâu nhất.Và câu chuyện bắt đầu...nhẹ như tiếng dép espadrilles cọ vào lối sỏi trắng,nhưng sẽ d…
warning: textfic, lowercase, teencode ⭕── .✦── .✦── .✦── .✦── .✦── .✦đêm về nằm bối rối, ngại ngùng không thôilỡ mai gặp nhau phải làm sao?anh chẳng biết được đâuu…