Mất hết tất cả, gia đình, công ty, tài sản, Châu Hải Ân từ cô gái có tất cả thành người trắng tay... Cuối cùng cô phát hiện nhà cô bị đối tác làm ăn hãm hại nuốt trọn. Cô quyết tâm trả thù lại cho gia đình mình!…
"Khoảnh khắc đó, khi anh nói anh vẫn luôn ở đây, bỗng dưng trong lòng có một nỗi mong chờ không giải thích được.Vì có anh, nên đã bắt đầu mong ngóng về tương lai"From Nguyện to Bánh with 💚❤.…
Nơi đây lưu giữ những khoảnh khắc hỉ nộ ái ố trong cuộc sống của Vương Tiêu. Tôi viết cho bạn đọc, chúng ta ngày càng yêu hơn hai nam nhân bảo bối này...…
"Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử." "Bỉ ngạn hoa, một ngàn năm hoa nở, một ngàn năm hoa tàn, hoa lá vĩnh viễn không gặp nhau. Tình bởi vì nhân quả, sinh tử do duyên định sẵn." "Bỉ ngạn hoa, vô sanh vô tử, vô khổ vô bi, vô dục vô cầu, là thế giới cực lạc quên hết thảy đau thương." "Bỉ ngạn hoa, thoát khỏi tam giới, không thuộc ngũ hành, sinh tại bờ bên kia, không cành không lá, khi nở chỉ có một màu lửa đỏ; hoa nở không có lá, có lá không có hoa; tương niệm nhớ mong nhưng không thể gặp nhau, một mình cô độc trên con đường đến bờ bên kia." "Vạn vật từ hư không mà thành, từ hư không mà có - rồi cũng từ đó trở lại hư không, từ đó rồi quay về. " "Bỉ Ngạn Hoa nguyện đọa vào U Minh Giới, năm tháng lặng lẽ mọc bên bờ Vong Xuyên, thu giữ hàng ngàn, hàng vạn ký ức những kiếp luân hồi của vạn vật. Chết là buông bỏ, không chấp niệm, không mong cầu, không còn dục vọng. Tôi nguyện mình là đóa hoa Bỉ Ngạn, nguyện đọa vào địa ngục ngày ngày tháng tháng, đời đời kiếp kiếp đứng bên bờ Vong Xuyên. "Duyên đã tận thì tình cũng hết, có kiếp này chưa chắc có kiếp sau, trả hết nợ một đời, thì không thể dây dưa thêm nữa. Vì vậy nếu yêu, xin hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi."…
Anh là một ông trùm mafia mà ai cũng cúi đầu. Này anh ta là bị thu hút bởi sự dễ thương của một cô gái phục vụ cafe. Nhưng liệu cô gái này chỉ có sự dễ thương. Những bí mật của cô liệu có được Tiêu Chiến Thần chấp nhận và yêu thương?…
Những người mà Ngôn Tình đã gặp thì điều đeo cho mình một mặt nạ để sống, kể cả chính bản thân cô cũng như thế.Nhiều lúc đứng trước gương mà nhìn bóng hình của mình. Cô tự hỏi rằng: "Tại sao chúng ta phải sống bằng một chiếc mặt nạ? Nếu lột xuống thì sẽ như thế nào?"Ngôn Tình nở một nụ cười đầy ma mị và tự trả lời: "Có lẽ khi con người chết đi vẫn giữ cái mặt nạ ấy, nếu tháo nó xuống thì phần con sẽ chiếm lấy phần người."…
Tác giả : Đường Tửu KhanhThể Loại : Đam mỹ, cung đấu,cổ đại, sủng. Sáu châu Trung Bác bị chắp tay dâng cho ngoại định. Thẩm Trạch Xuyên bị áp giải vào kinh thành, sa cơ lỡ vận bị người người đánh đập. Tiêu Trì Dã nghe mùi mò tới, không cần người khác động thủ, tự mình đọa cho Thẩm Trạch Xuyên thành ma ốm luôn. Ai biết được con ma ôm này quay đầu một cái, cắn hắn đầm đìa máu tươi. Từ lúc này hai người đã kết thù sâu, cứ gặp nhau là cắn.' Vận mệnh ta muốn ta cố hủ tại nơi này cả đời, nhưng đây không phải con đường ta lựu chọn. Cát vàng vùi lấp huynh đệ ta rồi, ta không muốn tiếp tục thần phục vận mệnh hư vô. Thánh chí không cứu nổi lính ta triều đình không nuôi nổi ngựa ta, ta không nguyện liều mạng vì nó nữa. Ta phải vượt qua ngọn núi kia, ta phải chiến một trận vì chính mình!"' mình viết vì không cần mạng, nên chỗ nào ko đúng mong mọi người góc ý kiến'…
Phong Tịch thích Lệ Hàn Kiệt đã lâu, lại được may mắn nên đôi uyên ương...ngỡ hạnh phúc lại là câu chuyện về sự uy hiếp, nhu nhược, ngoan cố, đắn đo chìm vào chấp niệm của cả hai, họa nên bức tranh nhuốm màu đau thương, liệu tình cảm chân thành có được đáp trả? Liệu đau thương có thể chấm dứt? Liệu họ có thể buông bỏ chấp niệm của mình?…