ooc, lowercase, textđọc hay không là quyền của bạn, xin tự chịu trách nhiệm với cảm xúc của bản thân, không áp đặt tiêu chuẩn của bản thân lên nhân vật bằng lời lẽ tiêu cực, đùa thì được, tôi thấy không vui thì không phải đùa…
sunghoon bắt đầu thấy cái điện thoại trở nên đáng ghét hơn trước , vì nó đang làm tuesday cố gắng giành jay với sunghoon . và điều tệ là jay có vẻ thích cái điện thoại hơn sunghoon ...…
Tựa truyện: NHÂN NGƯ ẢNHTác giả: Táo Nhân Vật: Park Sunghoon x Kim Sunoo Thể loại: Hư cấu và cổ tích. Mọi sự kiện, cột mốc thời gian và địa điểm trong truyện đều không có thật. (Trừ sự kiện biểu tình dân chủ ở Seoul năm 1980 là cột mốc lịch sử có thật) Đây là bộ truyện thứ 2 sau thành công của "TÌNH ĐẦU" dành cho SunKi. Mình đã đặt tâm huyết lần nữa vào "NHÂN NGƯ ẢNH". Mình không hẵn là một tác giả có thể viết truyện theo đúng xu hướng, nhưng mình mong những tác phẩm ngẫu hứng của mình sẽ được các bạn đọc giả đón nhận. Xin cảm ơn mọi người!…
có những người ra đi để lại ảnhcó những người rời đi để lại thưnhưng kim sunoo chỉ để lại bảy cuộn băng cassette________________lowercasepairing: park sunghoon x kim sunoo…
👉Tác phẩm đã trans👉Đã có sự cho phép của tác giả gốc là @jyhnst.👉Mọi nhân vật thuộc không thuộc quyền sở hữu của bất cứ ai.👉Tính cách nhân vật không giống đời thật📌Hãy ghé sang @jyhnst để ủng hộ author gốc nhé.---"Tôi thật sự thích cậu đấy Jay."Khi mà hội trưởng hội học sinh - người có trái tim lạnh giá nổi tiếng lại dính một quả thính to đùng với cậu học sinh mới chuyển tới - tay bóng rổ trong đội tuyển trường.…
truyện tự nghĩ tự viết, viết giải trí vui vẻ, truyện nhỏ, dở hoan hỉ blockremake iu ko iu thì iuu vì mình là tg, mình làm mất acc, hoàn toàn không đạo văn, bìa trên pin:yin105255lowercase, trẩu, tục, ooc🥈 #jakehoon 19072026🥇#rikinoo 19072026🥉#jaywon 19072026🥈#hoonjake 23072026…
Một kẻ trầm cảm yêu một kẻ tự kỷ, kết cục đi về đâu?Một kẻ đang sụp đổ bất chợt thấy ánh sáng của cuộc đời nhưng bị cuốn vào vòng tranh đấu gia sản sẽ thế nào?---👉Tác phẩm đã chuyển ver👉Đã có sự cho phép của tác giả gốc Eda_Kim👉Mọi nhân vật phụ thuộc quyền sở hữu của tớ⚠️Trầm cảm⚠️Tự kỷ⚠️PTSD⚠️Alexithymia⚠️OOC⚠️Self-harm…
Sunghoon nhìn Minju một lúc lâu, chẳng có lý do gì để từ chối người mà cậu chờ đợi bao nhiêu năm như vậy. Cậu kiên nhẫn kể ra:"Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, cho đến khi ba tôi thành đạt trong sự nghiệp. Ba ngoại tình...ả ta cùng ba...một tay tiếp mẹ tôi đến cái chết. Tôi bị mẹ kế hành hạ, thường xuyên bị đánh đập, thường xuyên đi ra ngoài cho khuất mắt bà ta. Cho đến một hôm, khi bỏ đi như bao ngày khác, tôi gặp một cô bé hồn nhiên, ngây thơ...đến mức phát ghét. Nhưng tôi không ghét cô bé đó, ngược lại cô ấy đó đã khiến cuộc sống của tôi khác xưa. Một cô bé có nụ cười vô tư, đẹp như tuyết...như mùa tuyết năm ấy. Cô bé đó cùng bà, hai bà cháu họ đã cứu rỗi lấy tâm hồn tôi. Cho đến khi...tôi suýt giết chết cô ấy. 13 năm, sống trong dằn vặt, tôi cuối cùng cũng gặp lại cô bé đó. Nụ cười của cô ấy...vẫn đẹp như thế, giống y hệt nụ cười của 13 năm trước, không vướng một chút bụi đời.Nhưng làm sao đây?? Cô ấy không thể nhận ra tôi...."Sunghoon không khóc...không thể khóc nổi, cậu chỉ cười. Minju thì im lặng, lát sau liền hỏi:" Vậy cô ấy giờ đâu rồi??"Sunghoon chỉ lắc đầu, cậu mỉm cười, một nụ cười đau khổ..cô ấy đang bên cạnh cậu, đang nói chuyện với cậu.…
Giữa lằn ranh của thân phận và đạo lý, một tiểu thư kiêu hãnh và người hầu lặng lẽ của cô đã chạm đến nhau-không phải bằng lời, mà bằng từng đêm cháy bỏng không ai được biết...Liệu tình yêu giấu kín ấy sẽ rực rỡ hay thiêu rụi cả hai?…