"Nyanta và Pomeko - Ngay cả khi bạn nói rằng bạn tin tôi bây giờ, thì đã quá muộn. Không ai tin vào tôi. Đã quá muộn để nói rằng tôi tin bạn bây giờ. Bạn thời thơ ấu của tôi, chị kế của tôi và cô gái đeo kính cận hiện đang cố gắng làm quen với tôi. Tôi không quan tâm nữa. Hãy để tôi một mình. Đây là một câu chuyện tình yêu của một người đàn ông không tin vào bất cứ ai. Đây là một câu chuyện tình yêu bắt đầu bởi sự phản bội…
Tôi uống đủ thứ trên đời, tạp nham, thử nhiều loại ở mỗi nơi khác nhau. Một tuần tôi phải đi đến những chỗ ấy một đến hai lần. Có hôm người ta tắt đèn tối quá, tôi còn mang sách vở ra, bật đèn pin của điện thoại, chỉnh cho ánh sáng nhỏ hơn để ngồi làm bài tập về nhà..._tác giả: 21…
Đây CÓ LẼ là dòng cảm xúc của mình khi RP trên messenger cùng Vienameses fan UTAUs khác. Mình sẽ đóng vai Geno (vì mình khác là hợp 70%) cùng các CHARActer khác RP với nhau. Chúc các bạn đọc vui vẻ..... mình nghĩ vậy....…
(stuff) Một đoạn truyện mở đầu và kết thúc một cách tạm bợ. Có lẽ được tui viết cách đây tròn 1 năm nhưng giờ mới tìm thấy. Đừng bất ngờ cái kết, đơn giản là tui không muốn nghĩ thêm thôi =))) ahoho nhưng đoạn ending có vẻ cute mà :3Và mị là byeolbitmas :3…
Hồi cấp hai tôi từng mơ trở thành Kpop star, rằng bằng một cách nào đó tôi là con rơi con rớt của những ông trùm âm nhạc, họ mang tôi sang Hàn Quốc để tôi được debut làm đàn em của EXO, sau đấy chúng tôi sẽ cùng nhau tạo nên một câu chuyện tình yêu đẹp nhất đất nước. Tôi lớn dần lên và chấp nhận sự thật rằng mình không thể trở thành idol, tuy nhiên, tôi vẫn là idol theo một hướng nào đó, idol thị phi. Câu chuyện với Việt chỉ là phát súng khai màn của cuộc đời đầy rẫy những lời bàn tán chê bai, nói theo ngôn ngữ phổ thông của thời đại thì là drama ngập họng. Sau đó, trên đường đời va vấp, tôi còn ngã vào những bể drama lớn hơn, shock hơn với những cú cua vỡ cả một chồng mũ bảo hiểm, để rồi hai mươi hai tuổi, lúc sếp đang ngồi vừa cười vừa mếu vừa chửi tục về việc cấp bách của công ty, tôi - thư kí chạy vặt của sếp, miệng lén ngáp trong khẩu trang còn tay trộm gõ những chữ đầu tiên. Tôi cá là nó đủ dài để viết được ít nhất bốn mươi chương nữa, nhưng chính tôi đủ thời gian và kiên nhẫn để gõ bằng đó hay không thì không chắc. Sau đây tôi xin phép được bắt đầu kể về cuộc đời của mình.…
Nói là Artbook nhưng toàn là mấy thứ không đâu . Toàn là mấy bài inking xấu kinh hồn ra và nhũng khảo sát không hồi âm .Tui vẽ xấu ở mức tạm chấp nhận được . Anatomy thì sai quá sai luôn . Và sẽ đọc được vài lời nói xàm chế của tranh . Nói chung , mấy bác coi thì coi nhưng hãy để dành gạch xây nhà đi , đừng chọi . Hao gạch lắm ạ !À cấm thief ! Tranh riêng tư . Nếu muốn lấy đi phải có sự cho phép của tui nha aaaaaaa…