Son Siwoo lựa một hôm mà bạn cùng phòng của anh là Park Dohyeon đi vắng để thử đồ chơi mới. Xui xẻo thay đang chơi giữa chừng thì gặp tai nạn, còn Park Dohyeon thì trở về ngay lúc đấy. Chuyện gì sẽ xảy ra với Siwoo tiếp đây?Au: HKChristyLTên gốc:【ViHends】跳蛋不小心卡住時學弟室友剛好回來了該怎麼辦Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả gốc. Vui lòng không chuyển ver.…
Levi Ackerman x OC x Hange Zoë|Đồng nhân Attack on Titan / 進撃の巨人/Shingeki no Kyojin|𝑽𝒂̆𝒏 𝒂́𝒏Lê thân thể toàn những vết thương, toàn thân tôi đau nhức, chân tôi hình như đã gãy sau cú nhảy xuống từ trên cao. Tôi bò trên vũng máu nóng, cố gắng phát ra những âm thanh yếu ớt."Cứu...tôi..."Tiếng ngựa dồn dập từ xa vọng lại kèm những tiếng uỳnh uỳnh, mặt đất rung chuyển. Hình như nó lại đến rồi. Mắt tôi nhắm nghiền "Không được... Còn chưa gặp được anh ấy... Mình không thể chết..."Cơn đau xé toạc cơ thể tôi làm tôi không có cả động lực để sợ hãi.Tôi bị nhấc bổng lên bởi 1 bàn tay khổng lồ. Sức mạnh khủng khiếp làm tôi thấy như từng khớp xương của mình sắp bị nghiền nát thành từng mảnh. Xong rồi ! Phen này tôi sẽ đi chầu diêm vương trước khi gặp được người tôi yêu nhất mất "Binh trưởng... Cứu em..." Con titan trước mặt tôi trông có vẻ vô tri, nó đang nhìn tôi, ngoác miệng ra cười, hàm răng của nó to đến nỗi 1 chiếc răng cửa đã to gần bằng cả cái mặt tôi rồi. Tôi nhắm nghiền mắt, chờ đợi cái chết. Biết ngay mà, xuyên đến ngoài tường thành thì chỉ có đường chết. Tạm biệt Levi, có lẽ em không đợi được nữa rồi .Nhưng tôi cứ đợi mãi, cái chết không tới. Hay là tôi đã chết? Tôi cũng không biết. Tôi hé mắt "Đây là thiên đường ư?" tôi thầm nghĩMột bóng dáng nhỏ bé thân thuộc đập vào mắt tôi, tôi không thể nhìn rõ, tôi thấy mình nhẹ bẫng và rơi xuống từ bàn tay của TitanBên tai tôi chỉ có tiếng gió thổi vù vù Ai đó khẽ lay vào người tôi"Này! Còn sống không thế?"…
Alright! This stupid love game. It's me or you who will make the last move? Why is it so hard?...~~~~~~Được rồi! Là em..Là anh....giữa chúng ta phải có người rời khỏi chiếc bập bênh tình ái này,....Đã đến lúc kết thúc rồi,...~~~~~~...…
Mất ba năm để đổi về một lần kỷ luật, một chầu biên bản, một phen giáng chức, trừ lương...Và một em bé rái cá.Viết bởi: Yên Xô Ảnh bìa chôm được của cha nậu yeumotnguoihetdoi :)))) Lâu tếch biết viết hong biết chọn hình, chờ mấy hôm nữa em vẽ ra cái bìa thì fic này có bìa chính thức chăng :v…
- Dám cá Hyeonjoon không dám chọn thử thách đâu-Ai bảo tao khôg dám hả. Giờ mà có hội trưởng ở đây là tao tỏ tình ảnh luôn @o@ ~~~~~~- Hyeonjoon em mới gọi anh hả-....... À.... Hội trưởng cũng ở đây hả... hihi (chớt mịa òi lỡ mạnh mồm rồi... Cíu tao bây ơi@_@)…
Tiêu đề: ĐôngTác giả: LunariseThể loại: Tình cảm, longfic, fanficTình trạng: Hoàn thànhGiữa chúng ta có một cuộc hẹn, một cuộc hẹn vào mùa xuân.Nhưng làm sao đây? Hình như chỉ có mình anh có thể bước ra khỏi mùa đông lạnh lẽo. Em có lẽ đã bị giam cầm mãi mãi ở chốn này.*Truyện chỉ được đăng trên tài khoản wattpad Bầu trời riêng của đôi ta.…
Nếu cả hai vẫn chưa quên được đoạn ái tình năm đó?Hoặc là không, họ quên rồi, chỉ còn tôi ở lại đây ôm chấp niệm đến cuối đời thôi.CP: Ngô Diệc Phàm x Hoàng Tử Thao.❗Cấm đục thuyền❗❗❗❗Truyện chỉ được đăng ở acc wattpad @hikarihe và trang facebook cá nhân Tưởng Hi. Mọi bài đăng lại truyện ở nơi khác đều là ăn cắp❗❗❗…
Lần nào xuất hiện, Hyunsuk cũng cố gắng muốn trở thành ông tơ bên cạnh Yoshi, không mang theo em này, thì cũng đưa hình em khác ra xem. Em gái tóc đen có nụ cười đẹp, em trai tóc đỏ thì lại rất dễ thương. Mà quan trọng nhất, em nào cũng là Omega chính hiệu.Nghe Yoshi lầm bầm bảo không thích Omega, Hyunsuk vỗ vỗ má hắn mấy cái, kề miệng vào tai hắn mà thì thầm "Vậy để khi nào anh kiếm một Beta xinh xắn cho em. Chịu không?"Yoshi rên rẩm một tràng dài, lắc đầu nguầy nguậy, "Cho em anh đi."-Ông Tơ, bà Nguyệt: ông mai, bà mối.Một Ngoại truyện từ bộ "Hồi Ức Đại Bàng"Warning: không phải là HE, cameo nhiều.…
Như tên, những oneshot mình viết về HeiKaz thôi, không có thứ tự hay liên kết gì cả...- Không reup hay bê đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của mình- Duy nhất tại Wattpad- Hãy ib mình nếu bạn muốn sử dụng idea nào nhé. Much appreciate…