Bạn biết đó, chúng ta không nên vì một vào thứ không hài lòng mà bực dọc dai dẳng hay bắt đầu tìm cách đổ lỗi cho người khác hay số phận. Mình nên nhìn nhận vấn đề từ nội tại, từ chính bản thân mình ấy, sai ở đâu thì sửa ở đó, thế thôi!Cởi trần cũng như vậy, vấn đề nằm ở chính bản thân mình, có muốn hay không, có dám hay không thôi! À tôi cũng có nói câu này với anh Vũ, đáp án tôi nhận được là "chưa thấy ai mê cởi trần như mày!" Hết. Muốn tìm một người đồng minh cùng chí hướng cũng khó ghê!!…
Trong vòng bán kính 100 mét, ai đến gần Jimin đều bị Minjeong cầm gậy đánh.Ai khen Jimin thì chính là bạn của Minjeong , ai mắng Jimin chính là nghịch tặc, cần phải đánh chết.author : TranNguyen140499…
Cô ấy quay lại bàn làm việc và tiếp tục tạo món đồ chơi khác. Sau một hồi xem và ngắm, tôi chán chuẩn bị ra về thì đột nhiên tôi thấy cô ấy đang làm gì đó khá kì lạ. Một tay cô chủ tiệm đặt lên món đồ chơi rồi sau đó cô hôn lên nó" Tôi chỉ đang tặng món đồ chơi này một sinh mạng cho cuộc sống mới thôi."…
*Tác phẩm dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến người thật*Thể loại : ABOCP: Châu Kha Vũ x Trương Gia Nguyên---------------------"Trên đời này có Alpha nào da trắng, mông lại mẩy như cậu ta chứ!""Có cách nào để biến một Alpha trở thành một Omega không?""Tao là Alpha đó, mày cắn tao làm gì chứ!"…
Renjun vẫn luôn nghĩ rằng Donghyuck chính là người mạnh mẽ nhất mà mình từng biết, cho đến khi chính mặt cậu nhìn thấy cậu ấy thật sự sụp đổ, và thậm chí đã cố gắng tự sát. Trong phút chốc, cả hai chợt nhận ra mỗi người bọn họ đang có cho mình rất nhiều vết thương cần được chữa lành.《all copyright reserved to @RinAngel》《trans by @donutwjaminthemiddle》…
Đó là lần đầu tiên tôi gặp cô Portlanders, người chủ và cũng là người làm các món đồ chơi của cửa tiệm cùng tên. Tôi đã qua tuổi chơi đồ chơi nhưng tình cờ tôi ghé vào đó tham quan đồng thời sắp tới cũng là sinh nhật em trai, sao lại không nhỉ. Tiệm có vẻ khá vắng khách, có lẽ do sự lạc hậu của các món đồ chơi lẫn cách bài trí lẫn bề ngoài tiệm không có gì bắt mắt.…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…