yêu tôi đi, nam phụ phản diện!
truyện xàm, văn dở…
truyện xàm, văn dở…
Cap by me ? -> lấy ghi cre ?…
Sám Pháp Địa Xúc - Thiền Sư Thích Nhất Hạnh…
Tôi yêu một người mà tôi cảm thấy mình thật tồi và tội lỗi. Người đó...…
- Có thể cho tôi mượn tai nghe một chút được không ?…
đọc là sẽ biết…
BL, HENgắn?A. Chít chít ngắnB. Thời gian ngắnC. Truyện ngắnD. All…
Chuyện kể về những đứa con đáng yêu của tớ…
toàn ảnh có mặt của Shiho…
Epiphany: I found you.Mystic Messenger's FanfictionTwoshot - Saeyoung (Seven) x MCAuthor: D.E.A.T.H - 13Categories: Angst (?), Romance (?), Spoler-Alert (?, phiên bản cường điệu hoá của Visual Novel - Seven's route - Day 8 & 9 ☺)Rating: GStatus: On goingWord count: Phần1: ~3500 từForeword: "Anh yêu em, MC. Nếu như thượng đế cho phép, anh sẽ dành cả đời này để giữ em mãi trong tim mình..."Cô bất giác mỉm cười. Chỉ mới hôm trước thôi, cô đã nghĩ rằng mình không thể nào tiếp tục chịu đựng đau đớn thêm được nữa, nhưng tại lúc này đây, ngay vào thời điểm này đây, mọi thứ cảm xúc hỗn độn rối ren đã tìm được chỗ của mình, lấp đầy cái vực đen trống rỗng trong cô, và tuyệt vời nhất là, nó đã chạm đến được anh..."Seven, đồ ngốc... Vậy em cũng cho anh biết là, anh có muốn thoát khỏi em cũng không được đâu..."Anh cũng phì cười, ngại ngùng cúi đầu, rồi ngay lập tức ngước lên nhìn lại vào đôi mắt cô. Lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên má, anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn thật khẽ. Khoảng không trong căn phòng tối bỗng trở nên nhẹ tênh, không còn lạnh lẽo và nặng nề như trước nữa, cảm tưởng như cả thế gian tăm tối của anh có thể rũ bỏ mọi đớn đau khổ ải, bừng sáng rạng rỡ ấm áp sau một tíc tắc ngắn ngủi, giây phút đặc biệt ấy khi anh tìm thấy cô trong đời...Author's note:Fic viết sau một khoảng thời gian rất dài gác bút, chừng 2 năm rưỡi bận rộn với hàng tá thứ. Nhân tiện khoảng thời gian tránh Đại dịch, cùng với việc đánh lừa bản thân khỏi để tâm đến cơn đau bao tử tệ nhất từ trước đến giờ hoành hành, bản thân quy…
"...Trương Chiêu di mũi chân nghiến cho đầu lọc thuốc lá dưới đất chia năm xẻ bảy, cậu chăm chú nhìn tàn thuốc đen ngòm dính vào mũi giày, một ít dây ra xung quanh, hệt như đám lửa dần lan rộng trên đồng cỏ, đốt trụi mớ bòng bong trong lòng Trương Chiêu."Nhánh tầm gửi thứ 19 trong đêm giáng sinh.…
Tôi chưa từng nghĩ sẽ ôm mãi một hình bóng đến gần 2 thập kỷ, và có thể là mãi mãi...Năm 16 tuổi, Đặng Hoàng hình như tôi thích cậu mất rồiNăm 18 tuổi, Đặng Hoàng tôi không muốn bỏ lỡ cậuNăm 25 tuổi, Đặng Hoàng cậu có thể một lần đứng lại chờ tôi không?Năm 35 tuổi, Đặng Hoàng này thà chết cũng không bao giờ rời khỏi Đỗ Thảo Nhi thêm 1 lần nào nữa..…
Phép lạ của sự tỉnh thức…
Mình thích thì mình anti, đừng có xía vào kẻo nhân cách 2 của tớ giết bạn đấy.…