Gửi hình a~
Như trên☝…
Như trên☝…
Tác giả Asuishi Makoto Thể loại: đam mỹ, đời thường[ xin nhắc lại bút danh của con là Patrick và con chỉ đống vai trò đăng giùm ạ😙😙😙]…
"Tôi muốn trở thành người, có một thân nhiệt ấm và một trái tim biết yêu.""Được thôi. Nếu ngươi có thể cầu hôn thành công phù thủy băng giá, ta sẽ giúp ngươi."Ngày xửa ngày xưa có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đã chờ rất lâu, nhưng hoàng tử vẫn không xuất hiện."Ngươi nên đi sớm đi, trước khi Hoàng Tử đến"…
Con đường duy nhất dẫn đến sự sống bất tử.…
https://wikisach.net/truyen/tieu-tien-quan-cua-ta/1-chuong-1-XJ_Kv8QsRAP_JNeJ…
Viễn Tưởng, Khoa Học, Hành Động xen lẫn một chút Hài Hước :3…
Đơn phương liệu có phải là một điều khó khăn hay là một nét chấm phá trong đời học sinh?…
Anh chàng đã chết x vị pháp y lạnh lùng⁓…
các bài phân tích tác phẩm thuộc chương trình 12Đề đọc hiểu và nghị luận xã hội có đáp ánvui lòng không REUP…
Thế giới luôn có những góc khuất chẳng ai có thể nhìn thấy nó. Góc khuất đấy chính là những phần tối tăm của một đời người, là sự gục ngã âm thầm khi chợt nhận ra mình là một con người....…
au này là do mình tạo ra nha mình là ichi ng mới mình làm truyện hơi dở nên mong mn thông cảm nha au 1 : chosrantale au2 : 1 ng lang thang tên memory sans…
nếu ngày ấy mình chọn tha thứ cho nhau, liệu rằng hôm nay em vẫn có thể ôm anh chứ?…
Ey- Đây là Đại thế chiến nha, ko phải dạng vừa đâu-…
Tôi từng cảm thấy tự ti, các chị của tôi: Spring, Summer, Autumn và Winter, ai ai cũng đều là những viên đá quý lấp lánh. Còn tôi chỉ giống như một viên sỏi xấu xí, nằm bơ vơ trên đường. Nhưng các chị ấy lại bảo dưỡng tôi như một báu vật, nâng niu từng sợi tóc"Em không phải viên sỏi, bọn chị cũng không phải đá quý. Chúng ta là gia đình"Tôi có thể không theo kịp họ, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ tôi lại phía sau…
Author: MissRamiunTranslator: MinahPairing: WonkyunSummary:Changkyun chưa từng chứng kiến cách âm nhạc hoà cùng cơ thể anh ấy tự nhiên và nhịp nhàng đến thế, như thể vũ điệu vừa rồi được quay chậm trước mắt cậu vậy. Anh ấy di chuyển không hề nao núng, từng bước một, thậm chí còn cắn môi dưới để giấu đi nụ cười. Changkyun cảm thấy rằng cậu không nên thấy cảnh tượng vừa rồi một chút nào cả, giống như cậu lỡ nhìn thấy một điều cấm kỵ. Nhưng rồi cậu chẳng thể nào ngăn nổi bản thân thầm ước rằng đôi bàn tay uyển chuyển thao túng nhịp điệu ấy sẽ chạm vào cậu...và giúp cậu sống thêm một lần nữa.La música fluía por su cuerpo de una manera que Changkyun no había visto nunca. No era forzado, aquel chico bailaba desenfadadamente delante de sus ojos, dando pequeños pasos y mordiéndose el labio para esconder su sonrisa. Sintió que no debía estar presenciando aquellos movimientos, como si estuviese viendo algo prohibido; pero no pudo evitar desear que aquellas manos que se movían con gracia al ritmo de la melodía le tocasen a él... y le hiciesen sentir de nuevo.Full credits go to MissRamiun @ Wattpad Original link: https://www.wattpad.com/story/114037798-i-feel-it-coming-wonkyun…