5 Năm Bên Cạnh
Chuyện viết vui vui thôi nên dở lém 💔😥…
Chuyện viết vui vui thôi nên dở lém 💔😥…
yêu phải người lớn hơn.ᐟ…
hok biết nói làm sao =))…
Chủ yếu viết cho vui nên mong mọi người hoan hỉ nhen :>…
Cứ xem r bk:))…
Instagram :_thuonggnez_Can you follow me?…
nó khá vui và tôi là người VIỆT NAM^^ có 4 tập ó…
anh chưa từng yêu em sao ?…
truyện đầu tiên viết mong ủng hộ…
Những câu chiện nhỏ xíu của mình…
Nhà họ Huỳnh, một hào môn trứ danh Lục tỉnh Nam Kỳ, từ lâu đã được bao phủ bởi ánh vàng son của quyền thế, đất đai và đồn điền cao su trải dài khắp miền. Bên trong lớp vỏ hào nhoáng ấy là những mối quan hệ chằng chịt, bốn bà vợ, những cậu chủ, cô tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, cùng hàng loạt bí mật được che đậy bằng lễ giáo và danh vọng.Sự xuất hiện của Quốc Bảo, một cậu ấm phong lưu từ Pháp trở về, đã vô tình thổi cơn gió lạ vào không gian tưởng chừng bất biến ấy. Giữa những đêm dạ tiệc lung linh và cánh rừng cao su rì rào gió, có những ánh mắt vô tình giao nhau, những xúc cảm tưởng như lặng im nhưng lại bùng cháy dữ dội.Thế nhưng, trong mái ngói quyền quý, nơi từng bước đi đều bị trói chặt bởi truyền thống và kỳ vọng, liệu có chỗ cho một đoạn tình đi ngược dòng? Khi hào quang rực rỡ nhất cũng là lúc bóng tối lặng lẽ phủ xuống, chỉ còn lại một vết thương chẳng thể nguôi ngoai, mãi mãi hằn sâu trong ký ức của những kẻ từng đi qua...[ TÁC PHẨM ĐẦU TAY CỦA MÌNH, MỌI CHI TIẾT VÀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ GIẢ TƯỞNG, KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CHI TIẾT LỊCH SỬ CỤ THỂ, VÀ ĐẶC BIỆT KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CÁ NHÂN NÀO, XIN CẢM ƠN ]…
Thanh xuân của hai ta…
truyện từ acc @mindaynhee_ sẽ được viết tiếp ở đây nhé …
Nhật ký yêu đương của một đứa trẻ khờ dại…
Thứ em có thể cho anh, là những hồi ức đã bỏ lỡ trong suốt 28 năm bên nhau của chúng ta! Kỳ Thiện và Chu Toản chỉ chào đời hơn kém nhau một ngày. Từ nhỏ, người lớn hai nhà đã coi bọn họ là "oan gia", gần như tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ không sớm thì muộn cũng ở bên nhau. Thế nhưng, đâu biết rằng bọn họ lại duy trì mối quan hệ thân mật này đến 28 năm trời.Với Kỳ Thiện, Chu Toản giống như cánh diều rực rỡ khắp nơi , trời sinh đã yêu thích tự do . Cô biết dây diều trước sau vẫn nằm trong tay mình nhưng cánh diều dù có đẹp thế nào, dù bay có cao thế nào, mọi người đều khen ngợi, nhưng có tác dụng gì? Dù cho gió từ nơi nào thổi đến, anh không ở bên cô, thứ mà cô có chẳng qua chỉ là một sợi dây. Điều mà cô thật sự muốn lại là người bạn đời ổn định và một đoạn tình yêu...Cô dùng bao nhiêu thời gian để đặt niềm tin vào một người, rồi lại phải dùng bấy nhiêu thời gian, thậm chí còn trả giá nhiều hơn thế để thu hồi trái tim mình. Cô nghĩ, 28 năm, cô có lẽ có thể "miễn dịch" với anh rồi. Cái gọi là "miễn dịch" chính là từng trúng độc nhưng may mắn không chết, từ đó ... Mà tận đáy lòng cô muốn hỏi câu hỏi ấy, có thể, thời gian sẽ đưa ra lời giải đáp cho cô.…