em bé xíu • rhycap
textfichội bế em Duy và Quang Anh…
textfichội bế em Duy và Quang Anh…
ít người xào quá nên tui xàođể tên vậy thui chứ hong liên quan đâumỗi chap là một câu chuyện.…
30/30 người bất ổn không chừa ai bình thường cả !!!…
Blue - màu xanh dương"Because love you everyday"Màu xanh dương trong tình yêu mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, đặc biệt liên quan đến sự tin tưởng, yên bình, và chiều sâu cảm xúc. Ở vũ trụ Blue, chúng ta có những trái tim chân thành, những bờ vai vững chắc và những tấm lòng thủy chung của những người có tình dành cho nhau.…
꒰ ‧₊˚🪐✩negav x reader . lowercase…
Pov H+Lịch ra chap không cố định,rảnh thì ra, không rảnh thì đợi ạaaa🫶…
Truyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, không dựa trên sự kiện có thật. Chỉ mang tính chất giải trí…
sau tất cả, mình lại chung lối đi?…
Summary: Khôi Vũ không phải là một chàng trai hậu đậu, nhưng không hiểu sao trước mắt cậu lại là hình ảnh cốc cà phê không còn nguyên vẹn và một người đàn ông bị ngã với chiếc áo tinh khôi bị sẫm màu.Warning: Thế giới giả tưởng không ảo tưởng!!, dỗi x dỗ (?), gương vỡ lại lành, ...#1 noswitch (9/10/25)…
truyện này mình viết về các bài đăng trên ins nhe…
" Anh ơi "" Ơi anh đây "…
ghét hay yêu thì còn chưa biết đâu.…
cún - thỏcon cún có răng thỏ, con thỏ có má lúm…
Câu chuyện xoay quanh 4 nhân vật."nhìn xem lần sau cuối là bao điều tiếc nuối, tình yêu là thứ khiến em quên đi vài lần yếu đuối..."…
Một sự xoay chuyển, ám chỉ mối quan hệ phức tạp dần thay đổi của kẻ bắt nạt Đỗ Hải Đăng và học sinh mới Huỳnh Hoàng Hùng…
không có gì ngoài chẩu quãi òooChú ý‼️: CÂU CHUYỆN TỰ BẢN THÂN MÌNH TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT…
Trọ đã bình thườngg…
Tiệm bánh ngọt "SayHi" x Tiệm kẹo ngọt "Baocon"Hai tiệm đối diện nhau, chủ của hai tiệm cứ như chó với mèo ýƠ nhưng mà tiệm bánh ngọt lạ thậtGiữa một dàn A như thế lại lọt thỏm một bé O dễ thương quá đi ~~~"Trừ nó ra...anh cấm đứa nào bén mảng sang tiệm bên đó""Nhà bên lại phái gián điệp sang nhà mình kìa""Đằng ấy ngọt gắt quá. Không bằng đằng này""Nhà này cũng không béo bằng nhà kia đây"…
Một mảnh ký ức, đem chia ra làm hai phần...…