Oneshort fanfic được viết bởi windowlessatmosphereRating: 12+Nguồn: AO3Trans: Hạ AnBeta: Hạ AnBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, được đăng duy nhất tại wattpad anhavu_0709 của Hạ An. Vui lòng không mang đi nơi khác.Cover pic: cre on pic…
Think about what you believe in nowAm I someone you cannot live without'Cause I know I don't wanna live without you, yeahKi-in cam đoan rằng cậu và Siwoo không hẹn hò, nhưng không ai tin. Và Siwoo vẫn cố thêm dầu vào lửa.Hoặc 5 lần Ki-in phủ nhận và 1 lần thì không.…
"cắn một phát là rơi xuống nha em"Link gốc: https://www.wattpad.com/story/240922206?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=NguPhuNhan&wp_originator=FAkinX2oT%2BrG%2FdJOSlgwPCm82sk%2FjXsUbweMSepJGcmgY5m99uGSnrA5jrURFnIl%2Bk5VAPDNk67N6tqWkl2s1hGbLjRsGoeTYHFo2xmVi5C67grH5ROX5rQwhUXGnMq0Author: NguPhuNhan…
Fanfic Thám tử lừng danh Conan.Một Oneshot nhỏ xoay quanh Shinichi và Gin. -----------------------------------------------------------------Tại sao tôi yêu anh? Tôi không biết.Thế vì sao anh yêu tôi?Anh cũng chẳng rõ.Vì sao chúng ta không thể quay ngược về quá khứ, trở về nơi mọi thứ ở đúng vị trí của nó?Liệu một giây phút nào đó chúng ta có hối hận? Liệu một khoảng khắc chớp nhoáng hai ta muốn chưa từng quen biết đối phương?Có, sao lại không có?Nhưng như thế thì sao? Con tim vẫn đang đập, máu vẫn chảy, và hai ta vẫn không muốn buông tay.Có duyên mà không đủ nợ.Ngày mai tôi tỉnh dậy, phát hiện anh đã chết thì phải làm sao? Tôi sẽ đau khổ, sẽ mất hồn, hay chết lặng?Hoặc cũng có thể, bình tĩnh đối mặt như một chuyện rồi sẽ có ngày đến?Nếu ngày mai tôi chết, anh sẽ làm gì?Tức giận, phẫn nộ, trả thù,...Và anh có quên tôi không?Tôi sẽ giống như một con người khẽ lướt qua trong cuộc sống của anh, không để lại chút gì cả.Tôi không phục.Anh là đồ đáng ghét.Tên khốn nạn như anh phải chết sớm mới đúng.A, đúng rồi, anh chết thật rồi mà.Ngay trước mắt tôi.Tôi phát hiện, lồng ngực như bị ai đó xé nát. ----------------------------------Văn phong còn kém cỏi, rất mong nhận được những lời góp ý của mọi người.…
Những cố gắng dành cho em để rồi lại 1 lần nữa đổ vỡ, tan biến vào hư vô Trần trụi trong không gian của ngõ nhỏ Vờn quanh trí nhớ của tôi lưu lại hương thơm của ban mai chớm nở, đầy chóng vánh…
Yu JiminxNing YizhuoJimin vô tình thấy được quyển nhật kí đã cũ từ lâu.Với sự tò mò Jimin đã mở ra xem.Từ đó nhớ lại những kí ức bị lãng quênCast:Yu JiminNing YizhuoKim MinjeongUchinaga AeriLee JenoLee HaechanZhong Chenle…
Tác giả: Hải Đường Tĩnh Nguyệt (hiroshimi.wordpress.com) ~ Chị ấy là cựu admin bên Tâm lý học Tội phạm, và hiện giờ đang làm việc với Beautiful Mind VN.Lưu ý trước khi đọc tác phẩm: Mình không onl wattpad nhiều nên mình xin lỗi không thể trả lời tin nhắn hay cmt của các bạn. Trong tài liệu có nhiều ảnh mà không chèn được trên đây, mình đều để lại External Link về bản gốc ở mỗi bài post nha. Mình không học Tâm Lý, mọi thắc mắc các bạn liên hệ với tác giả Hải Đường Tĩnh Nguyệt (hiroshimi.wordpress.com) ạ.Lời tác giả: Có bao giờ bạn suy nghĩ gì đó rồi giật mình hỏi "Tại sao mình lại suy nghĩ như vậy chưa?" Hay, "Tại sao mình lại làm như thế?" Nếu thế đây là góc nhỏ để bạn bày tỏ những suy nghĩ, khúc mắc trong lòng. Và đây cũng là góc để bạn tìm hiểu thêm về các chứng bệnh thần kinh cùng trò đùa của trí óc. Những bài trong đây đều được dịch, và viết lại, lọc ý, ví dụ từ tôi. Nên xin vui lòng tôn trọng quyền sở hữu, cũng như bản quyền tác giả.*Mình đã xin phép tác giả để copy những bài viết này, đây là hoạt động phi lợi nhuận*…
Hyunjin lúc nào cũng lãng mạn và ngọt ngào, Seungmin cứ mãi vùng vẫy trong hố sâu tuyệt vọng với Minho không thoát ra được. Seungmin ngây thơ khờ dại của tôi, khi nào em mới tự yêu chính mình?…
có yếu tố Yandere và r18, Ooc nặng.Tôi viết khá dở mong mọi người thông cảm nhé 🥲Tôi ko giỏi viết H 😭Đặc bt ko liên quan đến cp nào trong genshin cả và đừng xem y/n là nhà lữ hành (và tôi ghét điều đó)…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
"Đừng khóc nữa.""Chỉ một lát thôi, tại sao không?""Vì khi ánh sáng trước cậu bị nhòe đi, mình sẽ chẳng còn là điều gì đó thật rõ ràng."Hãy chỉ tập trung vào mình thôi.Phosphene có nghĩa là đom đóm mắt.[00:20am - 03•06•19]Highest ranking: #3 sanghoStory cover credit: PicsArt free photos (edited by mytth_)Pictures credit: PicsArt free photos…
Cơ hội thứ 19 của RR Về bác sĩ tâm lý Kim Kwanghee và "quý ngài họ Park" của anh ấy.Warning: Có đề cập đến bệnh tâm lý, những kiến thức liên quan đến đặc thù nghề nghiệp trong truyện không chính xác hoàn toàn, có sự tham khảo từ các nền tảng khác và những tác phẩm mình đã từng đọc, có tình tiết tử vong.…
Một thiên thần sa ngã, mang trên da thịt đôi cánh đỏ như vết thương đã hóa nghệ thuật. Một con gấu nâu lặng lẽ, nuôi trong lòng ngọn lửa dịu dàng của sự tôn thờ. Họ là hai bản nhạc chơi sai tông, cho đến ngày va chạm định mệnh tạo nên một hợp âm rung động - trầm bổng, đau đớn và tái sinh.Giữa ánh đèn sân khấu chói lóa và bóng tối hậu trường đầy cám dỗ, họ viết nên khúc tình ca không có kịch bản: khi đam mê là lưỡi dao, sự yếu đuối là vũ khí, và tình yêu là cuộc chiến duy nhất đáng để cả hai đầu hàng.Đôi khi, thiên đường không phải là nơi ta trèo lên, mà là kẻ ta sa ngã cùng. Và hạnh phúc lớn nhất, đôi khi, chỉ đơn giản là được gọi tên mình trong giấc ngủ của một người._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
VIẾT VỚI MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ!!!VUI LÒNG KHÔNG KICK WAR HAY ĐEM ĐI LUNG TUNG BÊU RẾU FIC CỦA MÌNH Ạ!( mình viết vì muốn joke vui ai bông tuyết block mình ạ, mình không mong nhận được những lời chửi bới hay áp đặt gì lên fic mình )Xin cảm ơn ạ…