Mối tình đầu với những cảm xúc ngây thơ, dại khờ, sự cuồng nhiệt, ngây ngô của tuổi trẻ luôn khiến người ta nhớ nhất và khó có thể nào quên được. Khi đã trưởng thành, chúng ta sẽ không bao giờ có lại được cảm giác đó. ----ngày đào : 17/7/2024ngày lắp : ??…
Truyện ngắn kể về việc đứa bé bị mất ký ức trong một vụ tai nạn.Tại đó nó may mắn được người phụ nữ Việt Kiều cứu giúp và giữ được tính mạng. Nhưng trớ trêu thay khi đó nó quên đi người mẹ ruột của mình và được người phụ nữ Việt Kiều nhận làm con. Và rồi người mẹ ruột sẽ ra sao, người mẹ ruột sẽ làm gì để có thể khôi phục lại ký ức đứa con của mình.…
Thể loại: hiện đại, tình cảm học trò, lãng mạnNhân vật: là của bác Gosho, một số mình tự nghĩAuthor: Mình, tức là PiiCouples: Shinran, HejKaz, KaiAok, SagShi, MakSonName: [Longfic]_[Conan fanfic]_TEITAN HIGH SCHOOL_MỐI TÌNH HỌC TRÒ Đây là fic thứ hai của mình, dành cho các bạn mê trinh thám, Conan và yêu thích các cặp đôi trong truyện.Vì đây là fic thứ hai nên có thể mình sẽ ra cùng lúc với fic Naruto, rất mong các bạn ủng hộ nhiệt tìnhÀ quên, đừng quên bình luận and vote cho mình nhéARIGATOU MINA 💓💓…
Trồng đào nguyên chờ Người tới tìm TaTa tới tìm Người lại chỉ còn bóng tuyết tan...Oan oan tương báo cũng chẳng bằng một nụ cười của Người. Đau đớn giày vò hay buông hận bỏ thù liệu có kéo ngược được khoảnh khắc sinh ly tử biệt kia?…
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…