nữ công ▪︎ alpha lỏ thì sao?
hơi bị nước mắt rồi đấy.…
hơi bị nước mắt rồi đấy.…
" Anh biết tôi yêu anh nhiều đến mức nào mà ... anh có thể là của riêng tôi thôi được không ? "Maybe OOC.Cre bìa : @akiiski.…
TextficOCClần đầu viết, có gì hoan hỉ cho tui nhen :([ cp Guria có thể có bộ truyện riêng nên xin không viết NT cho bộ đôi này🌷 ]…
Mợ cả nhà ông hội đồng Trình nức tiếng xứ nam kỳ vì nhan sắc tài đức. Khi còn là cô Ba của nhà họ Lê cô đi đến đâu cũng phải khiến người khác ngoái đầu nhìn theo còn giờ người ta gặp cô chỉ cuối đầu cả nể gọi hai tiếng "mợ cả".…
Tác giả: Quả Mận NhỏNgười dịch: LessiTags: ngôn tình, cổ đại, cung đình hầu tước (?), 1x1, nữ công nam thụ, yêu tộc, hư cấu, ngọt, HE,...Bản gốc của truyện chưa được đăng trên bất cứ nền tảng nào ở Trung Quốc, bản dịch chỉ đăng duy nhất trên Wattpad của @Damoclessi_97, truyện đã có sự cho phép chuyển ngữ của tác giả.…
yêu đơn phương như tự đái vào chân mình, vừa ấm vừa khai.…
Những mẩu chuyện vụn vặt của mấy ông giời conKhông biết là có couple hay không ( tui tùy hứng lắm à )Và cũng không chắc có bao nhiêu vị được lên sóng nữa =)))))))…
Tên truyện: Xuân Tẫn Bất Quy (春尽不归)Quận chúa: Sở Yên Ly (楚烟璃)Nữ chính: Thẩm Thanh Y (沈清漪)--Thể loại: Bách Hợp, Song Mỹ Nhân, Hắc Hóa, Giam Cầm , Truy Thê Hỏa Táng Tràng, Xuyên Không, Hệ Thống, Không Nữ Cường, Song Khiết, Cổ Đại…
lại là một truyện ngắn thôi, vì dạo này ta đang rất mệt mỏi nên ta cần một thứ gì đó buồn bã để làm mình khóc ra thôi…
on the way back home…
Vì yêu, vì tin tưởng, vì tất cả.…
Tổng tài thực tập sinh ngược ngọt…
Xin chào xin chào. Đây là một project mình đã ấp ủ từ rất lâu, cũng là project mà mình đã muốn hoàn thành "thành phố" sớm nhất có thể để thực hiện. Nhân dịp hạ về nô nức trong chính nắng sớm ngọt lịm ban mai, mình đã nghĩ là, ừm, đã đến lúc thực hiện nó rồi.Collection oneshotAuthor: Thường XuânCategory: Hanahaki!au⚠️ Fic đề cập đến cái chết của các nhân vật.Cái kết ở những chương dự định sẽ đều bị bỏ ngỏ, để cho các bạn tự do nghĩ về cái kết cho mỗi nhân vật. Hy vọng là các bạn vui, đừng thất vọng và đừng buồn quá nhiều.List cp cho bạn dễ tìm đọc• Have - verkwan• Không hồi kết - cheolhan• Nơi có em - junhao• Muốn dành cho em mọi thứ - meanie• Diary of pain - soonhoon• Không biết phải tìm em ở nơi nào khác - seoksoo• Unknown - chanViết vì đam mê, không hy vọng có sự hiểu lầm nào ở đây. Mình không sở hữu bất kỳ hình ảnh, nhân vật hay chi tiết nào trong truyện. Nếu có bất kỳ sự trùng hợp hay khiếu nại nào có thể dm trực tiếp cho mình. Vui lòng không mang khỏi Wattpad của mình hay chuyển ver.…
Lưu ý: chuyển ver chưa có sự đồng ý của t/g mong các bạn đừng mang khỏi wattpad.Mình xin phép giữ lại tên hai nhân vật chính chỉ là hoán đổi một chút.Nguồn: trần mỹ tiên…
truyện viết bằng Gemini, không oánh giá tác giả...…
Truyện gộp chương lại đăng nên chỉ lên 65 chương chứ thực ra đã full so với bản gốc.Từ mạt thế xuyên đến tinh tế, không còn tang thi uy hϊếp, mỗi tháng còn được Liên Bang phát các loại tiền cứu trợ, Thời Dư nằm yên, cô phải làm một con cá mặn.Nhưng Thời Dư làm cá mặn không bao lâu, thì bị Trùng tộc xâm chiếm, cô trở thành......Dân chạy nạn.Thời Dư: "???"Tôi chỉ muốn làm một con cá mặn, các người không nên ép ta.Không ai không biết trong khu luân hãm có một cơ giáp rách nát chiến đấu, những nơi cô ấy đi qua, tất cả Trùng tộc đều bị gϊếŧ hết hết.Tất cả cư dân trên mạng: Chiến thần trâu bò!Sau khi Hải Lam tinh bị luân hãm, trở thành chiến trường của con người và Trùng tộc, những người sống sót thành lập bức tường phòng thủ ở chiến trường.Thời Dư đang đi bán hàng thì bị bắt về nhà, vừa quay qua đã bị bắt đi nhập ngũ.Thời Dư: "???"Tôi chỉ nghĩ làm một con cá mặn, các người đừng ép tôi.Trường quân đội đệ nhất Liên Bang không ai không biết, một học sinh từ khu luân hãm bị đưa đến trường quân đội đệ nhất Liên Bang, trong đó có một lý do bị đưa đi là: Bởi vì quá lười biếng, nên yêu cầu trường quân đội phải mài giũa tốt.Tất cả học sinh: Rất...... Rất trâu bò?Vai chính: Thời Dư, Tạ Dữ Nghiên…
" Thời thanh xuân của anh rất đẹp khi có hình bóng em "" Sến quá mày" " Không được gọi anh là mày nữa Newww"• Text • Hơi tục…