Sống sót thế nào trong bối cảnh đầy rẫy quái vật biến dị, siêu năng lực um sùm? Dễ lắm Sơn-Hào chỉ cho!Cảnh báo: Các chi tiết trong truyện là hư cấu, không có thật. Các cp có nhắc đến trong truyện:1. Đăng Dương x Thanh Pháp2. LyHan x HanSara Cân nhắc trước khi đọc.…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
Có những sợi dây vô hình ràng buộc hai linh hồn lại với nhau-dù họ có muốn hay không.Ban đầu, đó chỉ là những sự trùng hợp nhỏ nhặt, những khoảnh khắc thoáng qua. Nhưng rồi, những cảm giác khó lý giải dần xuất hiện, như thể có một thế lực nào đó đang kéo họ lại gần.Là lời nguyền, hay là định mệnh?Dù là gì đi nữa-một khi Dấu Ấn đã khắc lên, không ai có thể thoát khỏi nó.…
"Bà thầy bói bảo tôi sinh ra đã có một vận xui và phải chịu cảnh chết sớm. Bà ta còn vui vẻ tính xác suất tỉ lên chết trẻ của tôi là 80% còn tỷ lệ chết già là 20%""Thì sao? Em là bác sĩ khoa chấn thương. Anh yêu em thì tỉ lệ chết già của anh sẽ là 80% trở lên. Em là kẻ siêu may mắn sinh ra là để dành cho anh. Dù bây giờ anh có lao ra đường và cứu một con chó khỏi chiếc xe bán tải, em cũng sẽ cứu sống anh ngay tại đó cho bằng được.""Cậu điên mẹ rồi Nguyễn Thái Sơn "___"Anh không được chết trước em đâu đấy Trần Phong Hào " "Lão già xấu xí Nguyễn Thái Sơn, giờ phút nào rồi còn nói mấy lời này hả?" ___Bác sĩ khoa chấn thương × cảnh sát hình sự xui xẻo Couple: Nguyễn Thái Sơn × Trần Phong Hào Jsol × Nicky Tác giả: Vy _____Từng bỏ lỡ nhau trong quá khứ. Cuối cùng sau muôn vàn cái khó, vượt qua hàng trăm hàng rào tâm lí, họ vẫn đến bên nhau. "Chuyện tôi với Nguyễn Thái Sơn yêu nhau, ai đồn?" - Phong Hào ngăn cho miệng không xổ ra bất kì tiếng chửi nào, hai tay chống hông nhìn các cô y tá đang tụm thành một nhóm ở hành lang bệnh viện, vẻ mặt dễ thương nhăn nhó trông rất mắc cười. Bác sĩ Nguyễn cũng chỉ cười ngu đứng bên cạnh, hoàn toàn không có ý định can ngăn"Bác sĩ Nguyễn Thái Sơn khoa chấn thương đồn á anh" - Thành An giáo hoảnh mách lẻo"Gì? Mẹ Nguyễn..." "Bệnh nhân Trần Phong Hào đang có dấu hiệu huyết áp cao, mau đến phòng bệnh để chuẩn bị khám tổng quát nào" Nguyễn Thái Sơn xách cậu lên cái một, vui vẻ như một lão tiều phu trúng mẻ gỗ lớn, mặc cho Phong Hào đang chửi hết 18 đời tổ tông nhà mình.…
Nguyễn Thái Sơn ( 21 tuổi ) , nhà cậu mần nghề buôn cá biển , quy mô lớn dữ lắm , nhân công nhiều vô kể . Ba má cậu tuy giàu nhưng sống chất phác , giản dị , không có kiểu khoe khoang . Xui sao lúc bầu Sơn đến tháng thứ 8 má cậu lúc đem cơm cho ba cậu có trượt chân té nên sinh non bởi vậy mà đó tới giờ trí tuệ của Sơn như đứa con nít . Nhưng bù lại Sơn khoẻ lắm nha , thân hình vạm vỡ tại đi khuân cá cho ba má nên là nhìn Sơn cường tráng lắm . Mấy đứa trẻ con trong xóm thích chơi với cậu lắm , người trong làng dòm cũng thấy thương tại cậu hiền dữ lắm .Trần Phong Hào ( 23 tuổi ) , anh là con của ông Tám làm nghề thủ công , đan lưới , đan võng là nhà anh làm hết . Bởi vậy ba anh cũng là mối làm ăn với nhà cậu . Tại mỗi lần tới lấy lưới hay đặt thêm hàng là ba dắt cậu theo , cậu thích anh lắm nên hôm nào cứ hễ vừa khuân xong mấy bao cá là cậu lại chạy sang nhà tìm anh chơi , không quên đem cho anh hôm thì cái bánh , hôm thì túi đỗ đen . Thấy cậu khờ khạo mà hiền lành đâm ra anh cũng thương , coi như đứa em trai…
jsol x nickylowercase__________"bảo sao con mèo này nó mê, dại trai thì thôi nhé luôn, mà trai này vừa đẹp vừa thơm mới ác chứ.""là em khen anh đẹp hay em chê con mèo dại trai?"…