742 Truyện
Sau này gặp lại, anh còn thương em không?

Sau này gặp lại, anh còn thương em không?

56 7 3

Trốn khỏi sóng gió gia tộc, anh em Prem Warut Chawalitrujiwong (Prem) và Sea Tawinan Anukoolprasert (Sea) lẩn trốn tại một thành phố mới và bắt đầu cuộc sống cấp 3 cả hai hằng ao ước. Tai ngôi trường mới, hai anh em gặp và kết thân với cặp bạn thân Noppanut Guntachai (Boun) - một học sinh lớp 12 xuất sắc nhưng khá hung dữ và Jitaraphol Potiwihok (Jimmy) - hội trưởng hội học sinh khẩu xà tâm phật. Tình cảm đôi bên dần chớm nở thì biến cố ập đến khiến hai anh em phải biến mất suốt 12 năm. Đến khi sau này vô tình gặp lại, liệu tình yêu đôi ta có còn như trước?Cặp chính: BounPrem - Thiên tài hung dữ x Dũng cảm, bị tổn thươngCặp phụ: JimmySea - Hội trưởng hội sinh sinh mỏ hỗn tâm thiện x Trưởng thành, tự lập, lo cho em traiMột số nhân vật phụ khác: Samantha Melanie Coates (Sammy), Joong Archen (Joong), Katsamonnat Namwirote (Earth), Sataporn Panichraksapong (P'Tha)Lưu ý: Truyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng KHÔNG áp dụng vào thực tế.…

(BETA) [Đồng nhân] [Visual Prison] Vampire's Princess: Bloody Moon - By T.K.

(BETA) [Đồng nhân] [Visual Prison] Vampire's Princess: Bloody Moon - By T.K.

86 5 2

[Thế kỷ không xác định...] Chạy, Estia hốt hoảng, vội vàng đuổi theo những con người quan trọng với mình. Nhanh hơn, nhanh hơn nữa! Đôi chân cô mỏi nhừ, lồng ngực cô phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, đôi đồng tử như chứa đựng cả bầu trời hoàng hôn dần bị bao phủ bởi màu sắc tuyệt đẹp của Huyết Nguyệt. Giống như chú chim nhỏ vùng vẫy nơi biển máu đỏ tươi, để rồi hoàn toàn bị nhấn chìm vào... Ah~ Nó mới tuyệt đẹp làm sao! Để cho nổi sợ xâm thực, Estia bàng hoàng, đồng tử mỗi lúc càng mở to hơn. Tại sao mọi thứ lại trở thành như thế này? Phải chăng đây là số phận an bài của kẻ bị nguyền rủa? Estia đã sắp đuổi kịp, một chút nữa thôi là bắt được hạnh phúc... Như tiềng gầm của mãnh thú, âm thanh của gió mạnh, như thể đang thét gào vì giận dữ, điên cuồng vồ lấy Estia. Nó xé toát mặt đất vững chắc, hất cô ra xa. Đập mạnh vào thân cây, Estia đau đớn, ho ra từng ngụm là máu tươi. Cô ngậm chặc miệng lại để ngăn cho những âm thanh yếu đuối không thể nào phát ra. "Emma, Jant, Ranna... Các cậu đừng... Đừng đi mà, đừng... Bỏ tớ lại một mình..." Đêm hôm ấy, chỉ còn lại một mình, sự tồn tại của cô độc...••• "Cô chủ, chu kỳ của Huyết Nguyệt lại sắp sửa đến, người có dự định..." Chàng quản gia vẫn đứng yên tư thế, tay đặt trước ngực, thoạt nhìn có vẻ như suy nghĩ, chờ đợi mệnh lệnh nhưng Estia có thể đoán được rằng anh đang ngập ngừng. Dù sao, đây cũng là một câu hỏi hay. "Có chăng là trường hợp hay thời gian cố tình đi nhanh, mang "ngươi" đến với ta?"…