Ẩn sâu trong Mistville là 1 toà nhà to lớn,cư trú trong đó là 9 tử thần.Nói dễ hiểu hơn là các thần chết,sứ giả của cái chết.Mỗi tử thần đại diện cho những cái chết khác nhau:1.Tử thần của các giấc mơ2.Tử thần của việc tự sát3.Tử thần của sự tàn sát4.Tử thần của tuổi tác5.Tử thần của bệnh tật 6.Tử thần của sự trả thù7.Tử thần của các vong linh8.Tử thần của sự chuyển sinh9.Tử thần của sự phán xétNói là các thần chết nhưng các công việc cũng không nhiều cho lắm.Nói gì thì nói chứ họ chỉ là 1 đất nước nhỏ.Không có nhiều việc làm cho lắm,nghe đến đây chắc ai cũng suy ra rằng họ khá là rảnh rỗi.Đây chỉ là câu chuyện nói về họ,không hơn và cũng không kém.…
Một cô gái tỉnh giấc sau tro tàn của thế giới, cô bước đi những bước đầu tiên, gánh trên vai sứ mệnh, lời hứa và ham muốn của một thế giới úa tàn.Warning: Truyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, một vài chi tiết không canon, không chấp nhận mời đi qua, tôi không chấp nhận gạch đá.…
Title: Giờ sau khoảng lặngAuthor: Letheria/KolschiereCouple: Chưa biết couple gì nhưng Gumayusi auto Bottom.Noted:[AU!Catastrophes]Một AU của tác giả sáng tạo ra.Keywords: Post-apocalyptic, fantasy, superpowered individuals, fiction, người bốn tai*...Ref phỏng theo một số khác inspo (Arknights, Resident Evil, Mahou Shoujo Site, Charlotte, ... (Idk wtf this)*Arknights là game, hay có joke đùa vui cho việc "thú 4 tai" vì vừa có tai người mà vừa có tai thú.Cùng 1 AU! với "Let me be your side" và "light" trong tổ hợp của "Ierofey". Nó là một tuyến song song, cùng thiết lập nhưng khác bối cảnh. Cả 2 đều là one-shot, không nằm trong "Giờ sau khoảng lặng"Không để tag vì nội dung vừa ảo vừa khó hiểu lại rất lôm côm. Cân nhắc trước khi đọc.Status: On-going, short fic(I'm not sure about the length of the story. Đâu đó lanh quanh 15-20 chap.)Tiến độ rất chậm.Disclaimer: Chỉ là fic, không liên quan đời thật, chỉ để thoả mãn não và thèm thuồng.Summary:Một thế giới đã thay đổi, khác hẳn đi kể từ lúc một thiên thạch từ ngoài vũ trụ đâm xuống Trái đất. Mang theo bụi mịn và một thứ kỳ lạ được đặt tên là "Fons". Nhiều người đã cho rằng thiên thể này đã đem đến một tai ương, một ngày tận thế mới cho nhân loại. Giống như hộp Pandora, có thể là phúc, có thể là hoạ.Bụi tiên màu nhiệm ban cho con người những năng lực - thứ chỉ có trong truyện và hư cấu ảo tưởng.|Một khả năng, một sức mạnh - đánh đổi bằng sức khoẻ và tuổi thọ của mỗi người. Những Portanian để ám chỉ những kẻ như họ khi hít phải thứ bụi ấy quá nhiều. Những tinh thể phát triển và mọc dần lộ rõ ra bên ngoài. Cho đến mộ…
Đông Từ là bạn thuở nhỏ của Huấn Vy, cậu lúc nhỏ mập mập đáng yêu nên Huấn Vy rất thích chơi cùng. Sau này khi học cấp 3, cậu từ nước ngoài quay về, lột xác thành 1 chàng soái ca, theo đuổi Huấn Vy.…
Author: Tử DươngParing: JunSeobRating: K+Category: sad, OOCStatus: completedLength: 5,661 wordsDisclaimer: Họ thuộc về nhau, fic thuộc về tác giả.Summary: "Cậu đang bị Hanahaki đúng không, Junhyung?" - Tiếng Yoseob vang lên nhẹ tênh, xen lẫn tiếng thìa va vào nồi súp. Junhyung chột dạ, ngụm nước vừa trôi suốt cổ họng bỗng lạc sang hướng khác khiến anh bị sặc...."Hanahaki, có cánh hoa yến thảo dính trên má cậu kìa." - Yoseob quay sang nhìn anh, cười, cậu nói như thể căn bệnh của Junhyung chỉ là thứ rất vô cùng bình thường, thản nhiên như không. Junhyung đưa tay lên mặt mình, cánh hoa màu xanh đúng là đang dính lên má anh. - "Cậu đang thích ai à?"..."Junhyung, cậu bị Hanahaki vì tớ, có phải không?"Tớ xin lỗi...A/N: một cái shot sequel cho cái Peculiar ra từ khoảng n tháng gì đó. Mình viết thì cũng vì tào lao thôi, tại nghĩ đó giờ hành xác thằng Yoseob quài tội nó quá nên giờ viết cái này hành Junhyung cho bõ ghét (cứ cho nó là kiếp trước của Yoseob đi). Mình nghĩ nó chả tới trình angst đâu nên mình kiểu để category nửa vời thế này thôi. Fic viết ra hoàn toàn vì cao hứng nên chắc chắn lỗ hổng logic rất là nhiều, mong mọi người ráng đọc và cảm thứ gì có sẵn trong fic, chứ khoan hãy góp ý cái mình chưa có, vậy nha.Thân tặng bà đã đề bạt cho tui viết cái NamJin, nhưng vì tui cũng yêu Junseob với thấy chưa ai viết Hanahaki cho Junseob cả nên thôi triển luôn trước khi có đứa nẫng tay trên =))) Hi vọng chưa ai quên tui *ngàn thương nhớ*…