Người tình ngày mưa
Tôi vội chạy về phía em với mái tóc ướt nhẹp. Mong chờ nụ cười hạnh phúc của em khi em thấy tôi.…
Tôi vội chạy về phía em với mái tóc ướt nhẹp. Mong chờ nụ cười hạnh phúc của em khi em thấy tôi.…
Tác giả: Nguyệt Bội Hoàn.Thể loại: Cổ trang, giang hồ, huyền ảo, cường công cường thụ, ngược tâm,HE.Người dịch: QT đại ca.Tình trạng: Hoàn.Edit: A Bích.Beta: ilysm muội muội + cupycake+nhím.Tình trạng edit: tiến từ từ.Văn án:Liệu rằng sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ thế thân này y còn có thể ly khai?...A, nói y là thế thân thôi cũng đã quá tự đề cao bản thân rồì...Tần Trọng còn hiểu được tướng mạo y quá sức bình thường.Cùng với người mà Đạm Nguyệt Ngân yêu tha thiết một điểm giống nhau cũng không có.Cho nên, y định cứ như vậy mà rời đi cho dù có phải tâm nát,thân tử....Mà thôi!Để y dùng cả đời này đổi lấy hạnh phúc của Đạm Nguyệt Ngân.Y kiếp sau kiếp sau cũng không muốn tái kiến hắn....Khi chết, y nguyện không vào luân hồi để hồn phách cứ thế mà tiêu tan.Thế nhưng một đạo sấm sét lại đưa hồn phách phân tán của y một lần nữa tụ hợp.Bình tĩnh nhìn kỹ thì thấy Đạm Nguyệt Ngân đang ôm ấp thi thể mình.Đạm Nguyệt Ngân chẳng nhẽ lại hận y đến thế sao, cho dù y chết cũng không chịu buông tha y ư ?ĐĂNG ĐỂ ĐỌC Tại sao post bằng đt lại ko để riêng tư đc vậy trs :-\…
Câu chuyện ngắn về hai thằng nhóc cá biệt.*Số chương dự kiến:20*Không H,teencode hay vt tắt*Thể loại Thanh xuân vườn trường,ngọt,HE.*Không Cp phụ…
Sáu người bạn.Sáu giấc mộng lặp lại mỗi đêm.Và một thế giới bên kia được xây từ những điều xã hội cố tình quên đi.Trong ngôi chùa đỏ, họ phải gọi tên những đứa trẻ chưa từng được thừa nhận.Trong ngôi trường không cửa sổ, họ tìm lại những học sinh biến mất vì điểm số, để rồi chợt nhận ra bản thân cũng dính phải "cơn mưa nặng hạt" ấy.Trong thành phố không gương, họ đối diện những khuôn mặt bị bóp méo bởi chuẩn mực.Mỗi giấc mơ là một định kiến.Mỗi lần tỉnh dậy là một sự lựa chọn: tiếp tục im lặng, hay trở thành người nhớ thay.Bởi có những con quỷ không sống trong bóng tối -chúng sống trong niềm tin ta cho là "bình thường".…