Fanfic (SuD.O) Cuộc tình vụng trộm [ EXO ]
Ba má exo ghê thật đấy, có khi nào là thật…
Ba má exo ghê thật đấy, có khi nào là thật…
ugh, định điên vì tình tới bao giờ đâymột đoạn tình cảm ngu dốt của tôi, hỗn loạn, mê muộià quên, cre ảnh bìa là Pinterest nhaaaaaa…
Ngân - 1 cô gái với mong muốn có được cuộc sống yên bình, không lo không nghĩ để tốt nghiệp cấp 3 mà vào Đại học mơ ước lần đầu tiên cảm thấy 'thích 1 người là như thế nào'.Vừa nhìn mấy bà cô ngồi lê đôi mách để buôn chuyện đám cưới của anh trai mình, Ngân thầm nghĩ hay là bỏ đi, yêu sớm ảnh hưởng thi Đại học lắm. Ấy thế mà có 1 người cứ mãi cản trở chuyện buông bỏ của cô, làm cô không sao ngừng thích được, tính cách cứ tai quái như Ma vương phản diện, vô lí thì thôi rồi.…
allnhs| nhs bottom.|Warning‼️: occ, eabo, maybe r1?+,..."họ gọi thành phố này là nơi khó tồn tạinhưng đây là nhà"-song Hà Nội☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
Tựa cũ: Nguyễn Hữu Sơn xuyên không rồi.Tựa mới: Tỉnh dậy sau một giấc trưa hè, năm tháng đằng đẵng hoá ra lại chỉ bằng một giấc mơ trưa.Truyện được đăng tải song song với sàn Đỏ.…
Điệu nhảy thứ mười của ChoDeft.Thuộc project "Our Dance" mừng sinh nhật tuyển thủ Kim "Deft" Hyukkyu.Chúc anh muôn ngàn điều tốt đẹp.Tags: ABO, BE, AU! tuyển thủ, không biết nên cảnh báo thế nào nên sẽ là dead dove do not eat.____"Hoa hạnh nhân" là một loạt các tác phẩm của Vincent Willem Van Gogh ra đời từ khoảng năm một nghìn tám trăm tám mươi tám tới năm một nghìn tám trăm chín mươi. Cuộc đời Van Gogh tựa bầu trời đêm đầy nỗi buồn. Sự ra đời của đứa cháu trai như một liều thuốc cứu rỗi ông, vì vậy, Van Gogh đã vẽ "Hoa hạnh nhân". Những bức tranh ấy chứa niềm hi vọng tái sinh rất lớn. Song, cùng năm một nghìn tám trăm chín mươi, ông mất. Cho tới nay, lí do cái chết của ông được biết đến rộng rãi nhất đó là chính Van Gogh đã dùng súng tự kết liễu mình.…
"Con nói thật với gia đình một chuyện, con không có thích con gái, vậy nên mọi người đừng bắt con đi xem mắt nữa!"…
hí hí nhân duyên định, trời định, hai ta định mãi bên nhau…
31/01/2026…
bối cảnh: hiện đại.Tobirama bị lợi dụng, đến lúc nhận ra bản thân đã mất hết, đến cả linh hồn cũng bị chi phối mà đau đớn bỏ mạng.may mắn cậu được một "Tobirama" khác giúp đỡ.biến những kẻ ghét bỏ cậu, quỳ xuống dâng cả trái tim lên cho cậu.…
Fic này mình viết mà cứ thấy khó chịu nhưng cố gắng hoàn thành cho xong…
Hoang muốn tinh cầu Tác Giả: trắng đêm lưu hương ( trắng đêm lưu hương cá nhân chí seven series văn ) Văn án: 2046 năm Địa cầu chỉ còn dư lại không tới 20% nhân loại cùng một người tên là Liên Minh quốc gia, Quý tộc cùng bình dân một lần nữa trở lại xã hội khung bên trong. Nắm giữ hạm đội Hi Nhĩ gia tộc là tinh cầu này có quyền thế nhất gia tộc, Mà ngao du ở tinh cầu ở ngoài trong vũ trụ tự do con buôn vũ khí Ska Rhodes nhưng hoàn toàn không tuân thủ Địa cầu quy tắc trò chơi, Thế nhưng bất kể là Hi Nhĩ trong gia tộc một đời mới Renault . Hi Nhĩ thiếu tướng, vẫn là như hải tặc như thế qua lại ở trong vũ trụ Ska Rhodes, Bọn họ đều có một cùng chung mục tiêu, đó chính là bọn họ năm đó cái kia tuổi trẻ huấn luyện viên.…
Mình có sử dụng lời bài hát (Vietsub) Love, that one word - Taeyeon 사랑 그 한마디 - 태련…
Ngôn tình- học sinh- trong sáng nghẹ nhàng…
..... cuồng SuD.o vô cùng…
Vạn lý tương tư, vũ trụ tình.Tác giả: @since310Vui lòng không re-up hoặc chuyển ver dưới mọi hình thức.…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
cố tạo ra tình cảnh đáng yêu giữa hai người . Hy vọng các pn trong khi đọc cảm nhận được nó…
Khung hình thứ 4 được ghi lại bởi @ajilimoto…