TRẦN THUỲ
Những hồi ức,những nỗi buồn không ai chia sẽ đựơc...…
Những hồi ức,những nỗi buồn không ai chia sẽ đựơc...…
Màu áo trắng của em đã từng là màu thơ ngây. Tình yêu của em đã từng là màu trắng tinh khôi. Vậy sao cơn mưa tuổi trẻ lại khiến màu áo em vương màu nước mắt , màu những trót dại và bồng bột. Nói đi em.#BăngTiên…
truyện được kể bởi một cô thiếu nữ học trung học. Cô có thích một chàng trái. nghe tựa đề chắc cũng biết chàng trái này cung bảo bình r. nhưng....... cho tới năm cuối cấp chàng traii này lại Phải chuyển tới Mỹ sống. cô vô cùng đau khổ muốn níu kéo lại nhưng..... cô sợ gia đình chàng trái ấy sẽ không đồng tình nên đành cắn răng chịu đựng mà nhìn cậu ấy đi!....…
tình tan tay buông chân bước ngậm ngùi bước đi trên con đường chỉ có ta thôi đau đấy nhưng... lí trí bắt ta xa họ rồi... im lặng thôi... họ tồi lắm. đúng nhưng sao ta không thay đổi bản thân để họ phải nuối tiếc... yêu được từ bỏ được trên đời này chả có thứ gì thuộc về ta mãi mãi trừ gia đình tim ta đau lắm khi nhìn họ hạnh phúc bên ai kia nhưng níu kéo được gì vì tim họ đã thuộc về ai kia???…
Một chiếc gương bể nát.... cho dù gom được biết bao nhiêu mảnh vỡ rồi tỉ mỉ mà dán lại, vẫn sẽ không bao giờ lành lặn như ban đầu.Những mãnh vỡ vụn nhặt kia.... chính là chút tôn trọng mà ban đầu chúng ta đã vô cùng nâng niu rồi cho đến cuối cùng lại tàn nhẫn vùi lấp nó trong đống đổ nát.…
Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân Dù cho... Cố gắng đưa vào quên lãng... Hay nâng niu, gìn giữ... Thì đó... Vẫn là quãng thời gian đẹp nhất. Trịnh An Nhiên yêu Triệu Kiến Văn suốt mười mấy năm, vì gia đình mà mới phải chia tay anh, nói ra những lời cay độc với anh. Anh đi Mỹ. Cô lấy Cố Lãnh Dạ. Số phận hai người lẽ nào thực sự đã chia thành 2 con đường không điểm giao? Cuối cùng cô sẽ lựa chọn ai?…
Couple: Shinohina.Rated: 12+Summary: Im lặng và dõi theo nhân ảnh một người có thật sự đau khổ không? Một thứ tình cảm huyễn hoặc không được đáp trả nhưng có thể thay đổi được chăng? Anh yêu cô nhưng cô yêu người ấy còn người ấy mãi níu kéo bóng hình người con gái khác. Kết cục,cả hai đều chôn chặt xúc cảm để khư khư ôm nỗi tuyệt vọng của chính mình...…
✩"Cái vỗ về dịu dàng nâng niu tấm lưng run rẩy, giọng nói người kia nóng ấm đến bỏng rát tâm can, chầm chậm ru êm nhịp đập hỗn loạn nơi ngực trái.Đã bao lâu người chưa ngủ?Đã bao lâu, kể từ khi chiêm bao xa rời cõi tâm trí?"✩…
Đây chỉ là những dòng tâm sự của một đứa đang trong những ngày tháng cuối cùng được làm học sinh. Mình xem câu chuyện này như là những trang nhật kí lưu giữ lại những kí ức tuổi 18 của bản thân. Nếu bạn vô tình lướt qua và thấy câu chuyện của mình không phù hợp với bạn, xin hãy im lặng rời đi nhé. Cảm ơn tất cả mọi người vì đã ghé thăm góc nhỏ này nha.…
Một mối tình thanh xuân bắt đầu từ những khoảnh khắc giản dị: một lần nhìn thấy nhau trong kỳ thi, một buổi xem phim ở rạp nhỏ, bát mì khuya dưới ánh đèn vàng.Nhưng khi tuổi trẻ trôi đi, khoảng cách, thời gian và những lựa chọn tương lai dần biến tình yêu thành một sợi chỉ mỏng manh - kéo căng mãi cho đến khi chẳng ai còn biết nó còn là yêu, hay chỉ là thói quen níu giữ.…
Tuổi trẻ nồng nhiệt ngày nào qua đi, Lộ Tuyết của bây giờ cũng không còn sự ngông cuồng, nhiệt huyết, sôi nổi ngày nào, thay vào đó là tâm hồn bình lặng, trầm tư. Giữa quá khứ và hiện tại, cô sẽ lựa chọn níu giữ thanh xuân tươi đẹp hay bước đi trên con đường mới?…
Gió lướt qua cuộc đời bạn, xoa dịu lòng bạn. Nhưng gió là của trời. Không bất kì thứ gì có thể níu gió ở lại. Cô cũng không ngoại lệ, nhưng cô vẫn cố chấp muốn vươn tay đón gió để rồi tự mình gặm nhấm nỗi đau.P/s: Một chút ngẫu hứng, nghe bạn ấy rap mà không hiểu sao nước mắt cứ tuôn…
"Này cậu đẹp trai ơi, cho tớ làm quen nhé?""Rất hân hạnh được làm quen với cậu, Kookie" 1 chiếc hố mới mà mình đào đeyyy, vì khum có ý tưởng thường xuyên và bận học nên có lẽ fic này sẽ khó để hoàn, nên để em nó ở đây để mọi người vào đọc cho vui❤✨…
Giữa chữ và ảnhAnh gom ánh sáng vào khung ảnh nhỏ,Tôi gom nỗi buồn vào những dòng thơ.Khoảnh khắc lướt qua-anh níu giữ,Cảm xúc phai nhòa-tôi viết thành mơ.Từng thước phim là lời chưa nói,Từng trang giấy là ảnh chưa chụp ra.Một người cầm máy-bắt thời gian đứng lại,Một người cầm bút-hỏi thời gian trôi xa.…
Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...…
Cảm hứng để tôi viết nên " Cấp 2" là bởi vì tôi chợt nghĩ đến những năm tháng sắp hết của mình tại cấp 2, và... tôi không muốn để cảm giác này trôi đi, tôi muốn níu nó lại nên tôi quyế định viết cấp 2. "Cấp 2" sẽ không phải là những câu chuyện được xây dựng một cách hoàn mỹ, hoặc là quá ư hoàn hảo về mọi mặt, tôi chỉ đơn giản viết về những gì mình đã trải qua, những tình huống, cảm xúc và cả bạn bè mà tôi đã gặp.Vì vậy mong rằng các bạn sẽ chấp nhận " Cấp 2"!Cảm ơn _Hân Trần _…
Đức Duy - Quang Anh Em giấu hắn, giấu mọi thứ, em không muốn hắn biết. Yêu nhau, nhưng em không hề tin tưởng hắn tí nào. -Bị gì à?.-Không sao đâu.-Lời nói dối của Quang Anh rất tệ, Duy biết, nhưng Duy không muốn nói, cảm xúc của Quang Anh là hàng đầu đối với hắn. Ngay từ đầu, em không phải người hắn chọn, mà là người chắc chắn sẽ thuộc về mình, không lệch đi đâu cả-…
Luffy bất ngờ bị hút vào hư không và xuyên không đến thời đại của roger , chuyện gì sẽ xảy ra với luffy khi cậu bước vào một hành trình phiêu lưu đầy mới lạ này đây ?Chương truyện ? Không nhiều.…
Sau cơn sốt long trời lở đất của midlane T1 - Lee Sanghyeok , mọi người bị dọa sợ mà bắt đầu yêu chiều mèo hơn . Faker ngày thường đâu rồi giờ đây chỉ còn là bé mèo nũng nịu vòi mớm ăn và vòi bát sứ mới thôi.WARNING : OOC , nhảm và giải trí , văn xuôi + textfic , chưa beta…
từng đi, từng ôm, từng níu kéo về走过 路过 没遇过回头 转头还是错。…