-no rules in breakable heaven-Những lần hiếm hoi vô tình bước vào phòng tắm cùng một lúc, cả hai sẽ tranh nhau xem ai chụp được tuýp kem đánh răng trước. Nhưng khi Minhyung thấy Minseok uốn éo một cách kì quặc, làm bộ như đang nhảy theo bài nhạc nào đó, cậu suýt chút nữa phun đống bọt đánh răng tùm lum vì mắc cười. Đó là khung cảnh thường diễn ra ở đây.Đôi khi Minseok lại ngắm nhìn cậu thật lâu, những ngón tay xoay xoay nghịch nghịch nhau, lẩm bẩm vài chữ "Tớ không biết nên dùng tiêu chuẩn thông tin Akaike hay Bayesian" hay mấy thứ liên quan tới khoa học dữ liệu vớ vẩn nào đó. Và cả hai cuối cùng đã make out ngay cửa phòng tắm. Hoặc trong buồng tắm đứng. Hoặc trên bàn rửa mặt, giống như lần đầu tiên.--------Tác giả: MariaSwiftNguồn: AO3 | works/41580765Translator: ShaBeta: HimawariNote: Fic chỉ có một phần, mình cố tình tách ra thành nhiều phần ngắn để các bạn tiện theo dõi.Cover photo: X/Twitter @gumayusiD2Cover design: @himawarinoyume…
Number Five x Reader [Female only]..........'Dù có là tận thế , anh vẫn sẽ yêu em.'Đăng tải duy nhất tại Wattpad.Tên cũ : [Five Hargreeves x Reader ] Our little love story…
cover by to52hzwritten by novembxx.inspired by hà nội sữa đá của em - lom dom band.lowercasenhững con chữ vụn vặt chưa được beta.vui lòng đừng mang con tớ đi đâu, xin cảm ơn.…
Năm mười sáu tuổi, Jeno tin rằng chỉ cần anh đã sống và yêu bằng cả trái tim và lòng chân thành, vậy thì bản thân đã tìm được sự cứu rỗi ở cuộc đời dài tăm tối này. Vì tình yêu có thể khiến anh nhìn thấy niềm vui trong nỗi đau, hạnh phúc trong nỗi buồn. Tất cả những điều này soi sáng tâm hồn anh, kể cả khi người trao hết dấu yêu ấy đã chẳng thể cùng anh chung bước.Năm mười sáu tuổi, Jeno tin rằng bản thân anh khi đã quyết tâm làm việc gì thì nhất định về sau sẽ không hối hận với lựa chọn của mình. Anh chán ghét cảm giác hối hận, thứ nảy sinh từ việc so sánh hai lựa chọn: kết cục của hiện tại và lựa chọn tốt hơn mà bản thân đã bỏ qua. Năm mười sáu tuổi, Jeno chưa bao giờ hiểu được thế nào là cô đơn bởi vì anh là con người của những trải nghiệm mà cô đơn dường như là một khái niệm quá trừu tượng và xa vời. Thế nào là cô đơn ? Là những buổi tối anh vùi mình trong chăn giữa kí túc xá không người ? Là những ngày anh một mình băng qua phố xá sầm uất ở Seoul ? Hay phải chăng là những thoáng qua chua xót trong lòng khi anh nhận ra khi kí túc vắng tanh và nào có ai chờ anh về mỗi đêm ? Đối với anh, ranh giới giữa cô đơn và cuộc sống tự lập thật ra rất mờ mịt. Dường như cảnh sớm sớm chiều chiều đi về một mình đã không còn xa lạ. Thế nên anh của thuở mười tám chưa từng nghĩ đến sự tồn tại của cô đơn…
Đã xem rất nhiều phim của Hyo Seop, nhưng chưa từng thấy bạn ấy hợp đôi với ai như với Se Jeong.Trong lúc chờ đợi phim, bèn viết fanfic, tự tạo ke cho mình hít cũng như ban ke cho chúng sinh có nhu cầu.Đã có kinh nghiệm đu idol, đu otp hai chục năm có lẻ, trong đó có đến mười lăm năm viết fanfic (tất nhiên là bằng nhiều nick khác nhau haha). Thế nên có thể tự tin rằng fic mình viết chưa từng flop. Tuy nhiên cần thật nhiều động lực và sự ủng hộ thì mới có thể vượt cái lười viết nên nên những áng văn tự làm bản thân xao xuyến và giúp những người nghiện ke như mình có thêm niềm vui trong những ngày chờ phim đằng đẵng.Yêu thương thật nhiều.…
"Ước mơ và mục tiêu của cậu là gì?""Ước và mục tiêu của tôi là một, kiếm được đại dương mà tôi thương và xem xem đại dương đó có muốn tôi chết hay không"…