Dù đã trải qua bao sự kiện gian nan, Lam vẫn có cơ hội tận hưởng một quãng đời học viện rực rỡ. Ở Night Raven, giữa phép thuật, 'tình bạn' và những thử thách bất ngờ, cô bắt đầu bước vào một "thanh xuân" đặc biệt.Lưu ý : Tôi không sở hữu bộ Twisted Wonderland…
⚠️🔞 SmutOneshot ngẫu hứng khi vã OTP LowStrange (Mai Thanh An x Nguyễn Trung Hiếu).⚠️Ở đây chỉ có tình trai và tình gái nếu không thích xin vui lòng không buông lời cay đắng.Chân thành cảm ơn các bạn đã đọc.…
"Như một đoá hoa xinh đẹp, em khoác trên mình bộ cánh tinh khôi. Nở với tôi một nụ cười mỉm thuần khiết, đầy xao xuyến.""Tôi như muốn quấn quýt lấy em, sẻ chia cho em nghe những lời yêu ngọt ngào để em cảm thấy bản thân là cô gái hạnh phúc nhất trên thế gian. Tôi muốn đôi ta như đôi chim uyên kia, hót lảnh lót cho cuộc tình chớm nở này!....."."Như một đoá hoa héo tàn, kiệt quệ trước bão tố. Em lê lết tấm thân mình gắng sức trên đôi chân chạy trốn. Đáng thương cho thân thể em la liệt trên nền đất lạnh lẽo thấm nhuần màu máu.....""Em muốn chạy trốn!""Chạy trốn khỏi tôi!""Bão tố của đời em........."…
tuấn duy đang thích thầm 1 thằng nhóc khối dưới, cơ mà thằng nhóc ấy có nhiều vệ tinh quay quanh, khó tán quá đi mà, tán mãi không đổ. "em ơi, đổ anh với, anh thích em vl, đổ đi anh dắt em về ra mắt, cưới luôn."warning: lowercase, tục.…
Nếu như chiếc gương không hề lựa chọn bất cứ ai.Nếu như người con gái đó không hề bước chân đến thế giới Twisted Wonderland.Nếu như phép màu mang tên Reader đó không hề xuất hiện trong cuộc đời những con người nơi đây.Mọi thứ đều rẽ lối sang một tương lai đầy tăm tối, nơi không hề có một tia sáng hy vọng nào níu kéo lại những linh hồn đang dần mục rữa.Nhưng phép màu đã xảy ra một lần nữa.Liệu giờ đây, khi đã đắm chìm trong thứ ánh sáng ngọt ngào đó, làm sao những kẻ tội đồ ích kỉ này có thể buông bỏ tín ngưỡng của mình?BẢN QUYỀN CHỈ CÓ TRÊN WATTPAD.…
Tại sao nó lại khiến tôi không thể nào nhìn những con rối khác giống hệt như tôi dưới sự điều khiển ấy của em?Tại sao tôi lại trở nên ghen ghét đến tột độ như thế này khi mà chính em là kẻ có lỗi?.......Cũng như tại sao tôi lại không thể gượng trái tim mình để căm hận em?..........Những lời khen ấy đáng lẽ phải dành cho tôi! Y/n à!!.......Đáng lẽ em phải dồn sự chú ý của em vào tôi chứ không phải những kẻ kia!!.......Dừng lại đi! Làm ơn ấy! Xin em đấy!Xin đừng xoá trò chơi có được không?......Bởi ngoài nó ra thì chẳng còn cách nào khác khiến tôi có thể được gần em hơn được nữa!Cũng như tôi van xin em đừng tải về thêm trò chơi nào khác có được không?......Thứ tình cảm mà tôi dành cho em thật méo mó và vặn vẹo biết bao nhiêu. Nếu như tôi không phải là một nhân vật trong trò chơi ảo này, và nếu như tôi có thể thoát ra khỏi đây thì liệu em sẽ yêu tôi chứ?.......…
Careful Lizzy, it is not the time to play around" a voice echoes throughout the snow-covered plains. Mid-autumn, the season of hardship with countless snowstorms, animal migration, and the bloodlust of those that are meant to be dead reaches the highest.A carefree young lassy decided that it was prime time to go for a stroll. Her name is Lizzy. Since her birth, Lizzy has always been fascinated by all the stories told through songs and oral stories passed down through many generations of her tribe about a fiery ram resided below the mountain, the shard of men turned into a violent beast, bringing death and destruction, about a phoenix encroached in ice and her wing of freedom bringing hope and happiness to all people of this accursed land we called home. She has always been an energetic and kind child but never truly gets along with her peers. They said she was always in the sky, never truly down to earth, always chasing something irrelevant. Her only friend is a black hair boy named "Eskel". A forlorn soul adopted by the tribe when he has nowhere to call home. He has black hair, the same color as the bad omen told around the bonfire. Together they made all the shenanigans throughout their childhood.…
9/3/2018, Kobe, Nhật BảnLễ tốt nghiệp tặng cậu chiếc khuy áo thứ 2 trên đồng phục của tớ. đó là chiếc khuy nằm gần trái tim nhất.không lâu nữa tớ sẽ qua Hànvà nếu ước mơ thành hiện thực, có lẽ tớ sẽ không về đây, rất lâu."cô bạn hồi đó của anh giờ sao rồi?""anh quên mất bạn ý là ai rồi."…
'Chẳng biết chừng nào ta quay lạiVà ta cũng chẳng cần biết'Warning: Ooc nặng,tác giả sai chính tả rất nhiềuTôi chỉ làm để thõa cơn mê của mình và ở đây chỉ có rhycap chứ không có caprhy,truyện không theo thể loại nào cả, truyện rất ngang và văn phong bị lỗi rất nhiều…
Viết trong cơn nhàm chán và phê pha, không thích thì làm ơn góp ý nhẹ nhàng thôi chứ tôi nhạy cảm lắm...Ừm thì có cảnh báo thi thoảng có yếu tố tự hại, OOC và OC x OC, nhiều khi OC x Char.Fun fact thì tôi không đặt tên chap đâu ấy, 1 2 3 4 5 6 7 thôi... Tôi cũng là một dân chuyên Anh, hy vọng từ ngữ tôi sử dụng mọi người sẽ hiểu (tại lắm lúc quên Tiếng Việt =)))) Truyện này độc lạ Bình Dương ở chỗ tôi sẽ ra một tập, rồi mấy hôm sau chạy qua update tập đấy.. . . "Bổn tôn không phải chồn!!!"... Một con chồn biết nói sao?"Trong suốt cả trăm năm tồn tại, ngôi trường-""Chuyện này... không thể tin được!!!""Từ từ. Nói lại nghe với...?". . . "Em có hai lựa chọn.". . . Rõ ràng là ở lại rồi, quay lại cái thế giới kia chi cho mệt? Đáng để thử lắm... Thế giới của ma pháp thiếu nữ này chắc sẽ đáng sống hơn cái cũ kia chăng? Cũng chẳng biết được... Cảm ơn vị tỉ phú hào phóng nào đấy nhé!…